NGUYỄN THỦY TIÊN

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN THỦY TIÊN
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:
Giữa lao động và ước mơ luôn tồn tại một mối quan hệ hữu cơ, gắn kết chặt chẽ, là chìa khóa mở cửa thành công của mỗi con người. Ước mơ là những khát vọng, hoài bão tốt đẹp mà chúng ta hướng tới, đóng vai trò như ngọn hải đăng định hướng và là nguồn động lực mạnh mẽ thúc đẩy con người không ngừng cố gắng, nỗ lực. Tuy nhiên, ước mơ dẫu đẹp đến đâu cũng sẽ mãi chỉ là những ý tưởng viển vông, thiếu thực tế nếu thiếu đi quá trình lao động. Lao động chính là sự nỗ lực làm việc bền bỉ, là con đường duy nhất để hiện thực hóa ước mơ, giúp con người rèn luyện kỹ năng và tích lũy kinh nghiệm quý báu. Ta có thể thấy rõ điều này qua gương sáng của Đội tuyển bóng đá nữ Quốc gia Việt Nam. Ước mơ vươn ra biển lớn, lần đầu tiên tham dự World Cup 2023 không tự nhiên mà thành. Đó là kết quả của một quá trình lao động miệt mài, vượt qua bao cực khổ, chấn thương và mồ hôi trên sân tập của các "cô gái vàng". Câu chuyện của họ khẳng định một chân lý: muốn hái trái ngọt của ước mơ, nhất định phải gieo hạt bằng chính sức lao động chân chính của mình. Vì vậy, mỗi chúng ta cần nuôi dưỡng những ước mơ cao đẹp và bắt tay vào lao động ngay từ hôm nay để biến những ước mơ đó thành hiện thực.

Câu 2:
​Xưa nay, "nhớ" vốn là cung bậc cảm xúc mãnh liệt nhất của tình yêu, là sợi dây vô hình nối liền hai trái tim cách trở. Thế nhưng, nỗi nhớ trong bài thơ "Nhớ" không chỉ dừng lại ở những kỷ niệm riêng tư đôi lứa, mà đã vươn tầm trở thành một biểu tượng của thời đại. Nhân vật trữ tình trong bài thơ hiện thân cho thế hệ thanh niên thời kỳ kháng chiến: biết yêu hết mình và cũng sẵn sàng hy sinh hết mình cho độc lập dân tộc. Bằng việc phân tích diễn biến tâm trạng nhân vật, ta sẽ thấy một sự vận động đầy nhân văn: từ nỗi nhớ da diết giữa đêm thâu đến lời thề nguyền kiên định đồng hành cùng đất nước trên mỗi bước đường hành quân.
Trước hết, tâm trạng của nhân vật trữ tình được mở ra bằng một nỗi nhớ nhung da diết, chiếm trọn cả không gian và thời gian. Trong những đêm dài hành quân hay khi dừng chân giữa chiến trường khắc nghiệt, nỗi nhớ ấy không hiện lên một cách trực tiếp mà được gửi gắm vào những hình ảnh thiên nhiên đầy sức gợi: "Ngôi sao nhớ ai mà sao lấp lánh / Ngọn lửa nhớ ai mà hồng đêm lạnh". Việc sử dụng đại từ phiếm chỉ "ai" kết hợp với biện pháp nhân hóa "ngôi sao biết nhớ", "ngọn lửa biết nhớ" đã cho thấy một nỗi nhớ đang bủa vây khắp mọi nơi. Ngôi sao trên cao hay ngọn lửa sưởi ấm đêm rừng đều trở thành những "nhân chứng" cho tình cảm mãnh liệt đang cuộn dâng trong lòng người lính. Nỗi nhớ ấy vừa hư ảo như ánh sao, vừa nồng cháy và ấm nóng như ngọn lửa, giúp nhân vật trữ tình vượt qua cái "lạnh" của ngoại cảnh và cái đơn độc của chiến trường. Đó là một khát khao được kế cận, được gần gũi với người mình yêu một cách chân thành và giản dị nhất của một người lính trẻ.
