NGUYỄN QUANG BẢO
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài thơ "Những giọt lệ" của Hàn Mặc Tử là tiếng lòng đau đớn, cô đơn và tuyệt vọng tột cùng của một hồn thơ tài hoa nhưng bạc mệnh. Nỗi đau tình ái xa cách kết hợp cùng nỗi đau thể xác đã tạo nên những câu thơ nhuốm màu máu và nước mắt. Với thể thơ thất ngôn xen lẫn cảm thán, tác giả bộc lộ sự hụt hẫng, mất mát khi "một nửa hồn tôi mất", thể hiện sự dại khờ, ngơ ngẩn trong nỗi nhớ. Hình ảnh "bông phượng nở trong màu huyết" gợi lên sự ám ảnh về cái chết, sự đau đớn tột cùng khi "nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu". Qua bài thơ, người đọc thấu cảm một thế giới nội tâm mãnh liệt, tuyệt vọng nhưng cũng đầy trân trọng tình yêu và sự sống của thi sĩ trước bờ vực cái chết, khắc họa rõ nét chân dung một hồn thơ đau thương nhưng rực rỡ.
Câu2:
Trong cuộc sống của chúng ta, có biết bao khó khăn mà ta cần phải vượt qua. Những khó khăn đó như một định luật tự nhiên để ta có thể phát triển và thăng tiến. Nhưng để có thể vượt qua được những khó khăn đó đòi hỏi chúng ta phải có sự kiên trì, bền bỉ. Và Nguyễn Bá Học đã có câu châm ngôn: "Đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông." Vậy bây giờ chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu câu nói này của ông!
Đường đi ở đây có nghĩa là con đường mà chúng ta phải đi, phải vượt qua để tiến về phía trước. Trên đường đi của chúng ta chắc chắn sẽ phải có nhiều những con sông, những ngọn núi làm cho chúng ta khó có thể vượt qua. Nhưng con đường đó dù có bao nhiêu sông, bao nhiêu núi, nếu chúng ta không; ngại ngùng, lo âu, sợ hãi hay chán nản, chùn bước, buông xuôi thì ta vẫn có thể vượt qua được nó một cách dễ dàng. Nhìn chung, qua câu nói này, Nguyễn Bá Học muốn ngụ ý cho chúng ta rằng con đường đi cho dù khó mấy thì ta cũng vẫn có thể vượt qua, điều quan trọng là tâm ý của ta có kiên định để vượt qua những khó khăn mà con đường đó mang tới cho ta hay không? Nói sâu hơn thì con đường mà Nguyễn Bá Học muốn nói tới đó là đường đời, chúng ta phải dùng chính sức của mình để vượt qua nó, nếu chỉ biết dựa dẫm, nhờ vả mà không nỗ lực thì sẽ không tài nào vượt qua được.
Khó khăn như là một câu thách đố đòi hỏi chúng ta phải biết vượt qua chính mình bằng cách chỉnh đốn lại nội tâm và làm chủ bản thân. Chỉ có lòng kiên định và ý chí kiên trì bền bỉ mới có thể giúp ta vượt qua được những trở ngại của cuộc sống. Đó là một nền tảng mà bất cứ người nào cũng cần nên có. Chẳng hạn như chủ tịch Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc ta, suốt một đời lo cho nước, cho dân, đi nhiều nơi và làm đủ mọi việc. Con đường Người phải đi thật gian lao, vất vả nhưng với ý chí, quyết tâm, nghị lực phi thường. Người đã mang đến cho dân tộc ta ánh sáng của độc lập tự do, một cuộc đời ấm no, hạnh phúc.
Bên cạnh đó cũng còn rất nhiều người không biết dùng sức mình để vượt qua khó khăn, họ chỉ biết dựa dẫm vào người khác. Những người đó là những người không biết vượt qua nhiệm vụ mà cuộc sống đã thử thách chúng ta, thật đáng bị xã hội phê phán. Không nói đâu xa, chỉ cần nói trong học sinh chúng ta. Khi làm bài kiểm tra, những bạn biết tự dùng sức mình để làm bài vẫn hơn những bạn không học mà quay cóp hay mở tập. Dù có thể điểm số khi phát ra của những bạn đó không cao bằng những bạn quay cóp nhưng những bạn đó có thể tự hào vì mình đã không làm những chuyện làm cho lương tâm mình ray rứt. Vì vậy, cho dù khó khăn có thế nào đi nữa thi chúng ta đừng nên nản lòng, hãy vững tâm bước tiếp, có như vậy ta mới có được những bài học sáng suốt để có thể vượt qua những khó khăn của cuộc sống.
