LƯƠNG THẾ KHOA
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong truyện ngắn "Nhà nghèo" của Tô Hoài, nhân vật bé Gái hiện lên là một đứa trẻ giàu tình thương và đầy trách nhiệm, nhưng cũng phải chịu nhiều thiệt thòi, xót xa. Ngay từ khi còn nhỏ, Gái đã phải sống trong cảnh nghèo đói triền miên và những cuộc cãi vã thường xuyên của bố mẹ. Mỗi lần như vậy, em "khóc thút thít" trong sợ hãi, tủi thân. Thế nhưng, sớm phải lớn lên trong hoàn cảnh ấy, Gái trở thành một đứa con ngoan, một người chị cả biết lo toan, đảm đang. Em biết dỗ dành các em, thậm chí còn "nhốt cẩn thận" hai đứa em vào gầm phản để đảm bảo an toàn cho chúng. Hình ảnh Gái "cung cúc vác giỏ" đi bắt nhái, "rón rén bước", "vạch xem từng ngọn cỏ" và "cười tủm" mỗi khi bắt được con mồi cho thấy một tâm hồn trẻ thơ trong sáng, hồn nhiên dù trong hoàn cảnh khắc nghiệt. Em lao động không phải cho bản thân mà cho cả gia đình, cho "bữa cơm chiều". Bi kịch và cũng là chi tiết ám ảnh nhất là cái chết của Gái. Em chết khi đang làm nhiệm vụ kiếm sống, trên tay vẫn "ôm khư khư cái giỏ nhái". Điều đó càng khắc sâu hơn nữa sự hi sinh thầm lặng và số phận bi thảm của một đứa trẻ. Qua nhân vật bé Gái, Tô Hoài không chỉ bày tỏ lòng thương cảm với những đứa trẻ nghèo mà còn lên án xã hội đã đẩy các em vào những bi kịch không đáng có.
Câu 2:
Bài làm
Gia đình vốn được xem là tổ ấm, là cái nôi yêu thương đầu tiên nuôi dưỡng tâm hồn và nhân cách của mỗi đứa trẻ. Thế nhưng, đối với nhiều trẻ em hiện nay, ngôi nhà ấy lại trở thành địa ngục khi phải hứng chịu những cuộc bạo hành từ chính người thân của mình. Bạo lực gia đình không chỉ là những vết thương trên da thịt mà còn là vết hằn sâu trong tâm hồn, để lại những hệ lụy nặng nề, kéo dài đến suốt cuộc đời của một đứa trẻ.
Trước hết, bạo lực gia đình tàn phá nghiêm trọng đến sức khỏe thể chất và tinh thần của trẻ. Những trận đòn roi có thể gây ra thương tích, thậm chí là tổn thương vĩnh viễn. Nhưng đáng sợ hơn là những tổn thương tâm lý. Trẻ sống trong môi trường bạo lực thường xuyên rơi vào trạng thái lo âu, sợ hãi, mất ngủ, và có nguy cơ cao mắc các bệnh trầm cảm, rối loạn lo âu. Cảnh tượng bố mẹ cãi vã, đánh nhau như trong "Nhà nghèo" khiến những đứa trẻ như bé Gái "khóc thút thít", còn thằng Cẳng và thằng Chân thì "đứng tây ngây", "mắt nghếch lên" đầy khiếp sợ. Sự sợ hãi này ăn sâu vào tiềm thức, biến đứa trẻ trở nên nhút nhát, tự ti và luôn cảm thấy bất an.
Thứ hai, bạo lực gia đình ảnh hưởng trực tiếp đến sự hình thành và phát triển nhân cách của trẻ. Trẻ em học qua việc quan sát và bắt chước. Khi chứng kiến bạo lực, các em có thể cho rằng đó là cách giải quyết vấn đề bình thường. Từ đó, trẻ dễ trở nên hung hăng, có xu hướng sử dụng bạo lực với bạn bè, và sau này, khi trưởng thành, có nguy cơ lặp lại vòng xoáy bạo lực với chính gia đình mình. Ngược lại, một số trẻ lại trở nên thu mình, khép kín, mất niềm tin vào cuộc sống và con người. Các em khó có thể xây dựng được những mối quan hệ lành mạnh vì luôn mang trong mình nỗi sợ bị tổn thương.
