NGUYỄN THỦY TIÊN
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bi kịch của Thông Thu trong văn bản "Chén thuốc độc" vủa Vũ Đình Long là tiếng chuông cảnh tỉnh về lối sống ăn trác táng. Từ một gia đình khá giả với khối tài sản do cụ Thông để lại, Thông Thu và các thành viên trong gia đình đã nhanh chóng đẩy gia sản vào cảnh khánh kiệt chỉ trong hai năm bởi lối sống "ném tiền qua cửa sổ". Sự thưc tỉnh của Thông Thu diễn ra đầy đau đớn khi nhân vật bắt đầu đối diện với những con số nợ nần. Đó không chỉ là sự tính toán chia li quá muộn mà còn là sự ghê tởm chính mình khi đã làm "nhơ nhuốc" cái danh "tu mi nam tử". Tâm lí của Thông Thu bị đấy đến đỉnh điểm của sự bế tắc khi đứng trước lựa chọn cái chết. Nỗi sợ cảnh tù tội đối lập với bản chất quen ăn sung mặc sướng đã tạo nên sự giằng xé nội tâm mãnh liệt, thể hiện qua hành động "nâng cốc nâng lên sắp uống rồi đặt xuống". Cuối cùng, Thông Thu đã lựa chọn tự tử vì nhận ra mình là "con mọt của xã hội". Qua ngôn ngữ độc thoại nội tâm sâu sắc, nhịp điệu kịch dồn dập, tác giả không chỉ khóc thương sâu sắc cho một số phận sa ngã mà còn gửi gắm bài học về trách nhiệm của cá nhân với gia đình.
Câu 2:
Vũ Đình Long từng phơi bày một hiện thực chua chát qua nhân vật Thông Thu - một kẻ ăn chơi trác táng, "nèm tiền qua cửa sổ", tự tay đẩy bản thân vào cảnh khánh kiệt tuyệt vọng. Những tưởng bi kịch ấy chỉ nằm lại trên những trang sách cũ nhưng nhìn vào thực tế hôm nay, ta lại bắt gặp hình bóng của sự hoang phí ấy trong lối sống của một bộ phận giới trẻ. Thói quen tiêu xài thiếu kiểm soát, chạy thoe những giá trị ảo không chỉ là sự lãng phí về tiền bạc mà còn là hồi chuông cảnh tỉnh về sự lệch lạc trong tư duy sống của thế hệ tương lai.
Tiêu sài thiếu kiểm soát là lối sống ưu tiên thỏa mãn những ham muốn tức thời mà không dựa trên năng lực tài chính thực tế của bản thân. Lối sống ấy được thể hiện qua hai khía cạnh chính: sự mất cân đối và không mục đích. Sự mất cân đối là chi tiêu quá mức thu nhập, dẫn đến tình trạng vay nợ và sự không mục đích là chạy theo xu hướng nhất thời hoặc những giá trị phù phiếm.
Nhìn vào thực tế, ta dễ dàng nhận thấy thói quen tiêu sài phung phí đang trở thành một "hội chứng" lây lan mạnh mẽ trọng giới trẻ. Đó là tâm lý mua sắm vì cảm xúc thay vì nhu cầu thực tế, nhiều bạn trẻ sãn sàng chi nhưng khoản tiền lớn cho những món đồ đang xu hướng trên mạng xã hội chỉ để nhận vài tương tác ảo. Điều này tạo nên một "vỏ bọc sang chảnh" vượt quá mức thu nhập thực tế, dẫn đến không ít người rơi vào cảnh nợ nần hoặc hết tiền vào cuối tháng. Nhiều người trẻ đang sống dựa vào những chiếc thẻ tín dụng được quẹt vô tội vạ, tạo nên một ảo tưởng về sự giàu có dù thực tế số tiền ấy đang vơi dần theo thời gian và rơi vào cảnh nợ nần.
Thói quen tiêu sài thiếu kiểm soát ở giới trẻ trở nên phổ biến là vì tâm lý "muốn chứng minh bản thân". Trong một xã hội, nơi đề cao giá trị vật chất và những thành tựu được khoe trên mạng xã hội, nhiều bạn trẻ cho rằng những món đồ đắt đỏ và những chuyến đi sang chảnh là thước đo của sự đẳng cấp. Trong độ tuổi muốn thể hiện bản thân với nỗi sợ bị tụt lùi đằng sau, giới trẻ đã không ngừng chạy đua theo xu hướng để nhận được sự công nhận từ người khác.
Tuy vậy, nguyên nhân chính dẫn đến lối sống phung phí ấy là sự thiếu hụt về quản lí tài chính cá nhân và sự lệch lạc trong nhận thức. Khi chưa hiểu được sự nhọc nhằn về việc tạo ra đồng tiền, con người sẽ dễ dàng rơi vào lối sống hưởng thụ bởi sự nuông chiều và bao bọc của gia đình. Sự bao bọc ấy cũng vô tình tước đi cơ hội để con trẻ học cách quản lí tài chính cá nhân. Nếu không có bản lĩnh vững vàng và tư duy tỉnh táo, giới trẻ sẽ bị cuốn theo vòng xoáy của sự tiêu thụ không kiểm soát.
