VŨ TIẾN LỘC

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của VŨ TIẾN LỘC
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Nhân vật "tôi" trong đoạn trích là một tâm hồn nghệ sĩ thuần khiết nhưng phải đối mặt với nỗi cô đơn sâu sắc giữa thế giới của người lớn. Ngay từ khi còn là một cậu bé sáu tuổi, "tôi" đã sở hữu trí tưởng tượng phong phú và khả năng nhìn thấu bản chất của sự vật qua "Bức vẽ số một" về con trăn tiêu hóa con voi. Tuy nhiên, sự sáng tạo ấy lại bị người lớn dập tắt bằng những lời khuyên thực dụng, buộc "tôi" phải từ bỏ đam mê hội họa để chọn một nghề nghiệp "nghiêm túc" hơn là lái máy bay. Dù đã trưởng thành và sống hòa nhập vào thế giới của họ, "tôi" vẫn luôn cảm thấy lạc lõng. Nhân vật luôn dùng bức vẽ cũ như một "phép thử" để tìm kiếm một tâm hồn đồng điệu, một người có thể nhìn thấy "con voi" thay vì chỉ thấy "chiếc mũ". Qua nhân vật "tôi", tác giả đã gửi gắm thông điệp đầy xót xa về việc những định kiến và sự khô khan của người lớn có thể làm thui chột những mầm non tài năng và sự hồn nhiên của trẻ thơ.

cau2

Trong mê cung của sự trưởng thành, chúng ta thường vô tình đánh rơi chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa của sự diệu kỳ. Bàn về sự khác biệt trong cách cảm nhận cuộc sống giữa hai thế hệ, Giacomo Leopardi đã để lại một nhận định đầy suy ngẫm: "Trẻ con tìm thấy tất cả ở nơi chẳng có gì, còn người lớn chẳng tìm được gì trong tất cả." Câu nói này không chỉ là một lời nhận xét về tâm lý lứa tuổi mà còn là một bài học sâu sắc về cách nhìn nhận thế giới.

​Trước hết, tại sao nói "trẻ con tìm thấy tất cả ở nơi chẳng có gì"? Với tâm hồn như tờ giấy trắng và đôi mắt tràn đầy sự tò mò, trẻ em không nhìn sự vật bằng giá trị vật chất hay logic khô khan. Trong mắt một đứa trẻ, một chiếc hộp rỗng có thể là một tòa lâu đài, một nhành cây khô có thể là một thanh gươm báu. Giống như cậu bé trong đoạn trích "Hoàng tử bé", nơi người lớn chỉ thấy một chiếc mũ cũ kỹ, cậu lại thấy cả một thế giới sinh động về một con trăn đang tiêu hóa con voi. "Chẳng có gì" ở đây chính là những vật dụng tầm thường, nhưng "tất cả" chính là sự vô hạn của trí tưởng tượng và niềm hạnh phúc tự thân.

​Trái ngược với vẻ rực rỡ ấy là thực trạng "người lớn chẳng tìm được gì trong tất cả". Khi trưởng thành, con người thường bị cuốn vào vòng xoáy của cơm áo, gạo tiền và những chuẩn mực xã hội khắt khe. Họ sở hữu "tất cả" – từ kiến thức địa lý, lịch sử đến những giá trị vật chất xa hoa. Thế nhưng, lăng kính của họ lại trở nên đục mờ bởi sự thực dụng. Họ chỉ quan tâm đến những thứ có thể đo lường, tính toán như chính trị, bài bạc hay cà vạt mà quên mất cách rung động trước một buổi hoàng hôn hay một nhành hoa dại. Sự giàu có về vật chất đôi khi lại tỷ lệ nghịch với sự nghèo nàn trong tâm hồn.

​Ý kiến của Leopardi là một hồi chuông cảnh tỉnh cho mỗi chúng ta. Cuộc sống vốn dĩ không thay đổi, thứ thay đổi chính là thái độ của con người đối với cuộc sống. Nếu chúng ta chỉ nhìn đời bằng sự tính toán, thế giới sẽ trở nên xám xịt và tẻ nhạt. Ngược lại, nếu biết nuôi dưỡng "đứa trẻ" bên trong mình, ta sẽ luôn tìm thấy niềm vui và sự mới mẻ ngay trong những điều bình dị nhất. Điều này không có nghĩa là chúng ta từ chối sự trưởng thành, mà là trưởng thành một cách thông minh: giữ vững trách nhiệm của người lớn nhưng vẫn bảo tồn trái tim nhạy cảm của trẻ thơ.

​Tóm lại, hạnh phúc không nằm ở những gì chúng ta sở hữu mà nằm ở cách chúng ta cảm nhận. Đừng để sự trưởng thành trở thành nấm mồ chôn vùi trí tưởng tượng. Hãy học cách nhìn thế giới bằng đôi mắt của sự thấu cảm và yêu thương, để dù giữa thế giới đầy rẫy những lo âu, ta vẫn có thể tìm thấy "tất cả" những điều tuyệt vời nhất.

