Trần Thị Ngoan

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Thị Ngoan
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Phần

Nội dung

Câu chủ đề

Thói quen dựa dẫm vào người khác là một rào cản lớn, gây ra những tác hại nghiêm trọng và lâu dài đối với bản thân và sự phát triển

Luận điểm mở đầu

Biểu hiện của thói quen dựa dẫm/ỷ lại:

    • Luôn tìm kiếm sự giúp đỡ/làm thay: Nhờ bạn bè làm bài tập, đồng nghiệp làm việc của mình, hoặc chờ đợi sự hỗ trợ tài chính từ gia đình.
    • Thiếu trách nhiệm cá nhân: Luôn đổ lỗi cho người khác hoặc hoàn cảnh khi công việc/cuộc sống gặp trục trặc.
    • Trông chờ vào người khác để ra quyết định: Không thể tự chọn lựa, sợ hãi khi phải đối mặt với các quyết định quan trọng mà không có sự đồng ý của người dựa dẫm.
    • Lười biếng, thụ động: Chỉ làm việc khi có sự thúc đẩy hoặc giám sát từ người khác.
    • Lệ thuộc cảm xúc: Phải có sự công nhận, động viên liên tục từ người khác để duy trì tinh thần.

Luận điểm bổ sung

- Tác hại đối với các mối quan hệ và xã hội:

    • Làm kiệt quệ tinh thần và thời gian của người bị dựa dẫm: Gây ra sự mệt mỏi, khó chịu, và dần dần phá vỡ mối quan hệ.
    • Mất uy tín, bị cô lập trong công việc và học tập: Đồng nghiệp/bạn bè sẽ xa lánh vì không muốn gánh vác trách nhiệm hộ.
    • Tạo hình tượng tiêu cực: Dễ bị đánh giá là người thiếu năng lực, thiếu chín chắn, và không đáng tin cậy.
    • Làm ảnh hưởng đến hiệu suất chung của tập thể: Khi một thành viên dựa dẫm, công việc của cả nhóm sẽ bị chậm trễ hoặc kém chất lượng.
    • Góp phần tạo ra một thế hệ thụ động trong xã hội: Giảm sức cạnh tranh và khả năng phát triển chung của cộng đồng.

Luận điểm bổ sung

Tác hại của thói quen đối với bản thân:

    • Giảm khả năng tư duy độc lập và giải quyết vấn đề: Mất đi kỹ năng cần thiết để tự mình đứng vững.
    • Mất đi sự tự tin và lòng tự trọng: Luôn cảm thấy mình yếu kém hơn người khác vì phải phụ thuộc.
    • Dễ bị người khác kiểm soát hoặc lợi dụng: Vì không có chính kiến, bản lĩnh và luôn cần sự giúp đỡ.
    • Khó đạt được thành công bền vững: Thành công đến từ sự nỗ lực của người khác không phải là của mình, dễ tan vỡ khi không còn sự hỗ trợ.
    • Cảm thấy cô đơn, bất an khi không có người dựa dẫm bên cạnh: Nảy sinh sự phụ thuộc về mặt tâm lý và cảm xúc.

Đánh giá tổng kết- Liên hệ

Biện pháp để từ bỏ thói quen dựa dẫm/ỷ lại:

  • Luyện tập tính tự chủ: Bắt đầu bằng việc tự mình chịu trách nhiệm cho các quyết định và hành động nhỏ nhất.
  • Trau dồi kỹ năng sống và làm việc: Chủ động học hỏi để nâng cao năng lực bản thân, tự tin đối mặt với thử thách.
  • Thiết lập ranh giới lành mạnh: Chỉ tìm kiếm sự giúp đỡ khi thực sự cần thiết, và luôn cố gắng tự giải quyết trước.
  • Cha mẹ/Người thân cần thay đổi cách tương tác: Tạo cơ hội cho người dựa dẫm tự thử sức, chấp nhận thất bại như một phần của quá trình trưởng thành.
  • Phát triển ý chí và bản lĩnh: Hiểu rằng tự lập là con đường duy nhất để có một cuộc sống tự do và hạnh phúc.


