TRƯƠNG KHÁNH VI

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của TRƯƠNG KHÁNH VI
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)


Câu 1-Các phương thức biểu đạt được sử dụng trong văn bản bao gồm: Tự sự, biểu cảm, thuyết minh và nghị luận.

Câu 2

-Văn bản kể về quá trình tìm tòi, kiên trì nghiên cứu và sáng chế ra chiếc "bếp không khói" (bếp Hoàng Cầm) của người chiến sĩ nuôi quân Hoàng Cầm trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp, giúp đảm bảo bí mật và sức khỏe cho bộ đội.

Câu 3

-Cảm hứng chủ đạo của văn bản là lòng khâm phục, tự hào và biết ơn sâu sắc đối với sự sáng tạo, tinh thần trách nhiệm, hết lòng vì đồng đội của người chiến sĩ nuôi quân Hoàng Cầm; đồng thời ngợi ca những đóng góp thầm lặng nhưng vĩ đại của những con người bình thường trong cuộc kháng chiến cứu nước.

Câu 4

-Văn bản ca ngợi nhân vật Hoàng Cầm – một anh nuôi tận tâm, giàu tình thương đồng đội và có óc sáng tạo phi thường. Qua câu chuyện sáng chế ra chiếc bếp mang tên ông, văn bản khẳng định giá trị to lớn của những phát minh xuất phát từ thực tiễn chiến đấu, góp phần quan trọng vào thắng lợi chung của dân tộc.

Câu 5

-Chi tiết ấn tượng: Chi tiết Hoàng Cầm miệt mài ngày đêm nghiên cứu, tranh thủ cả buổi trưa, buổi tối, vác xẻng đeo xoong nồi trốn vào rừng để đào bếp thử nghiệm, chấp nhận thất bại nhiều lần để đào đi đào lại những hệ thống đường hầm dẫn khói phức tạp như hang chuột.

-Chi tiết này cho thấy ý chí kiên trì vượt khó, sự tận tụy tột cùng và tình yêu thương đồng đội sâu sắc của ông. Ông không sợ vất vả, chỉ sợ anh em chiến sĩ phải ăn cơm khê, cơm sống hoặc gặp nguy hiểm tính mạng vì khói bếp. Nó chứng minh rằng những sáng tạo vĩ đại đều bắt nguồn từ sự lao động nghiêm túc và một trái tim nhân hậu.

Câu 1

Trong văn bản "Chuyện ông Hoàng Cầm" của Minh Chuyên, nhân vật Hoàng Cầm hiện lên là biểu tượng đẹp đẽ của người chiến sĩ nuôi quân thầm lặng, tận tụy và giàu óc sáng tạo. Xuất thân là một đầu bếp, khi vào quân ngũ, ông luôn "tận tâm, tận lực" với công việc nấu ăn để phục vụ bộ đội. Trước thực cảnh đồng đội hy sinh vì khói bếp bị máy bay địch phát hiện, lòng thương cảm và ý thức trách nhiệm sâu sắc đã thôi thúc ông trăn trở ngày đêm. Hình tượng Hoàng Cầm đẹp nhất ở tinh thần kiên trì, vượt khó khi một mình "vác xẻng, đeo xoong nồi, trốn vào rừng" để thử nghiệm hàng chục kiểu bếp khác nhau. Từ việc quan sát cách đắp đất sét kín cho đến cách hun chuột ngoài đồng, ông đã sáng chế thành công chiếc bếp mang tên mình – một kỳ tích giúp "kín lửa, khói không bốc cao", đảm bảo cho bộ đội có "cơm nóng, canh ngọt" ngay sát chiến tuyến. Sự sáng tạo của ông không vì danh lợi cá nhân mà bắt nguồn từ tình yêu thương đồng đội sâu sắc. Nhân vật Hoàng Cầm chính là minh chứng cho thấy: trong chiến tranh khốc liệt, những đóng góp thầm lặng nhưng kết tinh từ trí tuệ và trái tim nhân hậu của những con người bình thường cũng có thể trở thành huyền thoại.