Chúng ta không thể biết con đường này, hay nói cách khác là đường đời sẽ dẫn ta đến đâu nếu ta chưa thực sự đi qua nó. Có rất nhiều khả năng mà ta Không thể kiểm soát được. Điều duy nhất có thể làm là ta phải biết làm chủ mình, đưa ra quyết định thật đúng đắn và quyết tâm kiên trì theo đuổi đến cùng. Như vậy không sớm thì muộn ta cũng có thể vượt qua được nó. Cũng như chủ tịch Hồ Chí Minh đã dạy: "Không có việc gì khó - Chỉ sợ lòng không bền - Đào núi và lấp biển - Quyết chí ắt làm nên." Chỉ cần có ý chí là chúng ta có thể vượt qua được mọi trở ngại cho dù trở ngại đó có lớn đến mức nào. Khó khăn càng lớn khi ước vọng càng cao, khó khăn càng không thể vượt qua khi khả năng làm chủ bản thân càng thiếu. Vậy tại sao chúng ta không thử quyết tâm, kiên trì theo đuổi một điều gì đó đến cùng để rồi ta có thể nhận được một thành quả lớn như ta đã mơ ước?
Cuộc sống luôn là một bức tranh muôn màu muôn vẻ, còn biết bao nhiêu điều đang chờ đợi ta phía trước. Vì thế hãy dám nghĩ, dám quyết định và lựa chọn con đường đi cho chính bản thân mình, đừng nên chần chừ và do dự. Kiến thức, niềm tin, lòng nhiệt huyết và sự quyết tâm kiên trì vượt khó sẽ là những người bạn đồng hành không thể thiếu của mỗi người chúng ta trên con đường đời ấy.
Câu1:
Văn bản "Giữa người với người" của tác giả Băng Sơn là lời nhắc nhở sâu sắc về tình người, sự tử tế và cách ứng xử văn minh trong cuộc sống hiện đại. Qua những câu chuyện nhỏ nhặt, tác giả nhấn mạnh giá trị của lòng trắc ẩn, sự thấu hiểu và sẻ chia giúp xích lại gần nhau hơn. Văn bản khẳng định rằng, trong xã hội công nghiệp bận rộn, chỉ có tình cảm chân thành, sự tôn trọng và ứng xử văn hóa "kính trên nhường dưới", "nhường cơm sẻ áo"mới là nền tảng bền vững cho hạnh phúc. Lối viết nhẹ nhàng, tự sự kết hợp nghị luận giúp lan tỏa thông điệp nhân văn: mỗi người hãy sống chậm lại, biết yêu thương và cống hiến để cuộc đời ý nghĩa hơn.
Câu2:
Xã hội đang ngày càng phát triển với tốc độ chóng mặt trên tất cả các lĩnh vực văn hóa, chính trị, kinh tế… Chính sự phát triển như vũ bão này lại là tác nhân khiến cho thái độ sống của con người với nhau trở nên xa lạ, không còn thân thiết. Bởi guồng quay cuộc sống kéo họ vào những bận rộn, hối hả đời thường. Và thái độ sống vô cảm, thờ ơ cũng từ đó mà hình thành nên.
Trước hết chúng ta cần hiểu rõ vô cảm là như thế nào? Và tại sao lại gọi vô cảm là “bệnh”. Người ta chỉ gọi bệnh ho, bệnh lao, bệnh ngoài da… có thể dùng thuốc để chữa nhưng vô cảm cũng là một loại bệnh. Chắc hẳn có ý ẩn dụ gì đằng sau câu chữ đó. Vô cảm chính là thái độ sống lạnh nhạt, thờ ơ đối với cuộc sống, với những người ở xung quanh chúng ta. Bản thân chúng ta không quan tâm, không có trách nhiệm đối với chính bản thân mình và với người khác.
Hiện nay khi đất nước ngày càng phát triển thì vô cảm càng dễ dẫn đến thành một loại bệnh. Cần phải tìm “phương thuốc” để chữa trị, xích gần hơn nữa tình cảm giữa người với người, phương pháp ấy sẽ xóa bỏ được lối sống lãnh đạm, thờ ơ này ở con người trong xã hội này.