Trên mạng xã hội, trào lưu "Flexing" đã vô tình tạo nên áp lực cho những người trẻ. Để không bị kém cạnh, nhiều người đã không tiếc vay những khoản tiền khổng lồ để mua những món đồ xa xỉ, đi những khu nghỉ dưỡng đắt đỏ để đăng lên mạng xã hội, nhận những tương tác ảo. Đó là một ví dụ điển hình cho lối sống "ném tiền qua cửa sổ", một hiện tượng đáng lên án trong xã hội ngày nay.
Là thế hệ may mắn sinh ra đã đủ đầy, ta nên nhận thức được giá trị của đồng tiền, tránh rơi vào cảnh nợ nần, nghèo khổ. Ta cần trau dồi kiến thức mỗi ngày, trang bị cho bản thân đủ kiến thức bản lĩnh và tư duy tỉnh táo trước khi bước chân vào xã hội.
Tiền bạc vốn là công cụ để xây dựng hạnh phúc, nhưng cũng là thứ dễ cuốn con người ta vào vong xoáy không lối thoát của sự mê muội về danh tiếng. Biết kiểm soát thói quen tiêu sài không chỉ giúp ta làm chủ tài chính mà còn là biểu hiện của một tư duy trưởng thành. Đừng để đến khi rơi vào cảnh khánh kiệt như Thông Thu để rồi hối tiếc, hãy học cách trân trọng giá trị lao động và giá trị thực của đồng tiền.
Câu 1:
Bi kịch của Thông Thu trong văn bản "Chén thuốc độc" vủa Vũ Đình Long là tiếng chuông cảnh tỉnh về lối sống ăn trác táng. Từ một gia đình khá giả với khối tài sản do cụ Thông để lại, Thông Thu và các thành viên trong gia đình đã nhanh chóng đẩy gia sản vào cảnh khánh kiệt chỉ trong hai năm bởi lối sống "ném tiền qua cửa sổ". Sự thưc tỉnh của Thông Thu diễn ra đầy đau đớn khi nhân vật bắt đầu đối diện với những con số nợ nần. Đó không chỉ là sự tính toán chia li quá muộn mà còn là sự ghê tởm chính mình khi đã làm "nhơ nhuốc" cái danh "tu mi nam tử". Tâm lí của Thông Thu bị đấy đến đỉnh điểm của sự bế tắc khi đứng trước lựa chọn cái chết. Nỗi sợ cảnh tù tội đối lập với bản chất quen ăn sung mặc sướng đã tạo nên sự giằng xé nội tâm mãnh liệt, thể hiện qua hành động "nâng cốc nâng lên sắp uống rồi đặt xuống". Cuối cùng, Thông Thu đã lựa chọn tự tử vì nhận ra mình là "con mọt của xã hội". Qua ngôn ngữ độc thoại nội tâm sâu sắc, nhịp điệu kịch dồn dập, tác giả không chỉ khóc thương sâu sắc cho một số phận sa ngã mà còn gửi gắm bài học về trách nhiệm của cá nhân với gia đình.
Câu 2:
Vũ Đình Long từng phơi bày một hiện thực chua chát qua nhân vật Thông Thu - một kẻ ăn chơi trác táng, "nèm tiền qua cửa sổ", tự tay đẩy bản thân vào cảnh khánh kiệt tuyệt vọng. Những tưởng bi kịch ấy chỉ nằm lại trên những trang sách cũ nhưng nhìn vào thực tế hôm nay, ta lại bắt gặp hình bóng của sự hoang phí ấy trong lối sống của một bộ phận giới trẻ. Thói quen tiêu xài thiếu kiểm soát, chạy thoe những giá trị ảo không chỉ là sự lãng phí về tiền bạc mà còn là hồi chuông cảnh tỉnh về sự lệch lạc trong tư duy sống của thế hệ tương lai.
Tiêu sài thiếu kiểm soát là lối sống ưu tiên thỏa mãn những ham muốn tức thời mà không dựa trên năng lực tài chính thực tế của bản thân. Lối sống ấy được thể hiện qua hai khía cạnh chính: sự mất cân đối và không mục đích. Sự mất cân đối là chi tiêu quá mức thu nhập, dẫn đến tình trạng vay nợ và sự không mục đích là chạy theo xu hướng nhất thời hoặc những giá trị phù phiếm.
Nhìn vào thực tế, ta dễ dàng nhận thấy thói quen tiêu sài phung phí đang trở thành một "hội chứng" lây lan mạnh mẽ trọng giới trẻ. Đó là tâm lý mua sắm vì cảm xúc thay vì nhu cầu thực tế, nhiều bạn trẻ sãn sàng chi nhưng khoản tiền lớn cho những món đồ đang xu hướng trên mạng xã hội chỉ để nhận vài tương tác ảo. Điều này tạo nên một "vỏ bọc sang chảnh" vượt quá mức thu nhập thực tế, dẫn đến không ít người rơi vào cảnh nợ nần hoặc hết tiền vào cuối tháng. Nhiều người trẻ đang sống dựa vào những chiếc thẻ tín dụng được quẹt vô tội vạ, tạo nên một ảo tưởng về sự giàu có dù thực tế số tiền ấy đang vơi dần theo thời gian và rơi vào cảnh nợ nần.