Bài thơ "Khán 'Thiên gia thi' hữu cảm" của Hồ Chí Minh là một bản tuyên ngôn nghệ thuật độc đáo, thể hiện sự kết hợp hài hòa giữa chất thép chiến sĩ và chất tình nghệ sĩ. Hai câu đầu, Bác nhắc đến truyền thống "phong hoa tuyết nguyệt" của thơ cổ, cho thấy tâm hồn nhạy cảm, yêu thiên nhiên tha thiết của Người dù đang trong cảnh xiềng xích. Tuy nhiên, điểm sáng rực rỡ nằm ở hai câu cuối khi Người khẳng định: "Hiện đại thi trung ưng hữu thiết". "Thép" ở đây chính là tính chiến đấu, là tinh thần cách mạng quật cường. Trong hoàn cảnh đất nước lầm than, thơ ca không thể chỉ là nơi trú ẩn của tâm hồn mà phải trở thành vũ khí sắc bén. Hình ảnh nhà thơ "biết xung phong" đã tạc nên chân dung người trí thức cách mạng thời đại mới: vừa có chiều sâu văn hóa truyền thống, vừa có ý chí sắt đá của người chiến sĩ. Với ngôn ngữ súc tích và tứ thơ vận động khỏe khoắn, bài thơ không chỉ phê phán lối thơ ủy mị mà còn định hướng cho nền văn nghệ cách mạng Việt Nam: văn nghệ phải phụng sự kháng chiến.

Câu2

Trong xu thế toàn cầu hóa đang diễn ra mạnh mẽ như vũ bão, thế giới dường như đang trở nên phẳng hơn bao giờ hết. Giữa dòng chảy hội nhập ấy, mỗi dân tộc đều phải đối mặt với thử thách: làm sao để vươn ra biển lớn mà không bị mất đi bản sắc riêng? Đối với Việt Nam, câu trả lời nằm ở ý thức giữ gìn, bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống, mà lực lượng nòng cốt chính là thế hệ trẻ hôm nay.

​Văn hóa truyền thống không phải là những gì cũ kỹ, bụi bặm trong bảo tàng. Đó là những giá trị vật chất và tinh thần quý báu được kết tinh qua hàng ngàn năm lịch sử, từ tà áo dài duyên dáng, bát phở thơm nồng đến những làn điệu dân ca mượt mà hay đạo lý “uống nước nhớ nguồn” cao đẹp. Nó là sợi dây liên kết quá khứ với hiện tại, là “chứng minh thư” để chúng ta tự tin khẳng định: “Tôi là người Việt Nam” trước bạn bè quốc tế.

​Nhìn vào thực tế hiện nay, ý thức của giới trẻ đối với văn hóa dân tộc đang có những chuyển biến đầy thú vị. Chưa bao giờ chúng ta thấy làn sóng “Cổ phong” lại phát triển mạnh mẽ đến thế. Nhiều bạn trẻ đã tự tay may những bộ Việt phục từ thời Lê, thời Nguyễn để diện trong các dịp lễ hội. Những nghệ sĩ trẻ cũng không đứng ngoài cuộc khi khéo léo đưa âm hưởng ca trù, chèo hay nhã nhạc cung đình vào các bản nhạc Pop hiện đại, tạo nên sức sống mới cho nghệ thuật truyền thống. Đó là những minh chứng rõ nét cho thấy giới trẻ không hề quay lưng với quá khứ mà đang nỗ lực tiếp biến nó bằng tư duy của thời đại số.

​Tuy nhiên, bên cạnh những điểm sáng, vẫn còn đó những mảng tối đáng lo ngại. Một bộ phận giới trẻ đang rơi vào tình trạng “sính ngoại” thái quá. Họ có thể am hiểu tường tận về văn hóa đại chúng của Hàn Quốc, Âu Mỹ nhưng lại mơ hồ về lịch sử nước nhà, hay thờ ơ trước những loại hình nghệ thuật cổ truyền đang dần mai một. Sự xâm nhập của văn hóa ngoại lai không xấu, nhưng nếu tiếp nhận một cách thiếu chọn lọc, chúng ta sẽ tự đánh mất đi cội nguồn, trở thành những "bản sao" mờ nhạt của các quốc gia khác.

​Tại sao giới trẻ phải là người gánh vác trách nhiệm này? Bởi lẽ, văn hóa là hồn cốt của dân tộc, “văn hóa còn thì dân tộc còn”. Nếu thế hệ trẻ – những chủ nhân tương lai – không hiểu và không yêu văn hóa mình, thì những di sản ấy sẽ chỉ còn là những mảnh vụn ký ức. Việc bảo tồn không có nghĩa là giữ nguyên trạng những gì đã cũ, mà là phải biết “gạn đục khơi trong”, làm cho truyền thống trở nên gần gũi và có giá trị sử dụng trong đời sống hiện đại.