Cuối cùng, bạo lực gia đình kìm hãm sự phát triển toàn diện của trẻ, đặc biệt là trong học tập và các mối quan hệ xã hội. Một tâm trí luôn căng thẳng, lo lắng sẽ không thể tập trung để tiếp thu kiến thức. Kết quả học tập của trẻ thường sa sút, các em dễ bỏ học và từ đó đánh mất cơ hội tương lai. Hơn nữa, cảm giác xấu hổ, mặc cảm về gia đình khiến trẻ ngại giao tiếp, khó hòa nhập với cộng đồng. Các em cảm thấy cô độc ngay giữa đám đông và thiếu đi kỹ năng để xây dựng các mối quan hệ tích cực.
Để giảm thiểu những tác động tiêu cực này, xã hội cần có những hành động thiết thực. Cần đẩy mạnh tuyên truyền, nâng cao nhận thức của cộng đồng về hậu quả của bạo lực gia đình. Hệ thống pháp luật cần có những chế tài đủ mạnh để răn đe và bảo vệ nạn nhân. Quan trọng hơn, trường học và các tổ chức xã hội cần trở thành điểm tựa, nơi trẻ được lắng nghe, chia sẻ và hỗ trợ kịp thời về tâm lý.
Tóm lại, bạo lực gia đình là một thách thức lớn đối với sự phát triển lành mạnh của trẻ em. Mỗi đứa trẻ xứng đáng có một tuổi thơ yên bình, được sống và lớn lên trong vòng tay yêu thương. Hãy cùng chung tay xây dựng một môi trường gia đình không có bạo lực, vì một tương lai tươi sáng hơn cho thế hệ trẻ.q
Câu 1:
Thể loại của văn bản là truyện ngắn
Câu 2:
Phương thức biểu đạt chính của văn bản là tự sự
Câu 3:
-Biện pháp tu từ: Ẩn dụ "cảnh xế muộn chợ chiều"
-Tác dụng:
+Hình ảnh "chợ chiều" gợi sự thưa thớt, hiu quạnh, những thứ còn sót lại đều kém tươi ngon, không còn giá trị
+Cách nói này diễn tả một cách tinh tế và xót xa về hoàn cảnh của hai nhân vật: họ lấy nhau khi đã qua tuổi thanh xuân, cuộc đời không còn nhiều lựa chọn và sự viên mãn. Hôn nhân của họ là sự nương tựa trong cảnh cùng cực, túng quẫn
Câu 4:
-Nội dung chính của văn bản là:
+Văn bản phản ánh chân thực và cảm động cuộc sống nghèo khổ, cùng cực đến mức thảm khốc của một gia đình nông dân. Sự nghèo đói đã đẩy họ vào những cảnh huống bi kịch: những cuộc cãi vã, bạo lực trong gia đình vì miếng ăn, và đỉnh điểm là cái chết thương tâm của đứa con gái đầu lòng - Cái Gái trong lúc đi kiếm ăn (bắt nhái). Qua đó, tác phẩm thể hiện sự đồng cảm, xót thương của nhà văn trước số phận những con người nhỏ bé trong xã hội cũ
Câu 5: Em ấn tượng với chi tiết:
-Chi tiết anh Duyện định giết vợ con, đốt nhà rồi lại quên hết giận dữ khi nghĩ đến "bữa cơm chiều nhiều hơn"
-Lý do: Chi tiết này có sức ám ảnh mạnh vì nó phơi bày sự tha hóa của con người trước cái nghèo. Đói khổ có thể đẩy con người đến bờ vực của tội ác (giết người), nhưng cũng chính miếng ăn lại kéo họ trở về. Nó cho thấy trong hoàn cảnh ấy, những tình cảm thiêng liêng (vợ chồng, cha con) cũng có thể bị che lấp bởi bản năng sinh tồn.