Thói quen tiêu sài thiếu kiểm soát ở giới trẻ trở nên phổ biến là vì tâm lý "muốn chứng minh bản thân". Trong một xã hội, nơi đề cao giá trị vật chất và những thành tựu được khoe trên mạng xã hội, nhiều bạn trẻ cho rằng những món đồ đắt đỏ và những chuyến đi sang chảnh là thước đo của sự đẳng cấp. Trong độ tuổi muốn thể hiện bản thân với nỗi sợ bị tụt lùi đằng sau, giới trẻ đã không ngừng chạy đua theo xu hướng để nhận được sự công nhận từ người khác.
Tuy vậy, nguyên nhân chính dẫn đến lối sống phung phí ấy là sự thiếu hụt về quản lí tài chính cá nhân và sự lệch lạc trong nhận thức. Khi chưa hiểu được sự nhọc nhằn về việc tạo ra đồng tiền, con người sẽ dễ dàng rơi vào lối sống hưởng thụ bởi sự nuông chiều và bao bọc của gia đình. Sự bao bọc ấy cũng vô tình tước đi cơ hội để con trẻ học cách quản lí tài chính cá nhân. Nếu không có bản lĩnh vững vàng và tư duy tỉnh táo, giới trẻ sẽ bị cuốn theo vòng xoáy của sự tiêu thụ không kiểm soát.
Trên mạng xã hội, trào lưu "Flexing" đã vô tình tạo nên áp lực cho những người trẻ. Để không bị kém cạnh, nhiều người đã không tiếc vay những khoản tiền khổng lồ để mua những món đồ xa xỉ, đi những khu nghỉ dưỡng đắt đỏ để đăng lên mạng xã hội, nhận những tương tác ảo. Đó là một ví dụ điển hình cho lối sống "ném tiền qua cửa sổ", một hiện tượng đáng lên án trong xã hội ngày nay.
Là thế hệ may mắn sinh ra đã đủ đầy, ta nên nhận thức được giá trị của đồng tiền, tránh rơi vào cảnh nợ nần, nghèo khổ. Ta cần trau dồi kiến thức mỗi ngày, trang bị cho bản thân đủ kiến thức bản lĩnh và tư duy tỉnh táo trước khi bước chân vào xã hội.
Tiền bạc vốn là công cụ để xây dựng hạnh phúc, nhưng cũng là thứ dễ cuốn con người ta vào vong xoáy không lối thoát của sự mê muội về danh tiếng. Biết kiểm soát thói quen tiêu sài không chỉ giúp ta làm chủ tài chính mà còn là biểu hiện của một tư duy trưởng thành. Đừng để đến khi rơi vào cảnh khánh kiệt như Thông Thu để rồi hối tiếc, hãy học cách trân trọng giá trị lao động và giá trị thực của đồng tiền.
Câu 1:
Bi kịch của Thông Thu trong văn bản "Chén thuốc độc" vủa Vũ Đình Long là tiếng chuông cảnh tỉnh về lối sống ăn trác táng. Từ một gia đình khá giả với khối tài sản do cụ Thông để lại, Thông Thu và các thành viên trong gia đình đã nhanh chóng đẩy gia sản vào cảnh khánh kiệt chỉ trong hai năm bởi lối sống "ném tiền qua cửa sổ". Sự thưc tỉnh của Thông Thu diễn ra đầy đau đớn khi nhân vật bắt đầu đối diện với những con số nợ nần. Đó không chỉ là sự tính toán chia li quá muộn mà còn là sự ghê tởm chính mình khi đã làm "nhơ nhuốc" cái danh "tu mi nam tử". Tâm lí của Thông Thu bị đấy đến đỉnh điểm của sự bế tắc khi đứng trước lựa chọn cái chết. Nỗi sợ cảnh tù tội đối lập với bản chất quen ăn sung mặc sướng đã tạo nên sự giằng xé nội tâm mãnh liệt, thể hiện qua hành động "nâng cốc nâng lên sắp uống rồi đặt xuống". Cuối cùng, Thông Thu đã lựa chọn tự tử vì nhận ra mình là "con mọt của xã hội". Qua ngôn ngữ độc thoại nội tâm sâu sắc, nhịp điệu kịch dồn dập, tác giả không chỉ khóc thương sâu sắc cho một số phận sa ngã mà còn gửi gắm bài học về trách nhiệm của cá nhân với gia đình.
