Nguyễn Thị Tuyết
Giới thiệu về bản thân
Khoảng năm 208 TCN
Là bit
Stop
Stop
Modern
Tuy em đã từng có rất nhiều trải nghiệm vui, hạnh phúc nhưng em xin được chia sẻ lại trải nghiệm buồn này, vì nó đã để lại cho em ấn tượng sâu đậm. Bây giờ nhớ lại, lòng lại bâng khuâng, bồi hồi và xao xuyến.
Cấp tiểu học, em có cô bạn thân tên Hà. Chúng em thường cùng nhau đi về(vì nhà gần nhau, cùng đường), thỉnh thoảng lại ghé nhà chơi hay ôn và học bài. Hôm nọ, có trận đấu bóng đá giữa Việt Nam và đội Phi-líp-pin, em háo hức lắm!Nên vừa về nhà, em vội bật ti-vi lên luôn! Bỗng, chuông điện thoại reo inh ỏi. Hà gọi. Bạn hỏi:"Sao cậu không đến ôn bài với tớ? Bọn mình hẹn nhau rồi mà!". Em cười cười, nói:"Thôi!Hôm nay có trận bóng quan trọng lắm!Để khi khác đi!". Rồi em vội cúp máy. Đến tối, Việt Nam thắng, em cùng cả nhà đi chơi đến đêm khuya. Về nhà, người rã rời, em nhìn đống bài tập mà thầm nhủ:"Ối dào!Có gì đâu!Hôm nay không học thì có sao!".Thế là em đi ngủ luôn!
Sáng hôm sau, ai ngờ cô giáo cho đột xuất bài kiểm tra 15 phút. Em không nhớ ra kiến thức nào. Quay sang Hà, em khẩn khoản :"Cho tớ coi chút đi mà!". Nhưng bạn chỉ lắc đầu ngao ngán. Cuối buổi, em bị phê bình trước lớp, ngượng ơi là ngượng!Trên đường về, em chặn đường bạn, tức giận hỏi vặn:"Sao cậu không cho tớ xem chút đi!Bọn mình có phải bạn không vậy?!". Bạn cương quyết nói :"Không được. Như vậy xấu lắm!".Em dậm chân tức giận, bỏ đi. Về nhà, em vừa tức vừa buồn, rưng rưng nước mắt. Mẹ thấy vậy, dịu dàng hỏi han. Em òa khóc, kể lại. Nghe xong, mẹ lau nước mắt cho em, ôn tồn nói:"Con nghĩ lại xem! Mẹ thấy con như vậy là sai rồi. Con không học bài, không nên đổ cho bạn thế!".Nghĩ lại, em thấy ân hận, định bụng mai sẽ giảng hòa.
Nhưng cả ngày hôm đó, em không dám lại gần bạn. Khi đi về, em rầu rĩ, thất vọng và chán nản. "Biết trả lời mẹ thế nào đây?!". Mải suy nghĩ, em té ngã, đau lắm!Hà nhìn thấy, vội đến đỡ em dậy, phủi sạch bụi bặm. Em nhìn bạn, lòng áy náy, ân hận lắm!Em lí nhí nói:"Tớ thấy...mình sai rồi!Thứ lỗi cho tớ nhé?!". Bạn cười xòa:"Ồ!Tớ không để bụng đâu!". Cả hai lại làm lành, bạn đỡ em về nhà. Mẹ thấy thế, mỉm cười hỏi:"Các con làm lành rồi nhỉ?". Em mỉm cười. Kể từ đó, chúng em lại thân thiết như xưa.
Đến giờ, tụi em đã học khác trường trung học cơ sở, nhưng vẫn hay đến thăm nhau. Trải nghiệm này đã cho em bài học về tình bạn. Em cũng không bao giờ còn quên ôn bài nữa!Có lẽ, dù nó là trải nghiệm buồn, nhưng nếu không có nó chắc em sẽ không thể biết thêm một bài học ý nghĩa như thế, không thể thay đổi được lối sống của mình!
Câu 1: Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2: Trong chuyện, chẳng ai biết ai là người trồng lên cây hoàng lan.
Câu 3 : Câu sau sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa khi cây được tả là "khoác trên mình...".Biện pháp này giúp gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt, giúp thế giới con vật, cây cối và đồ vật gần gũi với con người hơn.
Câu 4:Vì Hà đã hiểu ra sự quan trọng của cây hoàng lan. Nó gắn liền với người ông quân đội đã hy sinh của mình.
Câu 5:Em hiểu được gia đình là thứ thân thuộc của mình, mà mỗi thành viên đều để lại ta những ký ức sâu đậm không thể xóa nhòa.
Câu 1: Phương thức biểu đạt là thuyết minh.
Câu 2: Vì Thần Mưa làm không hết việc, nên mở cuộc thi để chọn các giống thủy tộc có tài thành Rồng hút nước phun mưa giúp sức Thần Mưa.
Câu 3:Vì theo khoa học, mưa là quá trình bay hơi nước > tạo thành mây > mưa. Nên không có Thần Mưa nào cả.
Câu 1:Ngôi thứ 3.
Câu 2:Vì họ cao lớn khác thường nên được gọi là ông Đùng bà Đùng-có nghĩa là người khổng lồ
Câu 3: Gợi hình gợi cảm, làm câu văn hàm súc gợi trí tưởng tượng của ta bay bổng
Câu 4:Không gian thời gian không được nêu rõ.
Câu 5:Vì họ khi ấy còn chưa phát triển khoa học, tin vào tâm linh. Họ quan niệm về thần linh, như Thần Núi, Thần Biển,v.v...