​Để làm được điều đó, mỗi bạn trẻ cần bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất: học cách trân trọng tiếng Việt, tìm hiểu ý nghĩa của các ngày lễ Tết, hay đơn giản là chia sẻ một hình ảnh đẹp về danh lam thắng cảnh đất nước lên mạng xã hội. Nhà trường và gia đình cũng cần tạo ra những không gian trải nghiệm thực tế để giới trẻ cảm nhận được cái hay, cái đẹp của văn hóa dân gian một cách tự nhiên nhất, thay vì những bài học lý thuyết khô khan.

​Tóm lại, văn hóa truyền thống là bệ phóng vững chắc để chúng ta bay cao, bay xa hơn trong tương lai. Giữ gìn văn hóa không phải là bảo thủ, mà là sự tự tôn dân tộc. Là một người trẻ đứng trước ngưỡng cửa trưởng thành, tôi tin rằng chỉ cần chúng ta giữ trong tim ngọn lửa yêu nước và sự thấu hiểu về nguồn cội, văn hóa Việt Nam sẽ mãi trường tồn và tỏa sáng rực rỡ trong bức tranh chung của nhân loại.

Câu 1:

​ Thể thơ của văn bản là Thất ngôn tứ tuyệt đường luật (mỗi bài có 4 câu, mỗi câu 7 chữ).

​Câu 2:

​: Bài thơ viết theo luật trắc, vần bằng.

​Xét chữ thứ hai của câu đầu: "thị" (dấu nặng \rightarrow tiếng trắc.

​Vần được gieo ở cuối các câu 1, 2, 4: mỹ - phong - phong (trong nguyên tác là mỹ - phong - phong, hiệp vần chân).

​Câu 3:

​Biện pháp Liệt kê : "Sơn thủy yên hoa tuyết nguyệt phong" (Núi, sông, khói, hoa, tuyết, trăng, gió).

​Tác dụng:

​Về nội dung: Liệt kê những hình ảnh thiên nhiên đẹp đẽ, mỹ lệ thường xuất hiện trong thơ cổ (phong hoa tuyết nguyệt). Qua đó cho thấy đề tài quen thuộc của thơ xưa là thiên nhiên.

​Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu dồn dập, gợi mở một không gian thiên nhiên tràn đầy sức sống, đồng thời làm đòn bẩy để nhấn mạnh sự thay đổi về tư duy nghệ thuật ở hai câu sau.

​Câu 4:

​(Dịch: Trong thơ thời nay nên có thép / Nhà thơ cũng phải biết xung phong)

​ Tác giả đưa ra quan niệm này vì:

​Hoàn cảnh lịch sử: Đất nước đang trong thời kỳ đấu tranh giải phóng dân tộc, văn chương không thể chỉ là thú vui tiêu khiển hay ca ngợi thiên nhiên thuần túy.

​Chức năng của văn học: Thơ ca phải là vũ khí sắc bén (tính chiến đấu - "thép") để cổ vũ tinh thần cách mạng.

​Trách nhiệm của người nghệ sĩ: Nhà thơ không chỉ là người nghệ sĩ mà còn phải là một chiến sĩ trên mặt trận văn hóa, biết "xung phong" để đóng góp vào sự nghiệp chung của dân tộc.

​Câu 5:

​ Cấu tứ bài thơ rất chặt chẽ và có sự vận động rõ rệt:

​Sự đối lập giữa cũ và mới: Hai câu đầu nói về thơ xưa (thiên nhiên, hoa mĩ), hai câu sau nói về thơ nay (chất thép, tinh thần chiến đấu).

​Sự chuyển biến từ tĩnh sang động: Từ việc "thưởng thức" vẻ đẹp thiên nhiên ở trạng thái tĩnh tại sang trạng thái "xung phong" đầy mạnh mẽ.

​Sự kết hợp hài hòa: Bài thơ thể hiện sự kế thừa tinh hoa thơ cổ điển đồng thời khẳng định bản lĩnh của một người chiến sĩ cách mạng hiện đại.

