Nguyễn Nhật Minh Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Nhật Minh Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Đoạn văn phân tích, đánh giá chủ đề (Khoảng 200 chữ) Chủ đề của "Chuyện người nghĩa phụ ở Khoái Châu" tập trung ngợi ca phẩm hạnh cao quý của nàng Nhị Khanh và phê phán thói hư tật xấu của người chồng, qua đó phản ánh bi kịch của người phụ nữ trong xã hội cũ. Nhị Khanh hiện lên là một "nghĩa phụ" mẫu mực: thủy chung, hiếu thảo và kiên trinh. Dù chồng lêu lổng, dù bị đem ra làm vật cá cược trên chiếu bạc, nàng vẫn giữ vẹn tấm lòng son sắt, chọn cái chết để bảo vệ danh dự. Qua đó, Nguyễn Dữ không chỉ tôn vinh vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ mà còn gián tiếp lên án gay gắt những tệ nạn như cờ bạc và lối sống vô trách nhiệm của người đàn ông (Trọng Quỳ). Chủ đề này mang giá trị nhân đạo sâu sắc, bởi nó khẳng định rằng giá trị của con người không nằm ở tài sản mà ở "chính nghĩa" và đạo đức. Kết thúc có hậu và lời bình cuối truyện càng làm đậm nét thông điệp: sự hối lỗi của Trọng Quỳ dù muộn màng nhưng là bài học đắt giá về việc giữ gìn hạnh phúc gia đình dựa trên sự tôn trọng và tu dưỡng bản thân.

Câu 2:

Trong nhịp sống hiện đại hối hả, chúng ta thường nghe câu nói: "Thức khuya là đặc quyền của người trẻ". Nhiều người coi việc làm việc hay học tập xuyên đêm là biểu tượng của sự nỗ lực, chăm chỉ. Thế nhưng, đằng sau những ánh đèn sáng muộn ấy lại là một mối nguy hại thầm lặng đối với sức khỏe. Chứng kiến anh/chị thường xuyên thức khuya đến tận 1-2 giờ sáng để hoàn thành công việc, em thực sự lo lắng và mong muốn anh/chị hãy thay đổi thói quen này trước khi cơ thể lên tiếng cầu cứu. Đầu tiên, chúng ta cần thẳng thắn nhìn nhận rằng việc thức khuya để học tập và làm việc thực chất là một sự đánh đổi không cân sức. Cơ thể con người vận hành theo một chiếc đồng hồ sinh học tự nhiên. Khoảng thời gian từ 23 giờ đêm đến 3 giờ sáng là lúc các cơ quan nội tạng như gan, mật đào thải độc tố và tái tạo năng lượng. Khi anh/chị cố tình thức xuyên qua khung giờ này, các cơ quan đó phải tiếp tục hoạt động quá tải, dẫn đến sự suy giảm hệ miễn dịch, khiến cơ thể dễ mắc bệnh hơn. Về mặt trí tuệ, nhiều người lầm tưởng thức khuya giúp tập trung tốt hơn do không gian yên tĩnh. Nhưng thực tế, sau một ngày dài, não bộ đã mệt mỏi và cần được nghỉ ngơi. Việc ép bộ não làm việc đêm khuya chỉ tạo ra cảm giác "nỗ lực ảo". Sáng hôm sau, anh/chị sẽ thức dậy trong trạng thái uể oải, trí nhớ suy giảm và sự tập trung giảm sút rõ rệt. Một nghiên cứu khoa học đã chỉ ra rằng, hiệu quả của một giờ làm việc vào sáng sớm khi tinh thần sảng khoái cao gấp nhiều lần so với ba giờ vật lộn trong cơn buồn ngủ lúc đêm muộn. Không chỉ hại về sức khỏe vật lý, thức khuya còn tàn phá sức khỏe tinh thần. Những người có thói quen ngủ muộn thường dễ rơi vào trạng thái căng thẳng, lo âu và cáu gắt vô cớ. Về lâu dài, nó có thể dẫn đến trầm cảm hoặc các chứng rối loạn tâm lý. Chắc hẳn anh/chị cũng không muốn mình luôn xuất hiện với gương mặt hốc hác, đôi mắt quầng thâm và một tinh thần thiếu sức sống, đúng không? Em hiểu rằng khối lượng học tập và công việc của anh/chị hiện tại rất lớn. Tuy nhiên, thay vì chọn cách "vắt kiệt" sức khỏe vào ban đêm, tại sao chúng ta không thử thay đổi phương pháp làm việc? Anh/chị có thể bắt đầu bằng việc ngủ sớm trước 23 giờ và thức dậy vào khoảng 5 hoặc 6 giờ sáng. Lúc này, không gian vẫn rất yên tĩnh, nhưng cơ thể lại tràn đầy năng lượng sau một giấc ngủ ngon, giúp giải quyết vấn đề nhanh chóng và sáng tạo hơn. Việc lập một kế hoạch làm việc khoa học, ưu tiên những việc quan trọng vào ban ngày sẽ giúp anh/chị không còn phải rơi vào cảnh "nước đến chân mới nhảy" và phải thức đêm để hoàn thành. Sức khỏe là vốn quý nhất của mỗi người. Đừng vì những mục tiêu ngắn hạn mà bỏ quên nền tảng quý giá ấy. Một công việc hoàn thành xuất sắc nhưng đổi lại là một cơ thể suy nhược thì đó không phải là thành công thực sự. Em hy vọng anh/chị sẽ lắng nghe những lời chia sẻ chân thành này. Hãy bắt đầu thay đổi từ tối nay bằng cách tắt máy tính sớm hơn 30 phút. Em tin rằng khi có một giấc ngủ đủ, anh/chị sẽ thấy yêu đời hơn và làm việc hiệu quả hơn rất nhiều. Vì sức khỏe của chính mình và vì sự an tâm của cả gia đình, hãy bỏ thói quen thức khuya, anh/chị nhé!