  • Lê Đạt dẫn ý kiến của các nhà thơ, nhà văn lớn trên thế giới như Ét-mông Gia-bét (Edmond Jabès), Gít-đơ (Gide), Pét-xoa (Pessoa) như một sự xác nhận và hậu thuẫn quan trọng cho lập luận về vai trò của chữ trong sáng tạo thơ.
  • Từ phát biểu của Ét-mông Gia-bét, Lê Đạt diễn giải thêm: nếu Gia-bét nhấn mạnh rằng ngôn từ quyết định danh vị đích thực của nhà thơ, thì Lê Đạt mở rộng, cho rằng mỗi lần làm một bài thơ mới là một lần nhà thơ phải đấu tranh, lao động với chữ, nghĩa là “nhà thơ” không phải là danh hiệu được gắn một lần vĩnh viễn; nếu không nỗ lực, danh vị ấy có thể bị tước đi.
Nội dung Lí lẽ Bằng chứng

Nhận xét

1. Công phu của nhà thơ thường bị xem nhẹ so với nhà văn

“Các nhà lí thuyết ít nói đến công phu của nhà thơ”.

+Tôn-xtôi sửa đi sửa lại Chiến tranh và hòa bình
+ Phlô-be cân chữ như thầy lang bốc thuốc.

Lập luận mở đầu tạo sự so sánh, nhấn mạnh nhà thơ cũng lao động vất vả như nhà văn nhưng ít được công nhận.

2. Thiên hạ sính ca tụng nhà thơ thiên phú, bốc đồng

Người đời thích tôn vinh “nhà thơ viết tức khắc trong cơn bốc đồng”, “nhà thơ thiên phú”.

+ Quan niệm: “trời cho thì trời lại lấy đi”
+ cơn bốc đồng thường ngắn ngủi.

Phê phán quan niệm sai lầm, làm rõ rằng cảm hứng bốc đồng không tạo ra sự nghiệp thơ bền vững.

3. Thơ hay là kết quả của lao động kiên trì, không phải may rủi

“Thơ hay là kỳ ngộ… nhưng là kỳ ngộ của thành tâm kiên trì, của đa mang đắm đuối, làm động lòng quỷ thần”.

Khẳng định: làm thơ không phải đánh quả; không ai trúng số độc đắc suốt đời.

Nhấn mạnh: sáng tác thơ cần nỗ lực, rèn luyện và tâm huyết, không dựa vào may mắn.

4. Phê phán quan niệm coi thường học tập, rèn luyện

“Vứt thánh bỏ trí được lắm. Nhưng trước khi vứt, khi bỏ phải có đã chứ.”

Dẫn lời Trang Tử bị hiểu sai → nhấn mạnh cần học tập, rèn luyện để sáng tạo đúng nghĩa.

Làm rõ: nghệ thuật không thể thiếu tri thức, kĩ năng và sự rèn luyện bền bỉ.

5. Bác bỏ định kiến “nhà thơ Việt Nam chín sớm – tàn lụi sớm”

Những nhà thơ sống bằng vốn trời cho thường chóng tàn; thiên phú không đủ để duy trì sáng tạo.

“Trời tuy là kho vô tận nhưng khí cũng bủn xỉn lắm”, người “đi ăn mày chữ”.

Phê phán quan niệm truyền thống sai lầm; nhấn mạnh lao động chữ nghĩa quan trọng hơn thiên phú.

6. Tôn vinh nhà thơ lao động nghiêm túc, bền bỉ

“Nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ”.

Lý Bạch, Saadi, Goethe, Tagore → tuổi già vẫn thu hoạch “mùa thơ dậy thì”.