Bài thơ "Khán 'Thiên gia thi' hữu cảm" của Hồ Chí Minh là một bản tuyên ngôn nghệ thuật độc đáo, thể hiện sự kết hợp hài hòa giữa chất thép chiến sĩ và chất tình nghệ sĩ. Hai câu đầu, Bác nhắc đến truyền thống "phong hoa tuyết nguyệt" của thơ cổ, cho thấy tâm hồn nhạy cảm, yêu thiên nhiên tha thiết của Người dù đang trong cảnh xiềng xích. Tuy nhiên, điểm sáng rực rỡ nằm ở hai câu cuối khi Người khẳng định: "Hiện đại thi trung ưng hữu thiết". "Thép" ở đây chính là tính chiến đấu, là tinh thần cách mạng quật cường. Trong hoàn cảnh đất nước lầm than, thơ ca không thể chỉ là nơi trú ẩn của tâm hồn mà phải trở thành vũ khí sắc bén. Hình ảnh nhà thơ "biết xung phong" đã tạc nên chân dung người trí thức cách mạng thời đại mới: vừa có chiều sâu văn hóa truyền thống, vừa có ý chí sắt đá của người chiến sĩ. Với ngôn ngữ súc tích và tứ thơ vận động khỏe khoắn, bài thơ không chỉ phê phán lối thơ ủy mị mà còn định hướng cho nền văn nghệ cách mạng Việt Nam: văn nghệ phải phụng sự kháng chiến.

Câu2

Trong xu thế toàn cầu hóa đang diễn ra mạnh mẽ như vũ bão, thế giới dường như đang trở nên phẳng hơn bao giờ hết. Giữa dòng chảy hội nhập ấy, mỗi dân tộc đều phải đối mặt với thử thách: làm sao để vươn ra biển lớn mà không bị mất đi bản sắc riêng? Đối với Việt Nam, câu trả lời nằm ở ý thức giữ gìn, bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống, mà lực lượng nòng cốt chính là thế hệ trẻ hôm nay.

​Văn hóa truyền thống không phải là những gì cũ kỹ, bụi bặm trong bảo tàng. Đó là những giá trị vật chất và tinh thần quý báu được kết tinh qua hàng ngàn năm lịch sử, từ tà áo dài duyên dáng, bát phở thơm nồng đến những làn điệu dân ca mượt mà hay đạo lý “uống nước nhớ nguồn” cao đẹp. Nó là sợi dây liên kết quá khứ với hiện tại, là “chứng minh thư” để chúng ta tự tin khẳng định: “Tôi là người Việt Nam” trước bạn bè quốc tế.

​Nhìn vào thực tế hiện nay, ý thức của giới trẻ đối với văn hóa dân tộc đang có những chuyển biến đầy thú vị. Chưa bao giờ chúng ta thấy làn sóng “Cổ phong” lại phát triển mạnh mẽ đến thế. Nhiều bạn trẻ đã tự tay may những bộ Việt phục từ thời Lê, thời Nguyễn để diện trong các dịp lễ hội. Những nghệ sĩ trẻ cũng không đứng ngoài cuộc khi khéo léo đưa âm hưởng ca trù, chèo hay nhã nhạc cung đình vào các bản nhạc Pop hiện đại, tạo nên sức sống mới cho nghệ thuật truyền thống. Đó là những minh chứng rõ nét cho thấy giới trẻ không hề quay lưng với quá khứ mà đang nỗ lực tiếp biến nó bằng tư duy của thời đại số.

​Tuy nhiên, bên cạnh những điểm sáng, vẫn còn đó những mảng tối đáng lo ngại. Một bộ phận giới trẻ đang rơi vào tình trạng “sính ngoại” thái quá. Họ có thể am hiểu tường tận về văn hóa đại chúng của Hàn Quốc, Âu Mỹ nhưng lại mơ hồ về lịch sử nước nhà, hay thờ ơ trước những loại hình nghệ thuật cổ truyền đang dần mai một. Sự xâm nhập của văn hóa ngoại lai không xấu, nhưng nếu tiếp nhận một cách thiếu chọn lọc, chúng ta sẽ tự đánh mất đi cội nguồn, trở thành những "bản sao" mờ nhạt của các quốc gia khác.

​Tại sao giới trẻ phải là người gánh vác trách nhiệm này? Bởi lẽ, văn hóa là hồn cốt của dân tộc, “văn hóa còn thì dân tộc còn”. Nếu thế hệ trẻ – những chủ nhân tương lai – không hiểu và không yêu văn hóa mình, thì những di sản ấy sẽ chỉ còn là những mảnh vụn ký ức. Việc bảo tồn không có nghĩa là giữ nguyên trạng những gì đã cũ, mà là phải biết “gạn đục khơi trong”, làm cho truyền thống trở nên gần gũi và có giá trị sử dụng trong đời sống hiện đại.

​Để làm được điều đó, mỗi bạn trẻ cần bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất: học cách trân trọng tiếng Việt, tìm hiểu ý nghĩa của các ngày lễ Tết, hay đơn giản là chia sẻ một hình ảnh đẹp về danh lam thắng cảnh đất nước lên mạng xã hội. Nhà trường và gia đình cũng cần tạo ra những không gian trải nghiệm thực tế để giới trẻ cảm nhận được cái hay, cái đẹp của văn hóa dân gian một cách tự nhiên nhất, thay vì những bài học lý thuyết khô khan.