Câu 1: Đoạn văn phân tích, đánh giá chủ đề (Khoảng 200 chữ) Chủ đề của "Chuyện người nghĩa phụ ở Khoái Châu" tập trung ngợi ca phẩm hạnh cao quý của nàng Nhị Khanh và phê phán thói hư tật xấu của người chồng, qua đó phản ánh bi kịch của người phụ nữ trong xã hội cũ. Nhị Khanh hiện lên là một "nghĩa phụ" mẫu mực: thủy chung, hiếu thảo và kiên trinh. Dù chồng lêu lổng, dù bị đem ra làm vật cá cược trên chiếu bạc, nàng vẫn giữ vẹn tấm lòng son sắt, chọn cái chết để bảo vệ danh dự. Qua đó, Nguyễn Dữ không chỉ tôn vinh vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ mà còn gián tiếp lên án gay gắt những tệ nạn như cờ bạc và lối sống vô trách nhiệm của người đàn ông (Trọng Quỳ). Chủ đề này mang giá trị nhân đạo sâu sắc, bởi nó khẳng định rằng giá trị của con người không nằm ở tài sản mà ở "chính nghĩa" và đạo đức. Kết thúc có hậu và lời bình cuối truyện càng làm đậm nét thông điệp: sự hối lỗi của Trọng Quỳ dù muộn màng nhưng là bài học đắt giá về việc giữ gìn hạnh phúc gia đình dựa trên sự tôn trọng và tu dưỡng bản thân.

Câu 2:

Trong nhịp sống hiện đại hối hả, chúng ta thường nghe câu nói: "Thức khuya là đặc quyền của người trẻ". Nhiều người coi việc làm việc hay học tập xuyên đêm là biểu tượng của sự nỗ lực, chăm chỉ. Thế nhưng, đằng sau những ánh đèn sáng muộn ấy lại là một mối nguy hại thầm lặng đối với sức khỏe. Chứng kiến anh/chị thường xuyên thức khuya đến tận 1-2 giờ sáng để hoàn thành công việc, em thực sự lo lắng và mong muốn anh/chị hãy thay đổi thói quen này trước khi cơ thể lên tiếng cầu cứu. Đầu tiên, chúng ta cần thẳng thắn nhìn nhận rằng việc thức khuya để học tập và làm việc thực chất là một sự đánh đổi không cân sức. Cơ thể con người vận hành theo một chiếc đồng hồ sinh học tự nhiên. Khoảng thời gian từ 23 giờ đêm đến 3 giờ sáng là lúc các cơ quan nội tạng như gan, mật đào thải độc tố và tái tạo năng lượng. Khi anh/chị cố tình thức xuyên qua khung giờ này, các cơ quan đó phải tiếp tục hoạt động quá tải, dẫn đến sự suy giảm hệ miễn dịch, khiến cơ thể dễ mắc bệnh hơn. Về mặt trí tuệ, nhiều người lầm tưởng thức khuya giúp tập trung tốt hơn do không gian yên tĩnh. Nhưng thực tế, sau một ngày dài, não bộ đã mệt mỏi và cần được nghỉ ngơi. Việc ép bộ não làm việc đêm khuya chỉ tạo ra cảm giác "nỗ lực ảo". Sáng hôm sau, anh/chị sẽ thức dậy trong trạng thái uể oải, trí nhớ suy giảm và sự tập trung giảm sút rõ rệt. Một nghiên cứu khoa học đã chỉ ra rằng, hiệu quả của một giờ làm việc vào sáng sớm khi tinh thần sảng khoái cao gấp nhiều lần so với ba giờ vật lộn trong cơn buồn ngủ lúc đêm muộn. Không chỉ hại về sức khỏe vật lý, thức khuya còn tàn phá sức khỏe tinh thần. Những người có thói quen ngủ muộn thường dễ rơi vào trạng thái căng thẳng, lo âu và cáu gắt vô cớ. Về lâu dài, nó có thể dẫn đến trầm cảm hoặc các chứng rối loạn tâm lý. Chắc hẳn anh/chị cũng không muốn mình luôn xuất hiện với gương mặt hốc hác, đôi mắt quầng thâm và một tinh thần thiếu sức sống, đúng không? Em hiểu rằng khối lượng học tập và công việc của anh/chị hiện tại rất lớn. Tuy nhiên, thay vì chọn cách "vắt kiệt" sức khỏe vào ban đêm, tại sao chúng ta không thử thay đổi phương pháp làm việc? Anh/chị có thể bắt đầu bằng việc ngủ sớm trước 23 giờ và thức dậy vào khoảng 5 hoặc 6 giờ sáng. Lúc này, không gian vẫn rất yên tĩnh, nhưng cơ thể lại tràn đầy năng lượng sau một giấc ngủ ngon, giúp giải quyết vấn đề nhanh chóng và sáng tạo hơn. Việc lập một kế hoạch làm việc khoa học, ưu tiên những việc quan trọng vào ban ngày sẽ giúp anh/chị không còn phải rơi vào cảnh "nước đến chân mới nhảy" và phải thức đêm để hoàn thành. Sức khỏe là vốn quý nhất của mỗi người. Đừng vì những mục tiêu ngắn hạn mà bỏ quên nền tảng quý giá ấy. Một công việc hoàn thành xuất sắc nhưng đổi lại là một cơ thể suy nhược thì đó không phải là thành công thực sự. Em hy vọng anh/chị sẽ lắng nghe những lời chia sẻ chân thành này. Hãy bắt đầu thay đổi từ tối nay bằng cách tắt máy tính sớm hơn 30 phút. Em tin rằng khi có một giấc ngủ đủ, anh/chị sẽ thấy yêu đời hơn và làm việc hiệu quả hơn rất nhiều. Vì sức khỏe của chính mình và vì sự an tâm của cả gia đình, hãy bỏ thói quen thức khuya, anh/chị nhé!

