NGUYỄN HỮU DUY ANH
Giới thiệu về bản thân
---
Câu 1 (2,0 điểm): Đoạn văn nghị luận phân tích nhân vật trữ tình trong bài thơ
Nhân vật trữ tình trong bài thơ "Bầy chim sẻ có nhìn thấy tôi không?" của Nguyễn Phong Việt hiện lên như một con người nhạy cảm, giàu suy tư và luôn trăn trở trước những nghịch lý của cuộc sống. Trước hết, đó là người quan sát tinh tế: "Tôi đi trong dòng người / liếc ngang liếc dọc / nhìn những con chim sẻ thất thần, rụng lông, ngơ ngác". Không chỉ dừng lại ở việc chứng kiến cảnh chim bị nhốt, nhân vật trữ tình còn biết liên hệ đến thân phận con người: "bạn bè tôi nhiều khi phải sống không theo cách mình nghĩ". Điều đó cho thấy một tâm hồn đồng cảm, thấu hiểu những ràng buộc, áp lực vô hình khiến con người không thể sống đúng với khát vọng. Đặc biệt, câu hỏi cuối bài: "Bầy chim sẻ bị nhốt trong chiếc lồng / có nhìn thấy được tôi đâu?" vừa thể hiện sự cô đơn của chính nhân vật trữ tình – người thấu hiểu nhưng bất lực, vừa gợi một nỗi buồn day dứt: những con chim – những con người bị giam hãm – liệu có còn nhận ra sự tự do? Nhân vật trữ tình vì thế không chỉ là người kể chuyện mà còn là một thực thể đau đáu về lẽ sống, về khát vọng được là chính mình giữa dòng đời xuôi ngược
Dưới đây là Câu 2 (4,0 điểm) được viết thành bài văn nghị luận hoàn chỉnh khoảng 600 chữ, dựa trên quan niệm của nhân vật Howard Roark trong tiểu thuyết Suối nguồn. --- Đề bài: Nhân vật Howard Roark trong tiểu thuyết "Suối nguồn" (tác giả Ayn Rand, NXB Trẻ, 2010) đã nói: "Em không đứng ở điểm cuối của bất kì truyền thống nào. Em có thể đứng ở điểm khởi đầu của một truyền thống." Là một người trẻ, anh/chị có suy nghĩ gì về quan niệm được thể hiện ở câu nói trên? --- Bài làm Trong hành trình trưởng thành của mỗi người, truyền thống thường được nhắc đến như một điểm tựa, một nền tảng đáng trân trọng. Tuy nhiên, nhân vật Howard Roark trong tiểu thuyết Suối nguồn của Ayn Rand đã đưa ra một quan niệm đầy bản lĩnh: "Em không đứng ở điểm cuối của bất kì truyền thống nào. Em có thể đứng ở điểm khởi đầu của một truyền thống." Câu nói ấy không chỉ khẳng định tinh thần độc lập, tự chủ mà còn là lời nhắn nhủ mạnh mẽ dành cho những người trẻ chúng ta hôm nay. Trước hết, cần hiểu rõ ý nghĩa của câu nói. "Điểm cuối của một truyền thống" là nơi mọi giá trị, quy chuẩn đã được định hình, khép kín, con người chỉ biết lặp lại mà không còn sáng tạo. Ngược lại, "điểm khởi đầu của một truyền thống" là vị trí của người tiên phong, người dám nghĩ khác, làm khác, đặt những viên gạch đầu tiên cho một giá trị mới – để rồi chính giá trị đó có thể trở thành di sản cho thế hệ mai sau. Roark khẳng định: mỗi cá nhân đều có quyền, thậm chí có trách nhiệm, bắt đầu một truyền thống thay vì chỉ biết bám víu vào những gì cũ kỹ. Vì sao quan niệm ấy lại có ý nghĩa đặc biệt với người trẻ? Trước hết, truyền thống dù quý báu nhưng không phải bất biến. Nếu chỉ đứng ở điểm cuối, con người sẽ bị bó buộc, ý chí sáng tạo bị bóp nghẹt, và xã hội sẽ đứng yên hoặc thậm chí thụt lùi. Lịch sử đã chứng minh mọi bước ngoặt vĩ đại đều bắt đầu từ những kẻ dám phá vỡ lối mòn: Galileo với thuyết nhật tâm, Darwin với học thuyết tiến hóa, hay Steve Jobs với cuộc cách mạng điện thoại thông minh – họ đều không đứng ở điểm cuối của bất kỳ truyền thống nào, mà dũng cảm khởi đầu một truyền thống mới. Hơn thế, người trẻ có lợi thế đặc biệt: tinh thần dám nghĩ dám làm, tư duy cởi mở, ít bị ràng buộc bởi định kiến hay thói quen lâu đời. Chính vì thế, thế hệ trẻ hôm nay không nên bằng lòng với việc kế thừa một cách thụ động. Trong học tập, thay vì học vẹt, học thuộc lòng, người trẻ cần dám đặt câu hỏi, dám phản biện, dám tìm ra hướng đi riêng. Trong cuộc sống, thay vì chạy theo những khuôn mòn an toàn, hãy dám lựa chọn con đường mình tin tưởng – ngay cả khi nơi ấy chưa có ai từng đi. Tất nhiên, cũng cần hiểu rằng "đứng ở điểm khởi đầu" không có nghĩa là phủ nhận hoàn toàn truyền thống. Truyền thống cha ông vẫn là mạch nguồn nuôi dưỡng, là bài học quý giá. Vấn đề là không tôn thờ nó một cách mù quáng, để nó trở thành lồng sắt giam hãm bản thân. Người trẻ cần tiếp thu có chọn lọc, giữ gìn những gì tinh túy, đồng thời dám làm mới, dám sáng tạo trên nền tảng đã có. Tóm lại, quan niệm của Howard Roark là tiếng chuông cảnh tỉnh cho tinh thần thụ động, an phận. Là người trẻ, tôi tin rằng mỗi chúng ta không sinh ra để lặp lại quá khứ, mà để kiến tạo tương lai. Và tương lai ấy – cũng giống như một dòng sông – chỉ thực sự chảy khi có những người dám đứng ở nơi chưa từng có dấu chân, đặt viên đá đầu tiên cho một con đường mới. Hãy dám đứng ở điểm khởi đầu, bởi biết đâu một mai, chính ta lại là người mở ra một truyền thống
---
Câu 1 (2,0 điểm): Đoạn văn nghị luận phân tích nhân vật trữ tình trong bài thơ
Nhân vật trữ tình trong bài thơ "Bầy chim sẻ có nhìn thấy tôi không?" của Nguyễn Phong Việt hiện lên như một con người nhạy cảm, giàu suy tư và luôn trăn trở trước những nghịch lý của cuộc sống. Trước hết, đó là người quan sát tinh tế: "Tôi đi trong dòng người / liếc ngang liếc dọc / nhìn những con chim sẻ thất thần, rụng lông, ngơ ngác". Không chỉ dừng lại ở việc chứng kiến cảnh chim bị nhốt, nhân vật trữ tình còn biết liên hệ đến thân phận con người: "bạn bè tôi nhiều khi phải sống không theo cách mình nghĩ". Điều đó cho thấy một tâm hồn đồng cảm, thấu hiểu những ràng buộc, áp lực vô hình khiến con người không thể sống đúng với khát vọng. Đặc biệt, câu hỏi cuối bài: "Bầy chim sẻ bị nhốt trong chiếc lồng / có nhìn thấy được tôi đâu?" vừa thể hiện sự cô đơn của chính nhân vật trữ tình – người thấu hiểu nhưng bất lực, vừa gợi một nỗi buồn day dứt: những con chim – những con người bị giam hãm – liệu có còn nhận ra sự tự do? Nhân vật trữ tình vì thế không chỉ là người kể chuyện mà còn là một thực thể đau đáu về lẽ sống, về khát vọng được là chính mình giữa dòng đời xuôi ngược