​Tóm lại, văn hóa truyền thống là bệ phóng vững chắc để chúng ta bay cao, bay xa hơn trong tương lai. Giữ gìn văn hóa không phải là bảo thủ, mà là sự tự tôn dân tộc. Là một người trẻ đứng trước ngưỡng cửa trưởng thành, tôi tin rằng chỉ cần chúng ta giữ trong tim ngọn lửa yêu nước và sự thấu hiểu về nguồn cội, văn hóa Việt Nam sẽ mãi trường tồn và tỏa sáng rực rỡ trong bức tranh chung của nhân loại.

Bài thơ "Khán 'Thiên gia thi' hữu cảm" của Hồ Chí Minh là một bản tuyên ngôn nghệ thuật độc đáo, thể hiện sự kết hợp hài hòa giữa chất thép chiến sĩ và chất tình nghệ sĩ. Hai câu đầu, Bác nhắc đến truyền thống "phong hoa tuyết nguyệt" của thơ cổ, cho thấy tâm hồn nhạy cảm, yêu thiên nhiên tha thiết của Người dù đang trong cảnh xiềng xích. Tuy nhiên, điểm sáng rực rỡ nằm ở hai câu cuối khi Người khẳng định: "Hiện đại thi trung ưng hữu thiết". "Thép" ở đây chính là tính chiến đấu, là tinh thần cách mạng quật cường. Trong hoàn cảnh đất nước lầm than, thơ ca không thể chỉ là nơi trú ẩn của tâm hồn mà phải trở thành vũ khí sắc bén. Hình ảnh nhà thơ "biết xung phong" đã tạc nên chân dung người trí thức cách mạng thời đại mới: vừa có chiều sâu văn hóa truyền thống, vừa có ý chí sắt đá của người chiến sĩ. Với ngôn ngữ súc tích và tứ thơ vận động khỏe khoắn, bài thơ không chỉ phê phán lối thơ ủy mị mà còn định hướng cho nền văn nghệ cách mạng Việt Nam: văn nghệ phải phụng sự kháng chiến.

Câu2

Trong xu thế toàn cầu hóa đang diễn ra mạnh mẽ như vũ bão, thế giới dường như đang trở nên phẳng hơn bao giờ hết. Giữa dòng chảy hội nhập ấy, mỗi dân tộc đều phải đối mặt với thử thách: làm sao để vươn ra biển lớn mà không bị mất đi bản sắc riêng? Đối với Việt Nam, câu trả lời nằm ở ý thức giữ gìn, bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống, mà lực lượng nòng cốt chính là thế hệ trẻ hôm nay.

​Văn hóa truyền thống không phải là những gì cũ kỹ, bụi bặm trong bảo tàng. Đó là những giá trị vật chất và tinh thần quý báu được kết tinh qua hàng ngàn năm lịch sử, từ tà áo dài duyên dáng, bát phở thơm nồng đến những làn điệu dân ca mượt mà hay đạo lý “uống nước nhớ nguồn” cao đẹp. Nó là sợi dây liên kết quá khứ với hiện tại, là “chứng minh thư” để chúng ta tự tin khẳng định: “Tôi là người Việt Nam” trước bạn bè quốc tế.

​Nhìn vào thực tế hiện nay, ý thức của giới trẻ đối với văn hóa dân tộc đang có những chuyển biến đầy thú vị. Chưa bao giờ chúng ta thấy làn sóng “Cổ phong” lại phát triển mạnh mẽ đến thế. Nhiều bạn trẻ đã tự tay may những bộ Việt phục từ thời Lê, thời Nguyễn để diện trong các dịp lễ hội. Những nghệ sĩ trẻ cũng không đứng ngoài cuộc khi khéo léo đưa âm hưởng ca trù, chèo hay nhã nhạc cung đình vào các bản nhạc Pop hiện đại, tạo nên sức sống mới cho nghệ thuật truyền thống. Đó là những minh chứng rõ nét cho thấy giới trẻ không hề quay lưng với quá khứ mà đang nỗ lực tiếp biến nó bằng tư duy của thời đại số.

​Tuy nhiên, bên cạnh những điểm sáng, vẫn còn đó những mảng tối đáng lo ngại. Một bộ phận giới trẻ đang rơi vào tình trạng “sính ngoại” thái quá. Họ có thể am hiểu tường tận về văn hóa đại chúng của Hàn Quốc, Âu Mỹ nhưng lại mơ hồ về lịch sử nước nhà, hay thờ ơ trước những loại hình nghệ thuật cổ truyền đang dần mai một. Sự xâm nhập của văn hóa ngoại lai không xấu, nhưng nếu tiếp nhận một cách thiếu chọn lọc, chúng ta sẽ tự đánh mất đi cội nguồn, trở thành những "bản sao" mờ nhạt của các quốc gia khác.