Câu 1: Phân tích bài thơ Haiku của Issa (200 chữ) Bài thơ Haiku của Kobayashi Issa là một khoảnh khắc ngộ nghĩnh nhưng đầy triết lí về vẻ đẹp của cuộc sống. Với cấu trúc ngắn gọn, bài thơ mở ra hình ảnh đối lập: một ngôi nhà nghèo nàn với "cửa giấy rách" và sự vĩ đại của "sông Ngân". Cụm từ "Đẹp vô cùng" đặt ở đầu bài thơ như một tiếng reo vui ngỡ ngàng. Tác giả không nhìn sông Ngân từ một lầu gác cao sang, mà nhìn qua lỗ rách của tờ cửa giấy — biểu tượng của cái nghèo, cái thiếu thốn. Qua đó, Issa muốn nhắn nhủ rằng: vẻ đẹp không phụ thuộc vào vật chất. Ngay cả trong hoàn cảnh khốn khó nhất, nếu con người có một tâm hồn rộng mở và tình yêu thiên nhiên, họ vẫn có thể chiêm ngưỡng được những điều kì vĩ nhất của vũ trụ. Cái "rách" của thực tại không ngăn cản được sự "lành lặn" và bay bổng của tâm hồn. Bài thơ là bài ca về tinh thần lạc quan và khả năng phát hiện cái đẹp trong những điều giản đơn, bình dị.

Câu 2:

Trong dòng chảy hối hả của nền kinh tế thị trường, đồng tiền dường như đang nắm giữ một quyền năng vô hạn. Chính vì vậy, không ít người, đặc biệt là các bạn trẻ, đã và đang tôn thờ quan niệm: "Có tiền mua tiên cũng được". Tuy nhiên, nếu chúng ta cứ mải mê chạy theo tư duy ấy mà xem nhẹ các giá trị đạo đức, chúng ta sẽ sớm nhận ra rằng có những thứ quý giá nhất trên đời lại chẳng bao giờ có thể mua được bằng tiền. Trước hết, cần khách quan thừa nhận rằng tiền bạc đóng vai trò cực kỳ quan trọng. Tiền là thành quả của lao động, là công cụ giúp chúng ta chi trả cho giáo dục, y tế và tận hưởng những tiện nghi cuộc sống. Có tài chính vững vàng, con người có thể tự do hơn trong việc thực hiện ước mơ và giúp đỡ cộng đồng. Thế nhưng, sai lầm bắt đầu xuất hiện khi chúng ta đánh tráo khái niệm, coi tiền là "mục đích" duy nhất và là "thước đo" cho mọi giá trị trên đời. Câu nói "Có tiền mua tiên cũng được" thực chất là một lối nói cực đoan, thần thánh hóa vật chất. Thực tế đã chứng minh, tiền có thể mua được một ngôi nhà sang trọng nhưng không mua được một gia đình hạnh phúc; mua được những loại thuốc đắt nhất nhưng không mua được sức khỏe dài lâu; mua được sự nể sợ, phục tùng nhưng chẳng bao giờ mua được lòng trọng vọng và tình yêu chân thành. Khi một người trẻ tin rằng tiền có thể giải quyết được tất cả, họ dễ dàng rơi vào lối sống thực dụng, ích kỷ. Họ sẵn sàng dùng tiền để lấp liếm lỗi sai, dùng tiền để "đổi chác" các mối quan hệ, và thậm chí có những lời nói, hành vi thiếu chuẩn mực với những người lao động nghèo khó chỉ vì nghĩ rằng mình "có tiền là có quyền". Nguy hại hơn, quan niệm này còn làm xói mòn nhân cách con người. Nếu coi tiền là trên hết, con người sẽ dễ dàng thỏa hiệp với cái ác, bất chấp đạo đức để đạt được lợi ích vật chất. Một xã hội mà mọi thứ đều có thể "mua" bằng tiền sẽ trở thành một xã hội vô cảm, nơi các giá trị nhân văn bị rẻ rúng. Những tấm gương về các tỷ phú thế giới như Bill Gates hay Warren Buffett đã chỉ ra rằng: giá trị của một con người không nằm ở số tiền họ sở hữu, mà ở những giá trị họ đóng góp cho nhân loại và sự giản dị trong lối sống. Vì vậy, con xin/mình muốn nhắn nhủ rằng, chúng ta hãy học cách làm chủ đồng tiền thay vì để nó làm chủ mình. Tiền bạc chỉ là một phương tiện, một người "đầy tớ" tốt nếu ta biết sử dụng nó vào mục đích cao đẹp, nhưng nó sẽ là một "ông chủ" tàn ác nếu ta để nó dẫn dắt tâm hồn. Thay vì chỉ tập trung làm giàu cho túi tiền, hãy làm giàu cho tâm hồn bằng tri thức, lòng trắc ẩn và những hành vi tử tế. Tóm lại, quan niệm "Có tiền mua tiên cũng được" là một ảo tưởng nguy hiểm. Hạnh phúc thực sự không đến từ những tờ tiền vô tri, mà đến từ sự bình yên trong tâm hồn và sự gắn kết giữa người với người. Hy vọng rằng, chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một thái độ sống đúng mực, biết trân trọng giá trị lao động nhưng cũng không bao giờ đánh mất đi thiên lương cao quý trước sức quyến rũ của đồng tiền.