Câu 2:
Vũ Đình Long từng phơi bày một hiện thực chua chát qua nhân vật Thông Thu - một kẻ ăn chơi trác táng, "nèm tiền qua cửa sổ", tự tay đẩy bản thân vào cảnh khánh kiệt tuyệt vọng. Những tưởng bi kịch ấy chỉ nằm lại trên những trang sách cũ nhưng nhìn vào thực tế hôm nay, ta lại bắt gặp hình bóng của sự hoang phí ấy trong lối sống của một bộ phận giới trẻ. Thói quen tiêu xài thiếu kiểm soát, chạy thoe những giá trị ảo không chỉ là sự lãng phí về tiền bạc mà còn là hồi chuông cảnh tỉnh về sự lệch lạc trong tư duy sống của thế hệ tương lai.
Tiêu sài thiếu kiểm soát là lối sống ưu tiên thỏa mãn những ham muốn tức thời mà không dựa trên năng lực tài chính thực tế của bản thân. Lối sống ấy được thể hiện qua hai khía cạnh chính: sự mất cân đối và không mục đích. Sự mất cân đối là chi tiêu quá mức thu nhập, dẫn đến tình trạng vay nợ và sự không mục đích là chạy theo xu hướng nhất thời hoặc những giá trị phù phiếm.
Nhìn vào thực tế, ta dễ dàng nhận thấy thói quen tiêu sài phung phí đang trở thành một "hội chứng" lây lan mạnh mẽ trọng giới trẻ. Đó là tâm lý mua sắm vì cảm xúc thay vì nhu cầu thực tế, nhiều bạn trẻ sãn sàng chi nhưng khoản tiền lớn cho những món đồ đang xu hướng trên mạng xã hội chỉ để nhận vài tương tác ảo. Điều này tạo nên một "vỏ bọc sang chảnh" vượt quá mức thu nhập thực tế, dẫn đến không ít người rơi vào cảnh nợ nần hoặc hết tiền vào cuối tháng. Nhiều người trẻ đang sống dựa vào những chiếc thẻ tín dụng được quẹt vô tội vạ, tạo nên một ảo tưởng về sự giàu có dù thực tế số tiền ấy đang vơi dần theo thời gian và rơi vào cảnh nợ nần.
Thói quen tiêu sài thiếu kiểm soát ở giới trẻ trở nên phổ biến là vì tâm lý "muốn chứng minh bản thân". Trong một xã hội, nơi đề cao giá trị vật chất và những thành tựu được khoe trên mạng xã hội, nhiều bạn trẻ cho rằng những món đồ đắt đỏ và những chuyến đi sang chảnh là thước đo của sự đẳng cấp. Trong độ tuổi muốn thể hiện bản thân với nỗi sợ bị tụt lùi đằng sau, giới trẻ đã không ngừng chạy đua theo xu hướng để nhận được sự công nhận từ người khác.
Tuy vậy, nguyên nhân chính dẫn đến lối sống phung phí ấy là sự thiếu hụt về quản lí tài chính cá nhân và sự lệch lạc trong nhận thức. Khi chưa hiểu được sự nhọc nhằn về việc tạo ra đồng tiền, con người sẽ dễ dàng rơi vào lối sống hưởng thụ bởi sự nuông chiều và bao bọc của gia đình. Sự bao bọc ấy cũng vô tình tước đi cơ hội để con trẻ học cách quản lí tài chính cá nhân. Nếu không có bản lĩnh vững vàng và tư duy tỉnh táo, giới trẻ sẽ bị cuốn theo vòng xoáy của sự tiêu thụ không kiểm soát.
Trên mạng xã hội, trào lưu "Flexing" đã vô tình tạo nên áp lực cho những người trẻ. Để không bị kém cạnh, nhiều người đã không tiếc vay những khoản tiền khổng lồ để mua những món đồ xa xỉ, đi những khu nghỉ dưỡng đắt đỏ để đăng lên mạng xã hội, nhận những tương tác ảo. Đó là một ví dụ điển hình cho lối sống "ném tiền qua cửa sổ", một hiện tượng đáng lên án trong xã hội ngày nay.
Là thế hệ may mắn sinh ra đã đủ đầy, ta nên nhận thức được giá trị của đồng tiền, tránh rơi vào cảnh nợ nần, nghèo khổ. Ta cần trau dồi kiến thức mỗi ngày, trang bị cho bản thân đủ kiến thức bản lĩnh và tư duy tỉnh táo trước khi bước chân vào xã hội.
Tiền bạc vốn là công cụ để xây dựng hạnh phúc, nhưng cũng là thứ dễ cuốn con người ta vào vong xoáy không lối thoát của sự mê muội về danh tiếng. Biết kiểm soát thói quen tiêu sài không chỉ giúp ta làm chủ tài chính mà còn là biểu hiện của một tư duy trưởng thành. Đừng để đến khi rơi vào cảnh khánh kiệt như Thông Thu để rồi hối tiếc, hãy học cách trân trọng giá trị lao động và giá trị thực của đồng tiền.
Câu 1:
Văn bản "Chén thuốc độc" thuộc thể loại bi kịch.