​Tại sao giới trẻ phải là người gánh vác trách nhiệm này? Bởi lẽ, văn hóa là hồn cốt của dân tộc, “văn hóa còn thì dân tộc còn”. Nếu thế hệ trẻ – những chủ nhân tương lai – không hiểu và không yêu văn hóa mình, thì những di sản ấy sẽ chỉ còn là những mảnh vụn ký ức. Việc bảo tồn không có nghĩa là giữ nguyên trạng những gì đã cũ, mà là phải biết “gạn đục khơi trong”, làm cho truyền thống trở nên gần gũi và có giá trị sử dụng trong đời sống hiện đại.

​Để làm được điều đó, mỗi bạn trẻ cần bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất: học cách trân trọng tiếng Việt, tìm hiểu ý nghĩa của các ngày lễ Tết, hay đơn giản là chia sẻ một hình ảnh đẹp về danh lam thắng cảnh đất nước lên mạng xã hội. Nhà trường và gia đình cũng cần tạo ra những không gian trải nghiệm thực tế để giới trẻ cảm nhận được cái hay, cái đẹp của văn hóa dân gian một cách tự nhiên nhất, thay vì những bài học lý thuyết khô khan.

​Tóm lại, văn hóa truyền thống là bệ phóng vững chắc để chúng ta bay cao, bay xa hơn trong tương lai. Giữ gìn văn hóa không phải là bảo thủ, mà là sự tự tôn dân tộc. Là một người trẻ đứng trước ngưỡng cửa trưởng thành, tôi tin rằng chỉ cần chúng ta giữ trong tim ngọn lửa yêu nước và sự thấu hiểu về nguồn cội, văn hóa Việt Nam sẽ mãi trường tồn và tỏa sáng rực rỡ trong bức tranh chung của nhân loại.

Câu 1.

​Văn bản được kể theo ngôi kể thứ nhất (Người kể chuyện xưng "tôi").

​Câu 2

​Kiệt tác của cậu bé là "Bức vẽ số một" – hình ảnh một con trăn boa đang tiêu hóa một con voi bên trong bụng nó (mà người lớn nhìn vào chỉ thấy giống một cái mũ).

​Câu3

​Vì người lớn thường có cái nhìn thực dụng, khô khan và thiếu trí tưởng tượng. Họ cho rằng hội họa (đặc biệt là những hình vẽ không rõ ràng theo ý họ) là vô ích, không thiết thực cho cuộc sống tương lai. Họ muốn cậu bé tập trung vào những kiến thức có thể định lượng và phục vụ cho công việc, địa vị xã hội như địa lý, lịch sử, toán học, ngữ pháp.

​Câu 4.

​ Họ là những người thiếu sự mơ mộng, luôn cần sự giải thích tỉ mỉ mới hiểu được vấn đề ("người lớn bao giờ cũng phải giảng giải"). Họ chỉ quan tâm đến những thứ "nghiêm túc" như chính trị, cà vạt, bài bạc.

​Những nhân vật này đại diện cho một thế giới quan hạn hẹp, đánh mất đi sự hồn nhiên và khả năng thấu cảm của trẻ thơ. Họ áp đặt tư duy của mình lên người khác và vô tình dập tắt đi ngọn lửa sáng tạo, đam mê của trẻ em.

​Câu 5.


​Giữ vững đam mê và sự sáng tạo: Đừng để những lời phán xét hay sự áp đặt của người khác làm thui chột tài năng và sở thích cá nhân.

​Cái nhìn đa chiều: Đừng chỉ nhìn sự vật bằng vẻ bề ngoài (nhìn thấy cái mũ) mà hãy nhìn bằng tâm hồn và sự thấu hiểu để thấy được bản chất bên trong (con voi trong bụng trăn).

​Sự thấu cảm: Khi trưởng thành, chúng ta nên cố gắng thấu hiểu và trân trọng thế giới tâm hồn của trẻ thơ thay vì chỉ áp đặt những quy tắc cứng nhắc.

Câu 1:

Bài thơ đươc viết theo thể thơ thất ngôn

​Câu 2:

​Nhịp thơ: Chủ yếu là nhịp 4/3 hoặc 2/2/3.

​Nhận xét: Nhịp thơ chậm rãi, trầm buồn, có phần day dứt và suy tư. Cách ngắt nhịp này giúp diễn tả tâm trạng băn khoăn, nỗi đau âm thầm và sự hụt hẫng của một tâm hồn khao khát yêu đương nhưng không được đền đáp trọn vẹn.

​Câu 3:

​Đề tài: Tình yêu đôi lứa.