Câu 1: Phân tích bài thơ Haiku của Issa (200 chữ) Bài thơ Haiku của Kobayashi Issa là một khoảnh khắc ngộ nghĩnh nhưng đầy triết lí về vẻ đẹp của cuộc sống. Với cấu trúc ngắn gọn, bài thơ mở ra hình ảnh đối lập: một ngôi nhà nghèo nàn với "cửa giấy rách" và sự vĩ đại của "sông Ngân". Cụm từ "Đẹp vô cùng" đặt ở đầu bài thơ như một tiếng reo vui ngỡ ngàng. Tác giả không nhìn sông Ngân từ một lầu gác cao sang, mà nhìn qua lỗ rách của tờ cửa giấy — biểu tượng của cái nghèo, cái thiếu thốn. Qua đó, Issa muốn nhắn nhủ rằng: vẻ đẹp không phụ thuộc vào vật chất. Ngay cả trong hoàn cảnh khốn khó nhất, nếu con người có một tâm hồn rộng mở và tình yêu thiên nhiên, họ vẫn có thể chiêm ngưỡng được những điều kì vĩ nhất của vũ trụ. Cái "rách" của thực tại không ngăn cản được sự "lành lặn" và bay bổng của tâm hồn. Bài thơ là bài ca về tinh thần lạc quan và khả năng phát hiện cái đẹp trong những điều giản đơn, bình dị.

Câu 2:

Trong dòng chảy hối hả của nền kinh tế thị trường, đồng tiền dường như đang nắm giữ một quyền năng vô hạn. Chính vì vậy, không ít người, đặc biệt là các bạn trẻ, đã và đang tôn thờ quan niệm: "Có tiền mua tiên cũng được". Tuy nhiên, nếu chúng ta cứ mải mê chạy theo tư duy ấy mà xem nhẹ các giá trị đạo đức, chúng ta sẽ sớm nhận ra rằng có những thứ quý giá nhất trên đời lại chẳng bao giờ có thể mua được bằng tiền. Trước hết, cần khách quan thừa nhận rằng tiền bạc đóng vai trò cực kỳ quan trọng. Tiền là thành quả của lao động, là công cụ giúp chúng ta chi trả cho giáo dục, y tế và tận hưởng những tiện nghi cuộc sống. Có tài chính vững vàng, con người có thể tự do hơn trong việc thực hiện ước mơ và giúp đỡ cộng đồng. Thế nhưng, sai lầm bắt đầu xuất hiện khi chúng ta đánh tráo khái niệm, coi tiền là "mục đích" duy nhất và là "thước đo" cho mọi giá trị trên đời. Câu nói "Có tiền mua tiên cũng được" thực chất là một lối nói cực đoan, thần thánh hóa vật chất. Thực tế đã chứng minh, tiền có thể mua được một ngôi nhà sang trọng nhưng không mua được một gia đình hạnh phúc; mua được những loại thuốc đắt nhất nhưng không mua được sức khỏe dài lâu; mua được sự nể sợ, phục tùng nhưng chẳng bao giờ mua được lòng trọng vọng và tình yêu chân thành. Khi một người trẻ tin rằng tiền có thể giải quyết được tất cả, họ dễ dàng rơi vào lối sống thực dụng, ích kỷ. Họ sẵn sàng dùng tiền để lấp liếm lỗi sai, dùng tiền để "đổi chác" các mối quan hệ, và thậm chí có những lời nói, hành vi thiếu chuẩn mực với những người lao động nghèo khó chỉ vì nghĩ rằng mình "có tiền là có quyền". Nguy hại hơn, quan niệm này còn làm xói mòn nhân cách con người. Nếu coi tiền là trên hết, con người sẽ dễ dàng thỏa hiệp với cái ác, bất chấp đạo đức để đạt được lợi ích vật chất. Một xã hội mà mọi thứ đều có thể "mua" bằng tiền sẽ trở thành một xã hội vô cảm, nơi các giá trị nhân văn bị rẻ rúng. Những tấm gương về các tỷ phú thế giới như Bill Gates hay Warren Buffett đã chỉ ra rằng: giá trị của một con người không nằm ở số tiền họ sở hữu, mà ở những giá trị họ đóng góp cho nhân loại và sự giản dị trong lối sống. Vì vậy, con xin/mình muốn nhắn nhủ rằng, chúng ta hãy học cách làm chủ đồng tiền thay vì để nó làm chủ mình. Tiền bạc chỉ là một phương tiện, một người "đầy tớ" tốt nếu ta biết sử dụng nó vào mục đích cao đẹp, nhưng nó sẽ là một "ông chủ" tàn ác nếu ta để nó dẫn dắt tâm hồn. Thay vì chỉ tập trung làm giàu cho túi tiền, hãy làm giàu cho tâm hồn bằng tri thức, lòng trắc ẩn và những hành vi tử tế. Tóm lại, quan niệm "Có tiền mua tiên cũng được" là một ảo tưởng nguy hiểm. Hạnh phúc thực sự không đến từ những tờ tiền vô tri, mà đến từ sự bình yên trong tâm hồn và sự gắn kết giữa người với người. Hy vọng rằng, chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một thái độ sống đúng mực, biết trân trọng giá trị lao động nhưng cũng không bao giờ đánh mất đi thiên lương cao quý trước sức quyến rũ của đồng tiền.