Căn bệnh vô cảm khi đã tồn tại trong con người thì sẽ ăn sâu, bám rễ không chịu buông. Mỗi người cần có cách thức, có phương pháp để hạn chế căn bệnh nguy hiểm có thể ăn mòn trái tim của mỗi người.
Bệnh vô cảm xuất hiện trong đời sống hiện đại ngày càng nhiều, đó chính là thái độ, cách ứng xử giữa người với người. Họ không còn thân thiết, hỏi thăm nhau đủ thứ chuyện mà đã trở nên vô cảm, lạnh lùng, thờ ơ, không còn quan tâm nhiều đến cuộc sống của nhau nữa.
Những người con xa nhà lâu ngày, bị cuốn vào guồng quay của công việc nên việc hỏi thăm cha mẹ thường xuyên cũng thưa dần. Rồi những lần gọi điện, những lần về thăm cứ cạn vơi theo năm tháng. Như thế chúng ta đang vô tình khiến cho trái tim mình, cho bản thân mình vô cảm với những người thân yêu nhất. Vô cảm thật đáng trách, đáng giận nhưng nếu chúng ta biết rút kinh nghiệm, biết sửa chữa, biết hỏi thăm cuộc sống của nhau thì thật đáng quý. Con người ai cũng có lỗi lầm, chỉ cần biết nhận sai và sửa sai.
Hiện nay, có rất nhiều tình huống dở khóc dở cười khi con người cứ lạnh nhạt, vô tâm với nhau. Mỗi người một hoàn cảnh, một cuộc sống; có người giàu sang, có người khốn khó, biết trách ai được.
Chiều nay khi đi trên phố, tôi thấy có một đôi vợ chồng trẻ đi trên chiếc xe Sh sang chảnh. Họ đi qua khu chợ ồn ào, náo nhiệt, cười nói rất vui vẻ. Họ bắt gặp một bà lão già mắt kèm nhem dắt theo một đứa cháu nhỏ chân không đi dép mặc bồ quần áo rách rưới. Họ ngả chiếc nón trước mắt hai vợ chồng kia xin vài ba đồng. Nhưng hai bà cháu nhận lại là ánh mắt khinh khỉnh, không quan tâm. Hai vợ chồng ấy mang theo hương nước hoa thơm lừng, bỏ lại sau lưng thái độ lạnh lùng đến vô tâm. Như vậy đó, vô cảm chỉ là những biểu hiện nhỏ nhặt trong cuộc sống như vậy nhưng chúng ta đâu phải ai cũng có đủ tâm để nhận ra.
Con người ta sống ở trên đời cần phải yêu thương, chia sẻ cho nhau những lúc khốn khó. Thấy nỗi khổ của người khác như nỗi khổ của bản thân mình thì mới có thể giúp đỡ một cách thực tâm được. Cũng bởi vì thái độ sống thờ ơ, lạnh nhạt nên cuộc sống của họ thiếu đi tình yêu thực tâm nhất.
Đối với thế hệ trẻ thì thái độ sống vô cảm cần phải ngăn chặn trước. Vì tương lai đất nước cần những con người tài giỏi và biết sẻ chia, biết yêu thương đồng loại. Dù ở trong hoàn cảnh nào, chúng ta có thể dùng chính trái tim mình để sưởi ấm những trái tim khác đang đầy những vết xước hơn.
Vô cảm bắt nguồn từ nhiều nguyên nhân, từ sự phát triển quá nhanh của xã hội khiến cho con người không bắt kịp được. Cũng từ đó họ bị cuốn sâu vào sự bộn bề, lo toan mà quên mất đi tấm lòng yêu thương, sẻ chia với những người xung quanh mình.
Vô cảm có thể sẽ thành thói quen nếu như chúng ta không kịp ngăn chặn và từ bỏ. Bởi vậy, mỗi cá nhân cần phải tự nhận thức được suy nghĩ của bản thân mình. Rằng khi yêu thương và sẻ chia thương yêu thì chúng ta sẽ thấy bản thân mình sống có ích, sống tốt đẹp hơn.
Câu 1.
Thể loại: Tản văn (văn xuôi nghị luận – cảm xúc mang đậm tính chiêm nghiệm).
Câu 2.
Đề tài:
Văn bản bàn về thực trạng con người trong xã hội hiện đại, đặc biệt là trong thời đại mạng xã hội – khi con người dần vô cảm, lợi dụng nỗi đau của người khác để câu like, câu view; từ đó đặt ra vấn đề về sự xuống cấp đạo đức và khoảng cách “giữa người với người”.