Câu 2

Cuộc sống hiện đại đang chuyển mình với tốc độ chóng mặt nhờ vào làn sóng công nghệ và toàn cầu hóa. Trong một thế giới luôn vận động và thay đổi không ngừng ấy, con người không thể tiếp tục đi theo những lối mòn cũ kỹ nếu muốn phát triển. Chính vì vậy, sự sáng tạo đã trở thành một trong những yếu tố cốt lõi, là chiếc chìa khóa vạn năng mở ra cánh cửa thành công và khẳng định giá trị của mỗi cá nhân trong xã hội ngày nay.

Trước hết, chúng ta cần hiểu "sáng tạo" là gì? Sáng tạo là năng lực tìm tòi, phát hiện và kiến tạo nên những giá trị mới, những giải pháp mới tối ưu hơn, thay thế cho những điều đã cũ, không còn phù hợp. Sự sáng tạo không chỉ giới hạn ở những phát minh vĩ đại mang tính toàn cầu của các nhà khoa học, mà nó hiện hữu ngay trong những cải tiến nhỏ hằng ngày của mỗi góc làm việc, mỗi lớp học, giống như cách người chiến sĩ Hoàng Cầm năm xưa sáng chế ra chiếc bếp không khói từ thực tế gian khổ của chiến trường.

Trong cuộc sống hiện đại, sự sáng tạo mang lại những ý nghĩa vô cùng to lớn. Đối với xã hội, sáng tạo là động lực thúc đẩy sự tiến bộ. Mọi tiện ích mà chúng ta đang thừa hưởng hôm nay – từ mạng Internet, điện thoại thông minh, cho đến các phương pháp y học tiên tiến – đều là quả ngọt của tư duy sáng tạo. Thiếu đi sự sáng tạo, xã hội sẽ rơi vào trạng thái trì trệ, dậm chân tại chỗ và lỗi thời.

Đối với mỗi cá nhân, sự sáng tạo chính là công cụ mạnh mẽ nhất để tự khẳng định bản thân và nâng cao hiệu suất làm việc. Giữa thị trường lao động cạnh tranh khốc liệt, một người có tư duy sáng tạo luôn biết cách biến những công việc nhàm chán thành những trải nghiệm mới mẻ, tìm ra con đường ngắn nhất và hiệu quả nhất để giải quyết một bài toán khó. Sáng tạo giúp con người thoát khỏi sự rập khuôn như một cỗ máy, mang lại niềm vui, sự hứng khởi và năng lượng tích cực trong cuộc sống.

Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, không ít người đang hiểu sai về sự sáng tạo hoặc lười biếng tư duy. Một bộ phận giới trẻ quen với việc "sao chép", "bắt chước" (copy-paste) những ý tưởng có sẵn trên mạng mà không chịu đào sâu suy nghĩ. Lại có những người nhân danh "sáng tạo" để tạo ra những thứ kỳ dị, quái đản, đi ngược lại với thuần phong mỹ tục hay các giá trị đạo đức cơ bản. Đó không phải là sáng tạo chân chính, mà là sự lập dị vô nghĩa.Sáng tạo không phải là một tài năng thiên bẩm xa xỉ, nó là một "vùng cơ bắp" có thể rèn luyện được. Để phát triển năng lực sáng tạo, mỗi chúng ta cần không ngừng học hỏi, tích lũy kiến thức và nuôi dưỡng lòng can đảm – can đảm để nghĩ khác, làm khác và không sợ thất bại. Hãy bắt đầu sáng tạo từ những việc nhỏ nhất: thay đổi góc học tập, tìm một phương pháp ghi nhớ bài mới, hay đề xuất một ý tưởng nhỏ cho hoạt động của trường lớp.

Tóm lại, sự sáng tạo là nguồn năng lượng vô tận để con người thắp sáng cuộc sống hiện đại. Đúng như ai đó từng nói: "Nếu bạn luôn làm những điều bạn vẫn luôn làm, bạn sẽ chỉ nhận được những gì bạn vẫn luôn có". Hãy để tư duy sáng tạo dẫn lối, biến mỗi ngày sống của chúng ta thành một hành trình khám phá đầy màu sắc và ý nghĩa.