Câu chủ đề:

Thói quen dựa dẫm vào người khác biến ta thành những kẻ vô dụng, chỉ biết nhờ vả lệ thuộc.

Luận điểm mở đầu : Thực trạng này đanh trở thành căn bệnh ăn sâu vào máu con người

+ Là khi ta luôn ỷ lại, chờ người khác làm rồi copy.

+ Là hành động lệ thuộc chuyên đi nhờ và mà không tự mình làm gì.

+ Hay trong một nhóm chờ đợi thành quả của người khác rồi hưởng ké.

Luận điểm 2 : Tác hại

+ Khiến ta trở nên vô dụng không biết làm gì, không có kiến thức thực tế, không có kinh nghiệm trải nghiệm.

+ Kéo mọi người đi xuống trở thành sâu mọt xã hội.

Luận điểm 3: Ý nghĩa từ bỏ:

+ Giúp ta sống đúng vởi bản thân

+ Tự lực cánh sinh, trải nghiệm nhiều hơn.

+ Chăm chỉ học tập hơn, có thêm nhiều kiến thức.

Luận điểm 4: Giải pháp:

+ Bắt đầu làm , học cách tự lập.

Yếu tố tạo nên sức thuyết phục:

+ Cách xưng hô tôi - bạn chân thật, hợp lí gần gũi giúp người đọc thấy gắn bó hơn.

+ Dẫn chứng chung, chỉ ra được điều mà mọi người đều đang gặp phải khiến người đọc thấy quen thuộc gần gũi.

Yếu tố tạo nên sức thuyết phục:

+ Cách xưng hô tôi - bạn chân thật, hợp lí gần gũi giúp người đọc thấy gắn bó hơn.

+ Dẫn chứng chung, chỉ ra được điều mà mọi người đều đang gặp phải khiến người đọc thấy quen thuộc gần gũi.

Yếu tố tạo nên sức thuyết phục:

+ Cách xưng hô tôi - bạn chân thật, hợp lí gần gũi giúp người đọc thấy gắn bó hơn.

+ Dẫn chứng chung, chỉ ra được điều mà mọi người đều đang gặp phải khiến người đọc thấy quen thuộc gần gũi.