Câu 3.
Tác dụng của biện pháp tu từ liệt kê:
Đoạn trích đã liệt kê hàng loạt sự việc:
• Người bán bắp luộc “chết giấc” vì tin đồn nồi nước có pin đèn.
• Giới hủ tiếu gõ “sập tiệm” vì tin nước dùng chuột cống.
• Người bán chè lo sợ tin đồn chè có thuốc rầy.
• Một tin đồn vô căn cứ lan truyền khiến cả nước tẩy chay.
Tác dụng:
• Làm nổi bật thực trạng tin giả, tin giật gân lan truyền nhanh chóng và gây hậu quả nghiêm trọng.
• Nhấn mạnh sự vô trách nhiệm của một bộ phận truyền thông và cư dân mạng.
• Tạo cảm giác dồn dập, liên tiếp, cho thấy mức độ phổ biến và đáng báo động của hiện tượng.
• Thể hiện sự xót xa, lo lắng của tác giả trước sự tổn thương mà con người phải gánh chịu chỉ vì tin đồn.
Câu 4.
Hai câu văn gợi suy nghĩ sâu sắc về thực trạng đạo đức con người hiện nay:
• Con người đôi khi quá chú ý đến vật chất (tiền bạc, của cải) mà quên mất nỗi đau, sự mất mát của đồng loại.
• Tình trạng “hôi của” cho thấy sự xuống cấp về ý thức, lòng trắc ẩn và tinh thần tương thân tương ái.
• Sự vô cảm khiến người ta chỉ nhìn thấy lợi ích trước mắt mà không còn thấy con người phía sau sự việc.
• Đây là lời cảnh tỉnh về nguy cơ mất dần nhân tính trong xã hội hiện đại nếu con người không biết tự điều chỉnh hành vi và nuôi dưỡng lòng nhân ái.
Câu 5.
Bài học rút ra:
• Phải biết tôn trọng con người, dù họ ở trong hoàn cảnh nào.
• Không lợi dụng nỗi đau của người khác để trục lợi cá nhân.
• Cần tỉnh táo trước thông tin trên mạng xã hội, tránh tiếp tay cho tin giả.
• Sống có trách nhiệm, có lòng trắc ẩn và biết đặt mình vào hoàn cảnh người khác.
• Giữ gìn tình người trong thời đại công nghệ để “gần” nhau hơn chứ không phải xa nhau hơn.
Câu1:
Nguyễn Thị Ấm đã thành công trong việc xây dựng một cốt truyện giản dị nhưng giàu ý nghĩa nhân văn trong "Sao sáng lấp lánh". Cốt truyện xoay quanh cuộc sống thường nhật của những người dân nghèo khó, với những khó khăn và ước mơ giản dị. Tác giả đã khéo léo lồng ghép những chi tiết đời thường, tạo nên một bức tranh chân thực về cuộc sống nông thôn Việt Nam.Ngôn ngữ trong truyện ngắn được sử dụng một cách tinh tế, giản dị, gần gũi với đời sống. Tác giả sử dụng nhiều từ ngữ địa phương, tạo nên một không gian văn hóa đặc trưng. Bên cạnh đó, giọng văn nhẹ nhàng, giàu cảm xúc, thể hiện sự đồng cảm sâu sắc của tác giả đối với những nhân vật trong truyện.Một điểm đặc sắc khác trong nghệ thuật của "Sao sáng lấp lánh" là việc xây dựng nhân vật. Các nhân vật trong truyện được khắc họa một cách chân thực, sống động, với những tính cách riêng biệt. Tác giả đã thành công trong việc thể hiện những phẩm chất tốt đẹp của con người Việt Nam, như lòng nhân ái, sự kiên trì, và tinh thần lạc quan.
Câu 2:
Trong dòng chảy cuộc đời đầy biến động, con người ta luôn cần một điểm tựa vững chắc để neo giữ tâm hồn, vượt qua sóng gió và tìm thấy ý nghĩa cho sự tồn tại của mình. Điểm tựa tinh thần, hiểu một cách giản dị, chính là nguồn sức mạnh nội tại, là la bàn dẫn lối, giúp ta vững vàng trước những thử thách cam go, những mất mát, tổn thương. Nó có thể là một niềm tin sâu sắc, một lý tưởng sống cao đẹp, hay đơn giản là tình yêu thương, sự sẻ chia từ những người thân yêu.
