NGUYỄN TUẤN KIỆT

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN TUẤN KIỆT
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Nhân vật trữ tình là "Tôi"

Câu 2

Điều nghịch lí được đề cập là:"bàn bè tôi nhiều khi phải sống không theo cách mình nghĩ/ một điều bình thường?"

Đó là nghịch lí khi con người mất đi sự tự do, phải sống gượng ép theo hoàn cảnh mà lại coi đó là điều bình thường.

Câu 3

Hình tượng " chiếc lồng" mang hai tầng nghĩa:

-Nghĩa thực: Không gian giam giữ, tù túng khiến bầy chim sẻ bị sơ xác, mất đi sự tự do vốn có của bầu trời.

- Nghĩa ẩn dụ: Biểu tượng cho những rào cản, áp lực xã hội, hoặc những giới hạn do chính con người tạo ra, giam hãm ước mơ, suy nghĩ và sự tự do của cá nhân.

Câu 4

-Đối lập, tương phản giữa hai hiện tượng: bầy chim bị nhốt là "nghịch lí' nhưng con người đánh mất chính mình lại xem là "bình thường"

-Làm nổi bật sự xót xa, trăn trở của tác giả trước thực tế phũ phàng: con người đồi khi còn cam chịu và dánh mất tự do một cách vô thức hơn cả loài vật.

- Tăng sức gợi cảm, tạo độ sâu sắc cho lời suy ngẫm, thức tỉnh người đọc về giá trj của lối sống là chính mình.

Câu 5

Từ đoạn trích trên thông điệp trong bài thơ có ý nghĩa nhất đối với em là hãy sống chủ động, tự do và đúng với suy nghĩ, ước mơ của bản thân thay vì chấp nhận bị giam cầm trong những chiếc lồng định kiến của xã hội. Bởi cuộc sống chỉ thực sự có ý nghĩa khi chúng ta được tự do vùng vẫy giữa " bầu trời" của riêng mình. Sự cam chịu, sống theo sự sắp đặt hay ép buộc của hoàn cảnh sẽ biến con người trở l=nên vô hồn, mất đi bản sắc cá nhân và giá trị sống đích thực


Câu 1

Nguyễn Minh Châu từng chiêm nghiệm: "Thiên chức của nhà văn là suốt đời đi tìm những hạt ngọc ẩn giấu trong bể sâu tâm hồn con người". Trên trang văn "Dấu chân người lính", giữa khói lửa chiến tranh bạo tàn, nhà văn đã gạn lọc chất liệu hiện thực để phát hiện ra "hạt ngọc ẩn dấu" - vẻ đẹp tâm hồn của những con người trên tuyến đường Trường Sơn - kết tinh từ ý chí kiên cường và sự gắn bó sâu nặng với quê hương. Nơi bom đạn gầm vang, quê hương vẫn sống trong tim những người lính, trở thành điểm tựa tinh thần giúp họ vượt qua gian khổ. Nết - cô gái rời xa đồng bằng để đến Trường Sơn khốc liệt - vẫn giữ trong lòng ngọn lửa ấm áp của những ngày thơ ấu. Giữa rừng sâu hun hút, bên bếp lửa đơn sơ, cô hồi tưởng về hình bóng mẹ với đôi bắp chân đen thấm, về những buổi trưa hè mẹ vội vã trở về sau buổi làm đồng, nằm úp bụng trên thểm đất để con gái nhỏ giậm lưng. Tiếng cá đớp nước, tiếng mẹ khỏa chân bên cầu ao, hình ảnh mái nhà, bờ giậu, rặng mồng tơi... hiện lên rõ ràng như một thước phim quay chậm. Ngay cả câu hỏi "Các anh người quê ở đâu ta?" cũng mang theo bao nối nhớ đồng bằng gửi vào, bởi mỗi chiến sĩ nơi đây đều có một miền quê để thương, một gia đình để nhớ. Quê hương không chỉ là điểm khởi đầu, mà còn là ánh sáng nâng bước họ trên hành trình gian khổ. Nhưng những con người Trường Sơn không chỉ sống bằng ký ức, họ nén đau thương để bước tiếp, biến mất mát thành động lực chiến đấu. Nết - cô gái tưởng như mềm yếu, đầy nước mắt - lại chưa một lần khóc dù mẹ và em đã mất vì bom Mỹ. "Không bao giờ tao chịu khóc đâu, Dự ạ. Lúc xong việc ở đây rồi thì tao sẽ khóc" - lời nói ấy bình thản mà ẩn chứa cả một trời giông bão, một trái tim bẩm dập nhưng vẫn kiên cường. Nết không khóc không phải vì không đau, mà vì cô hiểu rằng đất nước chưa lặng tiếng súng, cô không được phép để yếu mềm. Đó không chỉ là câu chuyện của riêng Nết, mà là hình ảnh của cả thế hệ trẻ Việt Nam trong chiến tranh: họ để lại sau lưng những mất mát riêng tư, nén nước mắt vào trong để dồn hết tâm sức cho kháng chiến, quyết đòi lại từng tấc đất quê hương. Bằng bút pháp hiện thực pha trữ tình, nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật tinh tế Nguyễn Minh Châu đã khắc họa hình ảnh con người Trường Sơn vừa bình dị, vừa vĩ đại.Phải chăng chính những con người như Nết - với tình yêu quê hương sâu nặng và ý chí kiên cường - đã làm nên dáng hình của một dân tộc
"chưa bao giờ khuất" giữa bão lửa chiến tranh?
/-strong /-heart :> :o :-(( :-h

