BÙI PHƯƠNG LAN
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Nhà văn Nam Cao từng tâm niệm: "Nghệ thuật không cần phải là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật không nên là ánh trăng lừa dối. Nghệ thuật có thể chỉ là tiếng đau khổ kia, thoát ra từ những kiếp sống lầm than". Quả thật, văn học chân chính luôn hướng đến con người thật và cuộc sống thật, cất lên tiếng nói cảm thương với những số phận khốn khổ, nhọc nhằn. Trong truyện ngắn "Nhà nghèo", nhà văn Tô Hoài đã khắc họa nhân vật bé Gái như một hình tượng điển hình cho những đứa trẻ thơ ngây nhưng bất hạnh trong xã hội cũ.Dù sống trong hoàn cảnh thiếu thốn, lam lũ, bé Gái vẫn toát lên vẻ ngoan ngoãn, hiếu thảo và nhân hậu. Em hiểu được nỗi vất vả của cha mẹ, biết nhường nhịn em nhỏ và chăm sóc gia đình khi cha mẹ đi làm. Ở bé Gái, Nam Cao khắc họa một tấm lòng trong sáng, một trái tim biết yêu thương và hy sinh – điều hiếm thấy ở một đứa trẻ còn nhỏ tuổi. Sự nghèo túng không làm bé Gái trở nên ích kỷ hay tàn nhẫn, mà ngược lại càng làm em giàu lòng nhân ái, giàu nghị lực hơn. Qua nhân vật này, Nam Cao gửi gắm niềm tin vào phẩm chất tốt đẹp của con người lao động nghèo, đặc biệt là thế hệ trẻ – những mầm sống vẫn biết vươn lên, biết yêu thương trong gian khó. Bé Gái vì thế trở thành biểu tượng của tình thương, của ánh sáng nhân đạo trong cuộc sống tối tăm thời đó.
Câu 2
Có người đã từng nói rằng" Có những đứa trẻ được tuổi thơ chữa lành cả cuộc đời, nhưng cũng có những đứa trẻ phải dùng cả cuộc đời để chữa lành tuổi thơ". Câu nói ấy khiến ta không khỏi suy ngẫm về giá trị của tình yêu thương trong gia đình - nơi lẽ ra phải là chốn bình yên nhất. Tuổi thơ chính là nền tảng hình thành nên nhân cách, tâm hồn và niềm tin sống của mỗi đứa trẻ, thế nhưng có những đứa trẻ lại không có được một tuổi thơ hạnh phúc trọn vẹn. Ngày nay, đâu đó trong xã hội, vẫn còn những tiếng khóc thầm của những em nhỏ bị tổn thương bởi chính người thân của mình. Đó là nỗi đâu mang tên bạo lực gia đình - một vấn đề đầy nhức nhối, để lại những hậu quả nặng nề đối với sự phát triển của trẻ em. Bạo hành gia đình là việc một hay nhiều thành viên trong gia đình sử dụng vũ lực, lời nói, quyền lực hoặc sự kiểm soát tinh thần để gây tổn thương cho một người thân khác. Khi điều đó xảy ra với trẻ em, trẻ sinh ra trong gia đình có bạo lực thường phải sống trong sợ hãi, thiếu an toàn và mất niềm tin vào người thân. Khi chứng kiến hoặc chịu đựng bạo lực, các em dễ hình thành tâm lý bất ổn: lo âu, trầm cảm, thu mình, thậm chí có xu hướng bạo lực theo. Môi trường gia đình vốn là nơi nuôi dưỡng yêu thương, khi bị phá vỡ bởi bạo lực, sẽ khiến trẻ mất đi chỗ dựa tinh thần, cản trở quá trình phát triển nhân cách và trí tuệ. Không ít trẻ em học tập sa sút, ngại giao tiếp, thậm chí mang theo vết thương tâm lý suốt đời.