Câu 2:
Hình thức ngôn ngữ chủ yếu được triển khai trong đoạn trích là độc thoại
Câu 3:
- Các chỉ dẫn sân khấu:
+) "Bóp trán nghĩ ngợi"
+) "Nâng cốc nâng lên sắp uống lại đặt xuống"
+) "Lấy dao mở hộp thuốc phiện, rót vào cốc, lấy que khuấy"
+) "Đứng dậy lấy chai dấm thanh giấu ở dưới gầm tủ, rót vào cốc. Thò tay vào tủ lấy hộp thuốc phiện"
- Tác dụng: các chỉ dẫn sâu khấu
+) Giúp người đọc hình dung được hành động, cảm xúc của nhân vật.
+) Thể hiện xung đột nội tâm, giằng xé của Thông Thu.
Câu 4:
- Tâm lí Thông Thu trong hồi thứ Hai: Tâm lí hối hận và tự sỉ vả. Thông Thu nhận thức được sai lầm của bản thân sau khi tiêu tán gia sản, cảm thấy nhục nhã vì không làm được gì ích mà lại làm nhơ nhuốc thanh danh gia đình.
- Tâm lí Thông Thu trong hồi thứ Ba: tâm lí tuyệt vọng và bế tắc. Khi đối mặt với cảnh tù tội, Thông Thu vô cùng sợ hãi. Hắn quyết định tìm cái chết để giải thoát.
- Sự thay dổi: Từ việc hối hận về quá khứ chuyển sang sự hoảng loạn trước tương lai và đi đến hành động cực đoan. Tuy nhiên, trong tuyệt vọng vẫn nhen nhóm chút trách nhiệm với gia đình.
Câu 5:
- Em không đồng tình với uyết định tìm đến cái chết của thầy Thông Thu
- Vì:
+)Tự tử là một hành động trốn chạy hèn nhát, không giải quyết được vấn đề.
+) Thầy Thông Thu nên chọn cách sống trách nhiệm, lao động để trả nợ và làm lại cuộc đời, như vậy mới thực sự là "thác trong còn hơn sống đục".
Câu 1:
Hình tượng li khách trong bài thơ "Tống biệt hành" của tác giả Hoài Thanh hiện lên với vẻ đẹp vừa bi tráng vừa thấm đẫm tình người. Đó là người ra đi mang theo chí lớn và khát vọng lập công danh: "Chí lớn chưa về bàn tay không/ Thì không bao giờ nói trở lại". Lời thơ khẳng định sự quyết tâm, dứt khoát của một con người sống có lí tưởng. Tuy nhiên, đằng sau vẻ ngoài cứng cỏi ấy là một tâm hồn giàu tình cảm, nặng lòng với gia đình. Hình ảnh "Ba năm mẹ già cũng đừng mong" hay "Một chị, hai chị cũng như sen/ Khuyên nốt em trai dòng lệ sót" cho thấy sự lưu luyến, đau xót trong phút chia li. Sự giằng xé giữa chí lớn và tình thân đã tạo nên vẻ đẹp nhân văn của li khách. Nhân vật không phải người vô tình mà là người biết đặt lí tưởng lên trên nỗi riêng.
Câu 2:
"Ở một thời điểm nào đó trong hành trình của cuộc đời, ta sẽ phải độc lập tự mình bước đi". Trong hành trình lớn lên, mỗi người đều phải tách rời khỏi vòng tay chở che để tự bước đi bằng chính đôi chân của mình. Không ai có thể dựa dẫm vào người khác mãi mãi, bởi trưởng thành đồng nghĩa với việc biết tự đứng vững trên đôi chân của mình. Bởi vậy tự lập trở thành một phẩm chất quan trọng giúp con người làm chủ tương lai.
Tự lập là khả năng tự mình suy nghĩ, quyết định và hành đông mà không phụ thuộc hay ỷ lại vào người khác. Tự lập không có nghĩa là tách rời mọi sự giúp đỡ, mà là biết chủ động, có trách nhiệm với lựa chọn của mình và sẵn sàng đối mặt với hậu quả của những quyết định ấy.
Người có tính tự lập biết tự chăm lo cho bản thân, từ những việc nhỏ trong sinh hoạt hằng ngày đến những vấn đề quan trọng trong học tập và cuộc sống. Trong học tập, họ tự tìm tòi kiến thức, tự làm bài không ỷ lại vào bạn bè. Khi gặp khó khăn, họ sẽ bình tĩnh tìm cách giải quyết thay vì mong chờ sự giúp đỡ từ người khác. Họ cũng là dám làm dám chịu, từ đó cho thấy sự trưởng thành, bản lĩnh và tinh thần làm chủ cuộc sống.
Tự lập có vai trò quan trọng, đặc biệt là với người trẻ. Tự lập giúp ta trưởng thành và bản lĩnh hơn, học được cách chịu trách nhiệm với hành động của mình. Nhờ có tính tự lập mà con người trở nên chủ động hơn trong cuộc sống, đánh thức được tài năng ẩn giấu bên trong và giúp ta hoàn thiện bản thân hơn. Tự lập còn giúp ta rèn luyện sự tự tin, khả năng giải quyết vấn đề và thích nghi với hoàn cảnh. Ngoài ra, tự lập còn giúp ta đạt được thành công lâu dài, bởi chỉ khi đừng vẵng trên đôi chân của mình ta mới có thể làm chủ cuộc sống và tương lai của bản thân.