Câu 1

Nguyễn Minh Châu từng chiêm nghiệm: "Thiên chức của nhà văn là suốt đời đi tìm những hạt ngọc ẩn giấu trong bể sâu tâm hồn con người". Trên trang văn "Dấu chân người lính", giữa khói lửa chiến tranh bạo tàn, nhà văn đã gạn lọc chất liệu hiện thực để phát hiện ra "hạt ngọc ẩn dấu" - vẻ đẹp tâm hồn của những con người trên tuyến đường Trường Sơn - kết tinh từ ý chí kiên cường và sự gắn bó sâu nặng với quê hương. Nơi bom đạn gầm vang, quê hương vẫn sống trong tim những người lính, trở thành điểm tựa tinh thần giúp họ vượt qua gian khổ. Nết - cô gái rời xa đồng bằng để đến Trường Sơn khốc liệt - vẫn giữ trong lòng ngọn lửa ấm áp của những ngày thơ ấu. Giữa rừng sâu hun hút, bên bếp lửa đơn sơ, cô hồi tưởng về hình bóng mẹ với đôi bắp chân đen thấm, về những buổi trưa hè mẹ vội vã trở về sau buổi làm đồng, nằm úp bụng trên thểm đất để con gái nhỏ giậm lưng. Tiếng cá đớp nước, tiếng mẹ khỏa chân bên cầu ao, hình ảnh mái nhà, bờ giậu, rặng mồng tơi... hiện lên rõ ràng như một thước phim quay chậm. Ngay cả câu hỏi "Các anh người quê ở đâu ta?" cũng mang theo bao nối nhớ đồng bằng gửi vào, bởi mỗi chiến sĩ nơi đây đều có một miền quê để thương, một gia đình để nhớ. Quê hương không chỉ là điểm khởi đầu, mà còn là ánh sáng nâng bước họ trên hành trình gian khổ. Nhưng những con người Trường Sơn không chỉ sống bằng ký ức, họ nén đau thương để bước tiếp, biến mất mát thành động lực chiến đấu. Nết - cô gái tưởng như mềm yếu, đầy nước mắt - lại chưa một lần khóc dù mẹ và em đã mất vì bom Mỹ. "Không bao giờ tao chịu khóc đâu, Dự ạ. Lúc xong việc ở đây rồi thì tao sẽ khóc" - lời nói ấy bình thản mà ẩn chứa cả một trời giông bão, một trái tim bẩm dập nhưng vẫn kiên cường. Nết không khóc không phải vì không đau, mà vì cô hiểu rằng đất nước chưa lặng tiếng súng, cô không được phép để yếu mềm. Đó không chỉ là câu chuyện của riêng Nết, mà là hình ảnh của cả thế hệ trẻ Việt Nam trong chiến tranh: họ để lại sau lưng những mất mát riêng tư, nén nước mắt vào trong để dồn hết tâm sức cho kháng chiến, quyết đòi lại từng tấc đất quê hương. Bằng bút pháp hiện thực pha trữ tình, nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật tinh tế Nguyễn Minh Châu đã khắc họa hình ảnh con người Trường Sơn vừa bình dị, vừa vĩ đại.Phải chăng chính những con người như Nết - với tình yêu quê hương sâu nặng và ý chí kiên cường - đã làm nên dáng hình của một dân tộc
"chưa bao giờ khuất" giữa bão lửa chiến tranh?
/-strong /-heart :> :o :-(( :-h

câu 1

văn bản thuộc thể loại ngắn truyện thực.

câu 2

phương thức biểu đạt chính của văn bản là tự sự

câu 3

biện pháp tu từ được sử dụng trong câu " Khi anh gặp chị, thì đôi bên đã là cảnh xế muộn chợ chiều cả rồi, cũng dư dãi mà lấy nhau tự nhiên." được sử dụng biện pháp tu từ so sánh ẩn dụ.

tác dụng: gợi lên hình ảnh éo úa, tàn phải của buổi chợ chiều để diễn tả cuộc đời muộn màng, nghèo khổ và kém may mắn của anh Duyện, chị Duyện. Thể hiện xót thương, cảm thong của tác giả đối với những con người nhỏ bé, lam lũ trong xã hội.

câu 4

văn bản kể về cuộc sống khốn khổ của gia đình anh Luyện chị Luyen, hai người con nghèo khó, tật nguyền quanh năm vật lộn với đói nghèo. Vì túng quẫn, họ thường xuyên cãi vã, thậm chí đánh chửi nhau. Trong một lần mưa tạnh, khi cả nhà đi bắt nhai, con Gái đứa con đầu ling bị chết thảm, để kaij bi kịch ddau đớn bà ám ảnh cho gia đình

câu 5

em ấn tượng nhất với chi tiết anh Duyện cõng xác con Gái về nhà, nước mắt chảy ròng ròng. Bởi chi tiết ấy thể hiện nỗi đau chua xót tọt cùng của một người cha nghèo khổ, thô bạo nhưng vẫn có tình người, làm nổi bật lên được giá trị nhân đạo của truyện, giữa cảnh đời tối tăm éo le lói tình người, tình phụ tử chân thành.