Theo thống kê của UNICEFT Việt Nam năm 2024, có tới 68% trẻ em từng trải qua ít nhất một hình thức bạo lực từ người thân trong gia đình của mình, và nhiều em phải điều trị tâm lý trong thời gian dài. Ví dụ như trường hợp bé gái 8 tuổi ở Thành phố Hồ Chí Minh năm 2022 bị người thân bạo hành dẫn đến tử vong, đã trở thành hồi chuông cảnh tỉnh về sự vô cảm và mất nhân tính trong một số gia đình Bạo lực gia đình cũng làm méo mó nhận thức của trẻ về tình yêu thương và ứng xử xã hội. Khi chứng kiến cha mẹ đánh nhau, trẻ có thể nghĩ rằng bạo lực là cách giải quyết mâu thuẫn bình thường, từ đó tái diễn hành vi ấy trong tương lai. Vòng luẩn quẩn của bạo lực cứ thế lặp lại, khiến xã hội mất đi những công dân khỏe mạnh về tâm hồn. Để bảo vệ trẻ, cần có sự chung tay của cả gia đình, nhà trường và xã hội. Cha mẹ phải học cách kiềm chế cảm xúc, đối thoại thay vì trút giận lên con cái hoặc người bạn đời. Cộng đồng cần lên tiếng, can thiệp kịp thời khi phát hiện hành vi bạo hành. Quan trọng hơn cả, mỗi người lớn phải ý thức rằng: trẻ em không chỉ cần cơm áo mà còn cần tình thương, sự an toàn và tôn trọng. Tóm lại, bạo lực gia đình là “vết thương âm ỉ” làm tổn hại thế hệ tương lai. Một xã hội văn minh không thể dung thứ cho bạo lực – đặc biệt là bạo lực trong chính mái ấm. Hãy xây dựng gia đình bằng yêu thương, bởi đó là nền tảng vững chắc nhất cho sự phát triển toàn diện của trẻ em.
Câu 1: -Văn bản trên thuộc thể loại truyện ngắn Câu 2: -Phương thức biểu đạt chính: Tự sự Câu 3: -Biện pháp tu từ được sử dụng trong câu văn là: Ẩn dụ "xế muộn chợ chiều" -Tác dụng: + Gợi lên hình ảnh cụ thể, sinh động về hai con người đã qua tuổi trẻ, gặp nhau khi mà cuộc đời đã đi vào "buổi chiều muộn". Hình ảnh "xế muộn chợ chiều" không chỉ gợi một không gian tàn phai, vãn vắng mà còn gợi lên sự muộn màng, lỡ dở của kiếp người + Thể hiện một cuộc hôn nhân nghèo túng, thiếu may mắn, đến với nhau không phải vì tình cảm mà là vì hoàn cảnh éo le, sự cô đơn và nhu cầu nương tựa lẫn nhau trong cuộc sống mưu sinh vất vả +Qua đó, tác giả thể hiện nỗi xót xa, thương cảm sâu sắc trước số phận đầy khó khăn của những con người nhỏ bé, thiệt thòi trong xã hội cũ. Tô Hoài không chỉ miêu tả cuộc sống hiện thực mà còn bộc lộ tấm lòng nhân đạo, cái nhìn đầy thấu hiểu và cảm thông đối với con người. Câu 4: Văn bản “Nhà nghèo” kể về cuộc sống khó khăn nhưng đầy tình thương của một gia đình lao động - anh chị Duyện - những con người nghèo khổ, tật nguyền. Câu chuyện phản ánh nỗi khổ của đói nghèo, bi kịch của bạo lực gia đình, một cuộc hôn nhân không xuất phát từ tình cảm và đặc biệt là cái chết thương tâm của bé Gái.Qua đó, tác giả ca ngợi tình cảm gia đình, lòng nhân hậu và sự hi sinh thầm lặng của con người nghèo khổ, đồng thời thể hiện niềm tin vào phẩm chất tốt đẹp của họ. Câu 5
Em ấn tượng nhất với chi tiết bé Gái nhường phần cơm cho em nhỏ dù bản thân rất đói. Chi tiết ấy cảm động vì thể hiện tấm lòng nhân hậu, yêu thương, biết hi sinh của một đứa trẻ trong cảnh nghèo khó. Qua đó, em nhận ra nghèo vật chất không làm con người nghèo đi về tình thương.