Một cái tên tiêu biểu khi nhắc đến sự độc lập là Mahatma Gandhi. Ông đã lãnh đjao nhân dân Ấn Độ tranh giành độc lập khỏi sự đô hộ của thực dân Anh bằng con đường bất bạo động. Dù biết rằng sẽ phải đối mặt với tù đày và khó khăn, ông vẫn kiên định với quyết định của bản thân. Chính tinh thần độc lập, không chịu khuất phục ấy đã góp phần đưa Ấn Độ thành một quốc gia độc lập vào năm 1947.
Trong xã hội, bên cạnh những người sống độc lập, vẫn còn số ít những người có lối sống phụ thuộc vào mọi người. Họ quen dựa dẫm vào bạn bè, gia đình, quen được giúp đỡ mà trở nên vô trách nhiệm với bản thân mình. Đây là hiện tượng nên bị phê phán. Nếu không rèn luyện tính độc lập, con người, đặc biệt là giới trẻ, sẽ khó làm chủ cuộc đời mình.
Sống độc lập không chỉ là biểu hiện của sự trưởng thành mà còn là nền tảng giúp ta kahwngr định giá trị của bản thân trong xã hội. Có chính kiến, biết tự quyết định và chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình, còn người sẽ trwor nên bản lĩnh, tự tin và vững vàng hơn trước mọi thử thách.
Câu 1: Nhân vật trữ tình trong bài thơ là nhân vật "ta"
Câu 2: Cuộc chia tay không xác định không gian, thời gian là "chiều hôm nay"
Câu 3:
-Hiện tượng phá vỡ quy tắc ngôn ngữ: "đầy hoàng hôn trong mắt"
-Tác dụng: góp phần thể hiện một cách kín đáo tâm trạng của người li khách, thể hiện nỗi buồn man mác vẫn vương của li khách một cách đầy lãng mạn.
Câu 4:
- Hình ảnh "tiếng sóng" xuất hiện trong hai câu thơ: "Đưa người..../....ở trong lòng?"
-"Tiếng sóng" trong lòng tượng trưng cho tam trạng xáo động, bâng khuâng, lưu luyến và vấn vương cùng nỗi buồn man mác khó tả.
Câu 5:
-Thông điệp: Con người cần phải tự lập và có trách nhiệm với cuộc đời của mình.
-Vì: mỗi người đều mang trong mình hoài bão và ước mơ, vậy nên con người cần phải tự lập để trưởng thành và có trách nghiệm với bản thân để đạt được ước mơ đó.
Câu 1:
Bài thơ "Những giọt lệ" của thi nhân Hàn Mặc Tử thể hiện khát khao yêu thương cháy bỏng của nhân vật trữ tình nhưng thực tại nghiệt ngã khiến ước mong ấy không thể thành. Những câu hỏi tu từ: "Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?", "Và khối lòng tôi cứng tợ si?" cho thấy tâm trạng bế tắc, đau khổ đến cùng cực. Nhà thơ hiểu sâu sắc về hoàn cảnh nghiệt ngã của mình khi "họ đã xa rồi khôn níu lại", tình yêu chưa trọn vẹn đã vội chia lìa. Hình ảnh "một nửa hồn tôi mất,/Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ" diễn tả sự mất mát, sự ra đi của người thương đã cướp đi một phần tâm hồn thi sĩ. Đăch biệt hình ảnh "bóng phượng nở trong màu huyết" và "những giọt châu" gợi liên tưởng đến nỗi đau thấm đẫm, vừa thực vừa trưng. Nghệ thuật sử dụng nhiều câu hỏi tu từ, hình ảnh tượng trưng, giọng điệu trầm buồn, tha thiếu đã làm nổi bật sự cô đơn, khao khát được yêu nhưng không trọn vẹn của Hàn Mặc Tử. Qua đó, ta càng cảm nhận sâu sắc tâm hồn nhạy cảm và số phận bất hạnh của thi sĩ.
Câu 2:
Trong hành trình trưởng thành, con người không chỉ đi qua những ngày nắng đẹp mà còn phải bước qua những ngày giông bão. Nhưng trong nghịch cảnh ấy, ý chí và nghị lực lại trở thành điểm tựa nâng họ đừng dậy. Trong cuốn sách "Hoàng tử bé" có câu nhắn nhủ: "Chính thời gian bạn bỏ ra cho bông hồng của bạn làm cho bông hồng của bạn trở nên quan trọng". Thông điệp ấy không chỉ nói về tình yêu thương mà còn gợi nhắc về sự kiên trì, bền bỉ và trách nhiệm với những điều mình lựa chọn. Bởi lẽ, chỉ khi có ý chí và nghị lực, con người mới có đủ sức vượt qua thử thách, theo đuổi ước mơ của mình.