Tiếp đó, vượt lên trên những nỗi nhớ nhung đời thường, tâm trạng của nhân vật trữ tình có một bước chuyển mình đầy cao đẹp: đó là sự hòa quyện tuyệt đối giữa tình yêu đôi lứa và tình yêu đất nước. Điều này được thể hiện rõ nét qua câu thơ mang tính định nghĩa: "Anh yêu em như anh yêu đất nước". Ở đây, tác giả không đặt tình yêu cá nhân đối lập với lý tưởng chung, mà ngược lại, dùng hình ảnh lớn lao của "đất nước" để đo lường và khẳng định độ sâu sắc của tình cảm dành cho "em". Với người lính, yêu em cũng chính là yêu mảnh đất mà em đang sống, yêu bầu trời mà hai ta cùng nhìn chung. Chính sự gắn kết này đã biến nỗi nhớ trở thành sức mạnh: "Anh nhớ em mỗi bước đường anh bước". Nỗi nhớ không còn là gánh nặng làm chùn bước chân, mà nó đồng hành cùng anh trên mọi nẻo đường hành quân, trở thành nguồn động lực tinh thần vô hạn thúc đẩy người chiến sĩ tiến về phía trước. Tình yêu cá nhân giờ đây đã được nâng tầm, trở thành một phần máu thịt của lòng yêu nước, tạo nên một tâm thế vừa lãng mạn vừa kiên cường, đặc trưng của thế hệ thanh niên thời đại bấy giờ.
Cuối cùng, tâm trạng của nhân vật trữ tình không chỉ dừng lại ở nỗi nhớ hay sự hòa quyện tình cảm, mà còn được nâng tầm thành ý chí kiên định và quyết tâm chiến đấu bền bỉ. Hình ảnh "Ngôi sao trong đêm không bao giờ tắt" là một ẩn dụ đầy sức gợi cho niềm tin và lý tưởng sáng ngời trong tâm hồn người lính. Giữa bầu trời đêm chiến trường đen tối, đầy rẫy những hiểm nguy và khó khăn, ánh sao ấy vẫn bền bỉ tỏa sáng như chính tình yêu và lòng trung thành của anh đối với Tổ quốc. Tâm trạng ấy đã dẫn đến một lời khẳng định đanh thép, một lời thề nguyền thiêng liêng: "Chúng ta yêu nhau chiến đấu suốt đời". Câu thơ không chỉ nói về sự gắn bó lứa đôi mà còn là sự cam kết gắn cuộc đời mình với sự nghiệp giải phóng dân tộc. Nhân vật trữ tình hiện lên với vẻ đẹp tâm thế mới: sự hy sinh tình cảm cá nhân không phải là sự từ bỏ, mà là để bảo vệ và nuôi dưỡng tình yêu ấy trong một không gian rộng lớn, tự do hơn. Ý chí chiến đấu ấy chính là đỉnh cao của sự vận động tâm trạng, biến người chiến sĩ thành một tượng đài vừa giàu cảm xúc lãng mạn, vừa vững chãi trước mọi bão táp của chiến tranh.
Qua bài thơ "Nhớ", nhân vật trữ tình hiện lên là một biểu tượng đẹp đẽ cho thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng kháng chiến gian khổ mà hào hùng. Đó là hình ảnh người lính không chỉ biết cầm súng chiến đấu vì độc lập dân tộc mà còn sở hữu một tâm hồn giàu trắc ẩn, biết yêu thương và trân trọng những giá trị bình dị của đời thường. Sự hòa quyện giữa nỗi nhớ cá nhân và tình yêu đất nước đã tạo nên một sức mạnh tinh thần bất diệt, giúp họ vượt qua mọi khắc nghiệt của chiến trường. Bài thơ không chỉ là một tiếng lòng riêng tư mà đã trở thành khúc ca về lý tưởng sống cao đẹp, khẳng định rằng: khi tình yêu lứa đôi hòa cùng tình yêu Tổ quốc, nó sẽ trở thành ngọn lửa vĩnh cửu, soi sáng mọi đêm đen của chiến tranh và trường tồn cùng thời gian.