​Chủ đề: Bài thơ thể hiện quan niệm về tình yêu của Xuân Diệu: yêu là sự tự nguyện dâng hiến, là chấp nhận những mất mát, tổn thương và nỗi cô đơn khi tình yêu không nhận được sự cộng hưởng tương xứng.

​Câu 4:

​Bạn có thể chọn hình ảnh "sa mạc cô liêu" hoặc "sợi dây vấn vít". Ở đây mình gợi ý phân tích hình ảnh: "Yêu là chết ở trong lòng một ít".

​Phân tích: Đây là hình ảnh ẩn dụ đầy táo bạo và sâu sắc. "Chết ở trong lòng một ít" không phải là cái chết về thể xác, mà là sự hụt hẫng, trống rỗng của tâm hồn. Khi ta trao đi quá nhiều mà nhận lại sự thờ ơ ("cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu"), một phần nhiệt huyết và hy vọng trong ta như lụi tàn. Nó cho thấy sự nhạy cảm định mệnh của người nghệ sĩ trước quy luật nghiệt ngã của tình yêu.

​Câu 5:

​Câu này bạn có thể viết theo cảm xúc cá nhân, dưới đây là một hướng đi:

​Cảm nhận: Bài thơ mang đến một nỗi buồn man mác nhưng rất chân thực. Nó giúp ta thấu hiểu hơn về sự đa diện của tình yêu: không chỉ có màu hồng, niềm vui mà còn có cả sự hy sinh và đau khổ.

​Suy nghĩ: Trong cuộc sống, tình yêu cần sự thấu cảm từ hai phía. Dù biết yêu có thể đi kèm với tổn thương, nhưng con người vẫn luôn khao khát được yêu và được sống hết mình với cảm xúc. Bài thơ nhắc nhở chúng ta hãy trân trọng tình cảm của người khác và biết chuẩn bị một tâm thế vững vàng trước những thăng trầm của trái tim.

Việc bảo tồn các di tích lịch sử không chỉ là gìn giữ những công trình kiến trúc cổ xưa, mà còn là bảo vệ "linh hồn" và bản sắc của một dân tộc. Các di tích này chính là những nhân chứng sống động, ghi dấu bước đi của lịch sử qua nhiều thế kỷ. Tuy nhiên, thực tế hiện nay cho thấy nhiều di sản đang đứng trước nguy cơ bị tàn phá do tác động của thiên nhiên và sự vô ý thức của con người. Điển hình như Vạn Lý Trường Thành, dù vĩ đại nhưng đã có đến một phần ba cấu trúc bị biến mất bởi sự xói mòn và các tác động tiêu cực khác. Việc bảo tồn di tích có ý nghĩa vô cùng quan trọng: nó giúp thế hệ trẻ hiểu rõ về cội nguồn, bồi đắp lòng tự hào và tự tôn dân tộc. Đồng thời, đây còn là nguồn tài nguyên quý giá để phát triển kinh tế du lịch bền vững. Để làm được điều này, nhà nước cần có những chính sách trùng tu khoa học, tránh làm biến dạng di sản. Quan trọng hơn cả là mỗi cá nhân cần nâng cao ý thức, không xâm hại hay viết vẽ bậy lên di tích khi tham quan. Bảo vệ di tích lịch sử là bảo vệ sợi dây kết nối giữa quá khứ, hiện tại và tương lai, để những giá trị văn hóa mãi trường tồn cùng thời gian.

Câu 1.

​ Văn bản trên thuộc kiểu văn bản thông tin (thuyết minh về một danh lam thắng cảnh/di tích lịch sử).

​Câu 2

Đối tượng thông tin chính là Vạn Lý Trường Thành (Trung Quốc) cùng với những sự thật thú vị, ít người biết xung quanh công trình này.

​Câu 3.

​Trả lời: Đây là dữ liệu thứ cấp. Tác giả không phải là người trực tiếp đo đạc hay chứng kiến từ đầu mà tổng hợp lại từ các nguồn khác.

​Ví dụ chứng minh: Trong mục 9, tác giả viết: "theo Daily mail, tổng chiều dài của Vạn Lý Trường Thành... là 21.196,18 km" hoặc dẫn nguồn từ "Travel China Guide", "UNESCO". Việc trích dẫn lại số liệu từ các cơ quan, tờ báo khác chính là đặc điểm của dữ liệu thứ cấp.

​Câu 4.

​Chỉ ra: Các phương tiện phi ngôn ngữ bao gồm số liệu cụ thể (ví dụ: 140 km, 21.196,18 km, thế kỷ 11 đến thế kỷ 7 TCN...) và các đề mục được đánh số thứ tự (1, 2, 3... 10) in đậm. (Nếu văn bản gốc có hình ảnh minh họa thì đó cũng là một phương tiện).