Đặt CTPT 2 ankane là CnH2n+2

nCO2=2,2422,4=0,1 (mol) ; nH2O  v=3,2422,4=0,18(mol)

nx = nH2O −nCO2 = 0,18 – 0,1 = 0,08 (mol)

=> 0,08 n = 0,1 => n = 1,25 => CTPT 2 ankane là: CH4 và C2H6

Câu 1:

Văn bản "Giữa người với người" của Nguyễn Ngọc Tư là một nốt trầm suy tư đầy nhức nhối về thực trạng băng hoại đạo đức trong xã hội hiện đại. Qua những lát cắt đời thường như việc y sĩ chụp ảnh bệnh nhân đang cấp cứu hay những tin đồn thất thiệt giết chết một gánh hàng rong, tác giả đã vạch trần sức mạnh đáng sợ của mạng xã hội khi bị sử dụng sai mục đích. Hình ảnh "mồi người" hay "cần câu" là những ẩn dụ đắt giá cho thấy con người đang biến nỗi đau của đồng loại thành công cụ để thỏa mãn thói hiếu kỳ và lợi ích cá nhân. Lối viết giàu hình ảnh, ngôn từ giản dị nhưng sắc sảo đã xoáy sâu vào sự vô cảm – căn bệnh đang làm "xao lãng tình người". Tác phẩm không chỉ là lời cảnh tỉnh về một thế giới nơi con người "nhìn nhau chỉ để nhận diện giặc hay ta" mà còn là tiếng gọi tha thiết tìm lại sự thấu cảm chân thành để hàn gắn những vết rạn nhỏ nhưng đầy nguy hiểm giữa người với người.

Câu 2:

Trong guồng quay hối hả của cuộc sống hiện đại, khi công nghệ thông tin bùng nổ và giá trị vật chất lên ngôi, con người dường như đang dần xa cách nhau hơn. Văn bản của Nguyễn Ngọc Tư đã chạm đến một thực trạng nhức nhối: sự thờ ơ, vô cảm của con người trong xã hội ngày nay. Đây là một "căn bệnh tâm hồn" nguy hiểm đang âm thầm gặm nhấm những giá trị đạo đức tốt đẹp của dân tộc.

Sự vô cảm trước hết là trạng thái trơ lì cảm xúc, thờ ơ với những gì diễn ra xung quanh và dửng dưng trước nỗi đau của đồng loại. Biểu hiện của nó vô cùng đa dạng và đáng sợ. Đó là khi thấy một tai nạn giao thông trên đường, thay vì ra tay cứu giúp, người ta lại thản nhiên đứng quay phim, chụp ảnh để "câu like" trên mạng xã hội. Đó là thái độ "sống chết mặc bay", chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân mà sẵn sàng tung những tin đồn thất thiệt làm hủy hoại danh dự hay sinh kế của người khác. Như trong văn bản đã nêu, có những người chỉ thấy "giấy bạc bay" hay "bia lăn lóc" mà không hề nhìn thấy nạn nhân đang quằn quại trong đau đớn.

Nguyên nhân của căn bệnh này đến từ nhiều phía. Về khách quan, nhịp sống công nghiệp quá nhanh và sự tác động tiêu cực của mạng xã hội đã tạo ra những rào cản vô hình, khiến con người tương tác với nhau qua màn hình nhiều hơn là chạm tới tâm hồn nhau. Về chủ quan, đó là lối sống ích kỷ, thực dụng, thiếu sự giáo dục về lòng nhân ái và trách nhiệm với cộng đồng ngay từ trong gia đình và nhà trường. Khi cái tôi cá nhân được đẩy lên quá cao, con người sẽ trở nên mù quáng trước nỗi đau của người khác.

Hậu quả của sự vô cảm là vô cùng khôn lường. Nó làm rạn nứt các mối quan hệ, tạo ra một xã hội lạnh lẽo, nơi con người luôn nhìn nhau với ánh mắt nghi kị. Sự vô cảm khiến cái ác, cái xấu có cơ hội hoành hành vì không bị lên án và ngăn chặn. Nếu tình người bị "xao lãng", con người sẽ chỉ còn là những thực thể tồn tại vô hồn, thiếu đi bản sắc nhân văn vốn có.