Ý chí là khả năng tự quyết tâm, tự điều khiển bản thân để hướng tới mục tiêu đã chọn, dù gặp khó khắn hay cản trở cũng không nản lòng. Nghị lực là sức mạnh tinh thần bên trong bên trong giúp con người bền bỉ, dũng cảm vượt qua gian nan, nghịch cảnh trong cuộc sống.
Ý chí, nghị lực trong cuộc sống được thể hiện qua nhiều hành động và thái độ. Người có ý chí, nghị lực luôn kiên trì theo đuổi mục tiêu đã đề ra, dù gặp khó khan hay thất bại vẫn không dễ dàng bỏ cuộc. Họ biết bình tĩnh đối mặt với thử thách, chấp nhận thất bại và tiếp tục đứng dậy, xem mỗi lần vấp ngã ấy là một bài học cho con đường phía trước. Trong học tập và công việc, họ luôn là người chủ động, không ỷ lại mà luôn nỗ lực hết mình để hoàn thành nhiệm vụ. Bên cạnh đó, họ dám ước mơ và dám hành động để biến ước mơ thành hiện thực để khẳng định giá trị bản thân mình.
Ý chí và nghị lực đóng một vai trò quan trọng với mỗi người. Trước hết, đó là nguồn sức mạnh giúp con người không gục ngã trước những khó khăn, nghịch cảnh, biến thách thức thành bài học để thành công. Đồng thời đó cũng là chìa khóa giúp chúng ta trở nên mạnh mẽ, bản lĩnh, tự tin hơn, phát triển hoàn thiện về nhân cách. Từ đó góp phần tạo nên những giá trị tốt đẹp cho xã hội, thúc đẩy xã hội phát triển mạnh mẽ.
Một trong những tấm gương có ý chí nghị lực mà ta không thể không nhắc đến là Lê Thị Thắm, cô gái không có tay, viết nên ước mơ của mình bằng chân và không ngừng nỗ lực vươn lên trong cuộc sống và học tập, khiến nhiều người phải cảm phục. Trái ngược với nghịch cảnh, trong trái tim cô gái ấy có một ngon lửa nghị lực luôn cháy thúc đẩy cô đi tiếp, đó là minh chứng cho sức mạnh của ý chí nghị lực.
Tuy vậy, ngày này trong xã hội, bên cạnh những người luôn cố gắng còn tồn tại những cá nhân lười biếng, dễ nản lòng, ỷ lại vào điệu kiện tốt của bản thân mà sống buông thả, không có ước mơ. Những điều ấy không chỉ khiến bản thân họ khó đạt được thành công mà còn đánh mất cơ hội phát triển và khẳng định giá trị của mình.
Ý chí, nghị lực là hành trang không thể thiếu trên hành trình chinh phục ước mơ và hoàn thiện bản thân. Nhớ có ý chí, con người xác định được bước đi đúng đắn; nhờ có nghị lực, ta đủ bền bỉ để vượt qua mọi thử thách chông gai. Vì vậy, mỗi người trẻ cần rèn luyện ý chí, bồi đắp nghị lực để soongsbanr lĩnh, tự tin.
Câu 1: những phương thức biểu đạt trong bài thơ trên là: biểu cảm và tự sự
Câu 2: Đề tài trong bài thơ là nỗi buồn
Câu 3: Hình ảnh tượng trưng: hồn tượng trưng cho cái tôi cá nhân, cho sự cô đơn, tuyệt vọng.
Câu 4: Biện pháp tu từ: Câu hỏi tu từ: "Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?/ Ai đem bỏ tôi dưới trời sâu?/ Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?"
Tác dụng: Câu hỏi tu từ giúp
- Khổ thơ trở nên gợi hình, gợi cảm, sinh động hơn.
- Thể hiện sự bơ vơ lạc lõng của thi nhân giữa trần thế bao la, rộng lớn này.
- Qua đó ta thấy sự nhạy cảm của thi nhân trước thiên nhiên, cuộc đời.
Câu 5:
- Mạch cảm xúc: bài thơ đi từ nỗi buồn vì không thể đáp lại hết tình thương của mọi người dành cho mình, tiếp là nỗi đau đớn, bất lực vì tình yêu không trọn vẹn, cuối cùng là nỗi khổ sở, bơ vơ.
->Cấu tứ: bài thơ là sự vận động từ phiền muộn, khát khao yêu và được yêu sang nỗi bơ vơ, lạc lõng giữa trần thế bao la.
Câu 1:
Trong văn bản "Anh béo và anh gầy", tác giả Sê-khốp đã xây dựng hình tượng hai nhân vật ẩn dụ cho hai giai cấp trong xã hội của Nga thời bấy giờ. Trong đó, nhân vật anh gầy đại diện cho tầng lớp dưới. Ban đầu anh gầy xuất hiện với sự thân mật, nồng hậu đối với người bạn cũ là anh béo, hai người đã có một cuộc trò chuyện vui vẻ và tự nhiên sau bao năm không gặp. Tuy vậy khi biết người bạn của mình là "viên chức bậc ba", anh gầy đã thay đổi thái độ, "tái mét mặt", "rúm ró" và cách xưng hô khiến anh béo cảm thấy ngượng ngùng, điều đó cho thấy sự tự hạ thấp bản thân đến đáng thương trong xã hội cũ. Anh gầy không phải đại diện cho một cá nhân mà là cả một tầng lớp công chức nhỏ bé luôn sống trong sùng bái quyền lực. Qua nhân vật anh gầy, tác giả Sê-khốp đã thể hiện thái độ phê phán về xã hội cũ của Nga, nơi tầng lớp thấp luôn sống trong sợ hãi và dè chừng trước những tầng lớp trên.