​Tác dụng: * Giúp thông tin trở nên khách quan, chính xác và có sức thuyết phục cao hơn.

​Giúp người đọc dễ dàng theo dõi, nắm bắt các ý chính và hệ thống hóa kiến thức về đối tượng một cách khoa học.

​Câu 5.

​ Vạn Lý Trường Thành không chỉ là một công trình kiến trúc vĩ đại về quy mô mà còn là "cuốn sử sống" chứa đựng những giá trị văn hóa, lịch sử đau thương nhưng hào hùng (xây dựng bằng sức lao động khổ sai, xương máu của nhân dân). Qua đó, chúng ta thấy được sức sáng tạo phi thường của con người thời cổ đại và trách nhiệm trong việc bảo tồn các di sản thế giới đang dần bị mai một.





Câu 1

Văn bản Cái đẹp trong truyện ngắn Muối của rừng của Nguyễn Huy Thiệp có sức thuyết phục sâu sắc trước hết bởi cách nhìn mới mẻ, giàu tính nhân văn về cái đẹp. Cái đẹp không hiện lên ở những gì hào nhoáng, hoàn mĩ mà được khám phá trong sự nguyên sơ, tự nhiên của núi rừng và trong hành động thức tỉnh lương tri con người. Qua hình ảnh con hổ và người thợ săn, tác giả đặt con người vào tình thế đối diện với thiên nhiên, từ đó làm nổi bật vẻ đẹp của sự sống và quy luật tự nhiên. Sức thuyết phục của văn bản còn đến từ nghệ thuật kể chuyện giàu tính triết lí, giọng văn điềm tĩnh, sâu lắng, giàu ám ảnh. Nguyễn Huy Thiệp không lên án trực tiếp mà để nhân vật tự nhận ra giới hạn đạo đức của mình, khiến thông điệp trở nên tự nhiên, thấm thía. Qua đó, tác phẩm khẳng định: cái đẹp chân chính có sức cảm hóa mạnh mẽ, giúp con người biết trân trọng sự sống và sống nhân hậu hơn


Câu 2

Trong những năm gần đây, trên mạng xã hội xuất hiện ngày càng nhiều clip ghi lại quá trình trao quà, phát tiền từ thiện. Hiện tượng này tạo ra nhiều ý kiến trái chiều và cần được nhìn nhận một cách khách quan, toàn diện.

Trước hết, không thể phủ nhận mặt tích cực của việc đăng tải các clip từ thiện. Những hình ảnh ấy góp phần lan tỏa tinh thần tương thân tương ái, khơi dậy lòng nhân ái trong cộng đồng. Nhiều hoàn cảnh khó khăn nhờ mạng xã hội mà được biết đến rộng rãi hơn, từ đó nhận được sự giúp đỡ kịp thời. Bên cạnh đó, việc công khai hoạt động từ thiện cũng giúp tăng tính minh bạch, tạo niềm tin cho những người đóng góp.

Tuy nhiên, bên cạnh mặt tích cực, hiện tượng này cũng bộc lộ không ít hạn chế đáng lo ngại. Một số người làm từ thiện nhưng lại đặt nặng việc quay phim, chụp ảnh, vô tình khiến người nhận rơi vào tình huống bị tổn thương lòng tự trọng. Có trường hợp, hoạt động từ thiện bị biến thành công cụ “đánh bóng tên tuổi”, câu view, câu like, làm mất đi ý nghĩa nhân văn vốn có. Khi lòng tốt bị phô trương quá mức, từ thiện không còn xuất phát từ sự sẻ chia chân thành mà trở thành hành động mang tính hình thức.

Từ thiện là một việc làm cao đẹp, nhưng giá trị của nó nằm ở tấm lòng và sự tôn trọng người được giúp đỡ. Việc ghi lại hình ảnh chỉ nên dừng ở mức cần thiết, tế nhị, không xâm phạm đời sống riêng tư hay làm tổn thương danh dự của người khác. Quan trọng hơn, người làm từ thiện cần tự hỏi: mình giúp người vì điều gì – vì lòng nhân ái hay vì sự ghi nhận của cộng đồng mạng?

Là người trẻ, chúng ta cần tỉnh táo trước những nội dung trên mạng xã hội, biết trân trọng những hành động thiện nguyện chân chính và phê phán những biểu hiện lệch lạc. Đồng thời, mỗi người cũng nên nuôi dưỡng lòng nhân ái bằng những hành động thiết thực, âm thầm nhưng bền bỉ.

Tóm lại, việc đăng clip làm từ thiện không xấu nếu xuất phát từ mục đích tốt đẹp. Tuy nhiên, từ thiện chỉ thực sự có ý nghĩa khi được thực hiện bằng trái tim chân thành, không phô trương, không vụ lợi, đúng với tinh thần “cho đi là còn mãi”.