Để đẩy lùi căn bệnh này, mỗi cá nhân cần tự thức tỉnh và nuôi dưỡng lòng trắc ẩn. Chúng ta cần học cách lắng nghe, thấu hiểu và sẵn sàng sẻ chia với những mảnh đời bất hạnh. Giáo dục đóng vai trò then chốt trong việc hình thành nhân cách, bồi đắp lòng nhân ái cho thế hệ trẻ. Bên cạnh đó, mạng xã hội cần được sử dụng như một công cụ để lan tỏa yêu thương thay vì là nơi chia rẽ và công kích.

Tóm lại, sự vô cảm là một rào cản lớn trên con đường xây dựng một xã hội văn minh, hạnh phúc. Đừng để cuộc sống của chúng ta chỉ là những "ca trực" khô khốc hay những buổi "câu tin" nóng hổi trên nỗi đau của người khác. Hãy mở lòng mình ra để yêu thương và được yêu thương, bởi suy cho cùng, "sống là để cho đâu chỉ nhận riêng mình".


Câu 1: Thể loại của văn bản: Tản văn.

Câu 2: Đề tài của văn bản: Sự vô cảm, xuống cấp về đạo đức và sự rạn nứt trong mối quan hệ giữa người với người dưới tác động của mạng xã hội và lối sống thực dụng.

Câu 3: Tác dụng của biện pháp tu từ liệt kê:

- Liệt kê các sự việc: Bán bắp luộc có pin đèn, hủ tiếu gõ dùng nước chuột cống, tin đồn chè bưởi có thuốc sâu...

- Tác dụng: Làm nổi bật thực trạng hỗn loạn của thông tin và sự ác ý trong việc lan truyền những tin đồn thất thiệt.

- Thể hiện thái độ lo âu, xót xa của tác giả trước việc niềm tin giữa con người bị hủy hoại và những người lương thiện bị hại bởi "miệng lưỡi" thế gian.

Câu 4: Hai câu văn gợi suy nghĩ về thực trạng đạo đức:

- Phản ánh sự lên ngôi của giá trị vật chất (giấy bạc, bia) so với giá trị con người (nạn nhân).

- Cho thấy thói vô cảm, hiếu kỳ và sự thờ ơ trước nỗi đau của đồng loại. Con người hiện nay đôi khi chỉ quan tâm đến những thứ lợi ích trước mắt hoặc những tin tức gây sốc mà quên đi sự thấu cảm và tình người.

Câu 5: Bài học rút ra:

- Cần có cái nhìn thấu đáo, đa chiều trước khi đánh giá hay chia sẻ thông tin trên mạng xã hội.

- Nuôi dưỡng lòng trắc ẩn, sự thấu cảm và tình yêu thương giữa người với người.

- Đừng để những thiết bị công nghệ làm lu mờ đi bản tính thiện lương và sự kết nối thật sự giữa những tâm hồn.


Câu 1:

Bài thơ "Những giọt lệ" là tiếng khóc đau đớn của Hàn Mặc Tử trong những ngày tháng cuối đời đầy bi kịch. Mở đầu bằng tiếng kêu xé lòng "Trời hỡi!", tác giả bộc lộ khát khao được giải thoát khỏi nỗi đau thể xác và tinh thần. Sự chia lìa trong tình yêu được hình tượng hóa qua việc "một nửa hồn tôi mất", tạo nên một trạng thái "dại khờ", lơ lửng giữa hư và thực. Tác giả sử dụng những hình ảnh mạnh, có phần kinh dị như "mặt nhựt tan thành máu" để cực tả nỗi đau. Đến khổ cuối, sự cô đơn đạt đến đỉnh điểm khi nhà thơ tự hỏi về sự tồn tại của chính mình giữa thế gian rộng lớn. Những "giọt lệ" không còn là nước mắt thông thường mà đã kết tinh thành "giọt châu" – sự chắt chiu những gì tinh túy nhất từ nỗi đau để dâng cho đời. Qua thể thơ tự do và ngôn ngữ giàu tính tượng trưng, bài thơ đã chạm đến tận cùng của nỗi đau nhân thế, đồng thời cho thấy một tâm hồn yêu đời, yêu người thiết tha ngay cả khi đang ở bên kia sườn dốc của định mệnh.