Câu 2:
Mọi sự vật trên thế giới đều tồn tại hai mặt đối lập như hai mặt của đồng xu. Cũng như một khóm hoa hồng, tuy mang trong mình vẻ đẹp rực rỡ khiến lòng say đắm nhưng cũng không thiếu những chiếc gai sắc nhọn làm ta đau đớn. Đứng trước vẻ đẹp ấy, có người sẽ buông lời phàn nàn những cũng có người mỉm cười đón nhận. Câu nói "Chúng ta có thể phàn nàn về bụi hồng có gai hoặc vui mừng vì bụi gai có hoa hồng" không chỉ nói về một loài hoa mà còn là một bài học vô giá về sự lựa chọn cách nhìn nhận vấn đề trong cuộc sống.
Cách nhìn nhận vấn đề là lăng kính chủ quan, là thái độ tự duy của mỗi cá nhân trước một sự vật, hiện tượng. Nó không đơn thuần là hoạt động của thị giác mà là kết quả của trải nghiệm và bản lĩnh của bản thân.
Hình ảnh "bụi hồng có gai" và "bụi gai có hoa hồng" thực chất là hai cách nhìn về cùng một vấn đề. Một bụi hồng vốn dĩ luôn có vẻ kiêu sa và sự sắc nhọn của những chiếc gai. Nếu ta chọn cái nhìn tiêu cực, ta sẽ chỉ thấy sự nguy hiểm, khó chịu và cất tiếng phàn nàn. Ngược lại nếu chọn cái nhìn tích cực, ta sẽ thấy sự kì diệu khi giữa những chiếc gai khô cằn ấy là những bông hoa rực rỡ, từ đó mà cảm thấy vui mừng.
Cuộc đời vốn không bao giờ hoàn hảo. Mọi thành công đều có dấu chân của thất bại, mọi niềm vui đều xen lẫn nỗi buồn. Nếu chỉ tập trung vào những khuyết điểm, ta sẽ tự bao vây bản thân trong sự bực nhọc và sợ hãi. Nhưng nếu đổi cách nhìn, ta sẽ có niềm tin và động lực, góc nhìn lạc quan không làm biến mất những khó khăn mà nó giúp ta có sức mạnh để vượt qua chúng.
Tuy nhiên lạc quan không đồng nghĩa với việc tự luyến hay phớt lờ thực tế. Nhìn thấy những điều tích cực không có nghãi là ta phủ nhận sự tồn tại của tiêu cực. Chúng ta cần tỉnh táo để nhận diện những khó khăn, từ đó có biện pháp bảo vệ bản thân và giải quyết vấn đề.
Thế giới giống như một tấm gương, bạn mỉm cười với nó, nó sẽ mỉm cười lại với bạn. Thay vì dành thời gian để phàn nàn về những khuyết điểm không thể thay đổi, hãy học cacah chiêm ngưỡng những điều kì diệu ẩn giấu sau nó. Mỗi người nên tự rèn luyện cho bản thân một đôi mắt biết tìm kiếm "hoa hồng" giữa những "bụi gai", bởi đó chính là chìa khóa mở ra cánh cửa của sự hạnh phúc.
Câu 1: Thể loại của văn bản là truyện ngắn
Câu 2: Đoạn văn thể hiện sự thay đổi đột ngột của gia đình anh gầy là "Anh gầy bỗng dưng tái mét mặt....hết cúc áo lại"
Câu 3: Tình huống của văn bản trên là cuộc gặp gỡ tại ga tàu giữa anh béo và anh gầy
Câu 4:
-Trước khi biết cấp bậc: Thái độ vồn vã, tự nhiên, xưng hô "cậu-mình", ôm hôn nhau, xởi lởi giới thiệu về gia đình và công viejc của bản thân.
-Sau khi biết cấp bậc: Thái độ thay đổi 180 độ, trở nên sợ hãi, khúm núm. Cách xưng hộ "bẩm quan trên, ngài", xóa đi sự thân mật ban đầu khiến cho người bạn cảm thấy e ngại.
Câu 5:
Nội dung của văn bản: Cuộc gặp gỡ của đôi bạn lâu ngày không gặp, những tưởng cuộc trò chuyện sẽ vui vẻ, thân mật những sua khi biết cấp bậc của bạn, anh gầy ngay lập tức thay đổi thái độ ban đầu bằng sự khúm núm của những kẻ nhát gan, sợ hãi trước uy quyền, khiến cho mối quan hệ gữa hai bên càng trở nên xa cách.