Hình ảnh giàu tính biểu tượng → nhấn mạnh giá trị của sự bền bỉ và lao động miệt mài trong sáng tạo.

7. Giá trị nhà thơ nằm ở nội lực chữ, không phải tuổi đời

“Cái trẻ, cái già của nhà thơ… đo ở nội lực của chữ”.

Picasso: “Người ta cần rất nhiều thời gian để trở nên trẻ.”

Khẳng định: sáng tạo lâu dài mới tạo ra giá trị thực, tuổi tác không phải yếu tố quyết định.

8. Chữ quyết định tầm vóc nhà thơ, mỗi tác phẩm là “cuộc bầu cử”

Mỗi lần làm thơ, nhà thơ lại phải “ứng cử trong cuộc bầu khắc nghiệt của cử tri chữ”.

+ Ét-mông Gia-bét: “Chữ bầu lên nhà thơ”;
+ Vích-to Huy-gô nhiều lần tưởng mình là Huy-gô + " Không ít lần Huy-gô không được tái cử vào cương vị nhà thơ qua cuộc bỏ phiếu của chữ. "

Quan điểm độc đáo: chữ mới là thước đo giá trị nhà thơ, không dựa vào danh tiếng hay thiên phú.

1. Giải thích một số hình ảnh:
- "Một nắng hai sương”, “lầm lũi”, “lực điền” gợi hình ảnh người nông dân lao động vất vả.
- “Cánh đồng giấy” là ẩn dụ cho trang viết – môi trường sáng tạo của nhà thơ.
- “Hạt chữ” là thành quả nghệ thuật: mỗi chữ đều có giá, có nội lực, không phải chữ dùng tùy tiện.

2. Ý nghĩa của ý kiến
- Khẳng định thơ là lao động nghệ thuật nghiêm túc
+ Làm thơ không chỉ dựa vào cảm xúc nhất thời hay thiên phú.
+ Mỗi câu thơ hay là kết quả của công sức, tâm lực và sự trau chuốt bền bỉ.
+ Sáng tạo thơ cần sự cần mẫn, kiên trì như người nông dân làm lụng trên ruộng.
- Đề cao tinh thần rèn luyện và trách nhiệm với chữ trong sáng tạo nghệ thuật
+ Nhà thơ phải “đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ”: cân nhắc, gọt giũa từng chữ.
+ Trân trọng chữ, nâng niu chữ, coi chữ là đơn vị mang linh hồn của nghệ thuật.
+ Mỗi chữ phải có sức gợi, âm hưởng, vẻ đẹp, vì vậy không thể tùy tiện dùng chữ.
- Thông điệp về con đường sáng tạo nghệ thuật
+ Thành tựu bền vững không nằm ở “vốn trời cho” mà ở nội lực và nỗ lực tự thân.
+ Những nhà thơ lớn là người học hỏi, lao động bền bỉ suốt đời.
+ Sự trưởng thành trong thơ là kết quả của quá trình rèn luyện, chứ không phải “bốc đồng” tức khắc.

1. Tác giả “rất ghét” điều gì?
“Tôi rất ghét cái định kiến quái gở…: các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm.”
=> Tác giả rất ghét định kiến cho rằng nhà thơ Việt Nam chín sớm rồi tàn lụi sớm, xem nhà thơ là người chỉ sống bằng “vốn trời cho”.

2. Tác giả “không mê” đối tượng nào?
“Tôi không mê những nhà thơ thần đồng.”
=> Tác giả không mê các nhà thơ thần đồng, những người chỉ dựa vào bẩm sinh, thiên phú, thiếu lao động nghệ thuật bền bỉ.

3. Tác giả “ưa” đối tượng nào?
“Tôi ưa những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ.”
=> Tác giả ưa những nhà thơ cần mẫn, lao động chữ nghĩa gian khổ, kiên trì, nghiêm túc, như người “lực điền” trên “cánh đồng giấy”.