Vai trò của điểm tựa tinh thần là không thể phủ nhận. Khi đối diện với nghịch cảnh, chính điểm tựa này sẽ thắp lên ngọn lửa hy vọng, giúp ta giữ vững niềm tin vào bản thân và tương lai. Nó không chỉ là liều thuốc an ủi, xoa dịu những nỗi đau tinh thần, mà còn là động lực mạnh mẽ để ta đứng dậy, bước tiếp sau những vấp ngã. Hơn thế nữa, điểm tựa tinh thần còn là kim chỉ nam, giúp ta xác định được mục tiêu, lý tưởng sống, từ đó kiến tạo nên một cuộc đời ý nghĩa và có giá trị.
Điểm tựa tinh thần có thể đến từ nhiều nguồn đa dạng, tùy thuộc vào mỗi cá nhân. Đó có thể là đức tin vào một giáo lý tôn giáo, sự chiêm nghiệm sâu sắc về triết lý sống, hay việc tuân theo những giá trị đạo đức làm nền tảng. Đôi khi, điểm tựa ấy lại hiện hữu trong vòng tay ấm áp của gia đình, trong sự động viên chân thành của bạn bè, những mối quan hệ gắn bó mang lại cảm giác an toàn, được yêu thương và chấp nhận. Bên cạnh đó, những thành tựu đạt được trong công việc, theo đuổi đam mê, hay tham gia vào các hoạt động có ý nghĩa cũng trở thành nguồn điểm tựa tinh thần quý giá, mang lại niềm vui, sự tự hào và cảm giác mình có ích cho đời.
Để sở hữu một điểm tựa tinh thần vững chắc, mỗi người cần chủ động vun đắp và nuôi dưỡng nó. Quá trình này đòi hỏi sự tĩnh lặng để suy ngẫm về những giá trị cốt lõi, niềm tin của bản thân, đồng thời tích cực xây dựng những mối quan hệ tốt đẹp và tham gia vào các hoạt động mang lại ý nghĩa. Quan trọng hơn cả là học cách đối diện, chấp nhận những khó khăn, thử thách như những bài học quý giá để trưởng thành và củng cố thêm điểm tựa của mình. Cuối cùng, việc rèn luyện một tinh thần lạc quan, yêu đời sẽ giúp điểm tựa tinh thần trở nên bền vững, dẫn lối ta đi qua mọi thăng trầm của cuộc sống.
Câu 1: văn bản thuộc thể loại truyện ngắn.
Câu 2 Tác dụng:
-thể hiện sự kéo dài của cảm xúc, suy nghĩ miên man của những người lính
- Gợi khoảng lặng, cảm giác bồi hồi, da diết khi nhớ về người thân, về quê hương
- Tạo dư âm cho câu văn, tăng tính gợi cảm Câu 3. Nhận xét về tình huống của truyện. Tình huống truyện cảm động và giàu tính nhân văn: Người lính Minh – chàng trai trẻ – mang trong tim một mối tình thầm kín nhưng chưa kịp nói ra. Trong lúc làm nhiệm vụ trinh sát, Minh hi sinh, chỉ để lại một mảnh thư với mấy chữ ngắn ngủi gửi người con gái tên Hạnh. Sự hi sinh bất ngờ và lá thư dang dở tạo nên tình huống đầy xúc động, làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn người lính trong chiến tranh. Câu 4. “Sao sáng lấp lánh” gợi lên: Hình ảnh những vì sao trên trời, cũng như những vẻ đẹp trong tâm hồn người lính trẻ — trong sáng, lấp lánh lý tưởng và tình cảm. Gợi liên tưởng đến đôi mắt cô gái Hạnh – “sáng lấp lánh như sao”. Tượng trưng cho ước mơ, niềm tin và tình yêu trong chiến tranh – dù gian khổ, mất mát nhưng vẫn đẹp, lung linh và đầy nhân ái. Câu 5. Người lính được khắc họa: Dũng cảm, kiên cường thực hiện nhiệm vụ trinh sát dù hiểm nguy. Giàu tình cảm, sống chân thật, biết yêu thương và trân trọng những điều giản dị. Hy sinh thầm lặng, để lại ấn tượng sâu sắc qua lá thư cuối gửi người con gái mình thầm yêu. Họ hiện lên trong trẻo, nhân hậu và đầy lý tưởng, giống như những vì sao sáng giữa bầu trời đêm chiến tranh.