Câu 2:

Trong những vần thơ đau đớn của Hàn Mặc Tử, ta thấy một linh hồn quằn quại giữa cơn bạo bệnh nhưng chưa bao giờ ngừng khao khát yêu và sáng tạo. Chính từ những bi kịch ấy, ta nhận ra rằng: giá trị lớn nhất của con người không nằm ở việc họ có gặp nghịch cảnh hay không, mà nằm ở cách họ đối diện với nó bằng ý chí và nghị lực.

Nghị lực sống không phải là một khái niệm trừu tượng. Đó là bản lĩnh, là sự kiên trì, quyết tâm vượt qua những rào cản, thử thách để hướng tới mục tiêu tốt đẹp. Nếu cuộc đời là một bản nhạc có những nốt trầm xao xuyến, thì nghị lực chính là tinh thần giúp ta tấu lên những âm thanh mạnh mẽ nhất ngay cả trong gian khó.

Thực tế, cuộc sống không bao giờ là một thảm đỏ trải đầy hoa hồng. Mỗi cá nhân đều phải đối mặt với những "cơn bão" riêng: có thể là sự khiếm khuyết về thân thể, sự mất mát về tình cảm, hay những thất bại trong sự nghiệp. Khi đó, nghị lực đóng vai trò là điểm tựa tinh thần vững chắc. Người có nghị lực sẽ không chọn cách buông xuôi hay than thân trách phận. Thay vào đó, họ biến khó khăn thành bàn đạp để bật cao hơn. Hãy nhìn vào tấm gương của Nick Vujicic – người đàn ông không tay không chân nhưng đã truyền cảm hứng cho cả thế giới bằng nụ cười và tinh thần lạc quan. Hay ở Việt Nam, thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký đã dùng đôi chân để viết nên số phận của mình. Họ là minh chứng sống động nhất cho việc: "Khi cánh cửa này đóng lại, ý chí sẽ giúp ta tìm ra hoặc tự tạo ra một cánh cửa khác."

Hơn nữa, nghị lực còn giúp con người rèn luyện sự nhẫn nại và lòng dũng cảm. Thành công không đến sau một đêm; nó là kết quả của hàng ngàn lần vấp ngã rồi đứng dậy. Một học sinh kiên trì giải một bài toán khó, một người thợ thủ công tỉ mẩn với từng chi tiết, hay một bệnh nhân đang chiến đấu với ung thư từng ngày... tất cả đều là những biểu hiện cao đẹp của nghị lực. Chính sự bền bỉ này tạo nên nội lực thâm hậu, giúp con người không bị khuất phục trước bất kỳ định mệnh nghiệt ngã nào.

Tuy nhiên, trong xã hội hiện nay, vẫn còn một bộ phận những người trẻ thiếu bản lĩnh. Chỉ cần một thất bại nhỏ trong học tập hay một sự đổ vỡ trong tình cảm, họ đã vội vàng nản chí, thậm chí tìm đến những lối sống tiêu cực, sa đọa để trốn tránh thực tại. Đó là lối sống đáng phê phán, bởi "vàng chỉ thử được qua lửa", con người chỉ thực sự trưởng thành khi bước qua những chông gai.

Tóm lại, ý chí và nghị lực chính là "thanh nam châm" thu hút sự thành công và tôn trọng. Là một học sinh, tôi nhận thức sâu sắc rằng việc rèn luyện nghị lực cần bắt đầu từ những việc nhỏ nhất: không bỏ cuộc trước một đề văn khó, không lùi bước trước những lỗi lầm của bản thân. Cuộc đời có thể lấy đi của ta nhiều thứ, nhưng không bao giờ có thể cướp mất ý chí nếu ta không tự tay dâng nộp nó. Hãy nhớ rằng: "Nơi nào có ý chí, nơi đó có con đường".