Dưới đây là Câu 2 (4,0 điểm) được viết thành bài văn nghị luận hoàn chỉnh khoảng 600 chữ, dựa trên quan niệm của nhân vật Howard Roark trong tiểu thuyết Suối nguồn. --- Đề bài: Nhân vật Howard Roark trong tiểu thuyết "Suối nguồn" (tác giả Ayn Rand, NXB Trẻ, 2010) đã nói: "Em không đứng ở điểm cuối của bất kì truyền thống nào. Em có thể đứng ở điểm khởi đầu của một truyền thống." Là một người trẻ, anh/chị có suy nghĩ gì về quan niệm được thể hiện ở câu nói trên? --- Bài làm Trong hành trình trưởng thành của mỗi người, truyền thống thường được nhắc đến như một điểm tựa, một nền tảng đáng trân trọng. Tuy nhiên, nhân vật Howard Roark trong tiểu thuyết Suối nguồn của Ayn Rand đã đưa ra một quan niệm đầy bản lĩnh: "Em không đứng ở điểm cuối của bất kì truyền thống nào. Em có thể đứng ở điểm khởi đầu của một truyền thống." Câu nói ấy không chỉ khẳng định tinh thần độc lập, tự chủ mà còn là lời nhắn nhủ mạnh mẽ dành cho những người trẻ chúng ta hôm nay. Trước hết, cần hiểu rõ ý nghĩa của câu nói. "Điểm cuối của một truyền thống" là nơi mọi giá trị, quy chuẩn đã được định hình, khép kín, con người chỉ biết lặp lại mà không còn sáng tạo. Ngược lại, "điểm khởi đầu của một truyền thống" là vị trí của người tiên phong, người dám nghĩ khác, làm khác, đặt những viên gạch đầu tiên cho một giá trị mới – để rồi chính giá trị đó có thể trở thành di sản cho thế hệ mai sau. Roark khẳng định: mỗi cá nhân đều có quyền, thậm chí có trách nhiệm, bắt đầu một truyền thống thay vì chỉ biết bám víu vào những gì cũ kỹ. Vì sao quan niệm ấy lại có ý nghĩa đặc biệt với người trẻ? Trước hết, truyền thống dù quý báu nhưng không phải bất biến. Nếu chỉ đứng ở điểm cuối, con người sẽ bị bó buộc, ý chí sáng tạo bị bóp nghẹt, và xã hội sẽ đứng yên hoặc thậm chí thụt lùi. Lịch sử đã chứng minh mọi bước ngoặt vĩ đại đều bắt đầu từ những kẻ dám phá vỡ lối mòn: Galileo với thuyết nhật tâm, Darwin với học thuyết tiến hóa, hay Steve Jobs với cuộc cách mạng điện thoại thông minh – họ đều không đứng ở điểm cuối của bất kỳ truyền thống nào, mà dũng cảm khởi đầu một truyền thống mới. Hơn thế, người trẻ có lợi thế đặc biệt: tinh thần dám nghĩ dám làm, tư duy cởi mở, ít bị ràng buộc bởi định kiến hay thói quen lâu đời. Chính vì thế, thế hệ trẻ hôm nay không nên bằng lòng với việc kế thừa một cách thụ động. Trong học tập, thay vì học vẹt, học thuộc lòng, người trẻ cần dám đặt câu hỏi, dám phản biện, dám tìm ra hướng đi riêng. Trong cuộc sống, thay vì chạy theo những khuôn mòn an toàn, hãy dám lựa chọn con đường mình tin tưởng – ngay cả khi nơi ấy chưa có ai từng đi. Tất nhiên, cũng cần hiểu rằng "đứng ở điểm khởi đầu" không có nghĩa là phủ nhận hoàn toàn truyền thống. Truyền thống cha ông vẫn là mạch nguồn nuôi dưỡng, là bài học quý giá. Vấn đề là không tôn thờ nó một cách mù quáng, để nó trở thành lồng sắt giam hãm bản thân. Người trẻ cần tiếp thu có chọn lọc, giữ gìn những gì tinh túy, đồng thời dám làm mới, dám sáng tạo trên nền tảng đã có. Tóm lại, quan niệm của Howard Roark là tiếng chuông cảnh tỉnh cho tinh thần thụ động, an phận. Là người trẻ, tôi tin rằng mỗi chúng ta không sinh ra để lặp lại quá khứ, mà để kiến tạo tương lai. Và tương lai ấy – cũng giống như một dòng sông – chỉ thực sự chảy khi có những người dám đứng ở nơi chưa từng có dấu chân, đặt viên đá đầu tiên cho một con đường mới. Hãy dám đứng ở điểm khởi đầu, bởi biết đâu một mai, chính ta lại là người mở ra một truyền thống