Câu 1:
Bi kịch của gia đình ông lão mù trong văn bản "Không một tiếng vang" của Vũ Trọng Phụng là một tiếng khóc đau thương về số phận con người trong cảnh khốn cùng. Trước hết, đó là bi kịch của cái nghèo đói cùng cực khi một gia đình trung lưu sa sút đến tận đáy xã hội sau trận hỏa hoạn, nợ nần chồng chất đến mức không có gạo, không có thuốc. Hình ảnh "chiếc chậu thau cũ" không ai mua đã trở thành biểu tượng xót xa cho sự khánh kiệt, không còn gì để bấu víu. Bên cạnh đó, đau đớn hơn là bi kịch của sự tha hóa và đánh mất niềm tin khi nhân vật Anh Cả — từ một người hiền lành — đã rơi vào phẫn uất, nghi ngờ mọi đạo đức công lý để rồi "làm càn" đi ăn trộm. Đây là cuộc chiến tàn khốc giữa "lương tâm" và "miếng ăn". Cuối cùng, bi kịch đẩy lên đỉnh điểm khi tình yêu thương biến thành nỗi đau: người cha chọn cái chết để bớt gánh nặng cho con, nhưng sự hy sinh ấy lại dẫn đến hiệu ứng dây chuyền đau thương khiến con dâu chết theo, con trai vào tù. Qua đó, tác phẩm không chỉ tố cáo xã hội bất công mà còn khơi dậy lòng trắc ẩn sâu sắc về khát vọng một cuộc sống nhân đạo hơn.

Câu 2:
Văn bản "Không một tiếng vang" của Vũ Trọng Phụng đã khép lại bằng một bi kịch đau đớn, khi cái chết của gia đình ông lão mù trôi qua trong sự im lặng đáng sợ của xã hội. Nỗi đau ấy không chỉ tố cáo sự vô cảm của những kẻ như lão Thông Xạ mà còn đặt ra một câu hỏi nhức nhối về sự vắng bóng của lòng trắc ẩn. Từ những thước phim kịch đầy ám ảnh, ta nhận ra rằng tinh thần nhân ái và trách nhiệm cộng đồng không chỉ là một lựa chọn đạo đức, mà là sợi dây sinh mệnh cứu rỗi những người yếu thế.
Người yếu thế là những cá nhân hoặc nhóm người gặp khó khăn đặc biệt về thể chất, tinh thần hoặc hoàn cảnh kinh tế như người già neo đơn, người khuyết tật hay người nghèo khổ, khiến họ thiếu khả năng tự bảo vệ và mưu sinh trước biến cố. Đối trọng với những nghịch cảnh đó chính là tinh thần nhân ái và trách nhiệm cộng đồng - sự kết hợp giữa tình yêu thương, lòng trắc ẩn chân thành với ý thức tự nguyện đóng góp, sẻ chia của mỗi cá nhân và tổ chức. Đây không chỉ là một hành động thiện nguyện nhất thời, mà là cam kết xây dựng mạng lưới an sinh xã hội bền vững nhằm bảo vệ nhân tính và sự sống cho những người kém may mắn nhất.
Tinh thần nhân ái còn vai trò then chốt trong việc giữ gìn phẩm giá con người. Khi bị đẩy vào ngõ cụt của đói khát và nợ nần, con người rất dễ bị tha hóa về nhân cách, giống như nhân vật Anh Cả vốn hiền lành nhưng vì quẫn bách mà phải đi ăn trộm. Sự sẻ chia từ cộng đồng giúp họ không phải đánh đổi lương tâm lấy miếng cơm manh áo, từ đó giữ vững được đạo đức và sự ổn định của xã hội. Cuối cùng, lòng nhân ái chính là thước đo sự văn minh. Một xã hội tiến bộ không được đánh giá qua vẻ hào nhoáng bên ngoài, mà nằm ở sợi dây gắn kết giữa người với người, nơi tình thương trở thành lá chắn bảo vệ những mắt xích yếu thế nhất, tạo nên một cộng đồng bền vững và đầy tính nhân văn.
Tinh thần nhân ái và trách nhiệm cộng đồng không phải là những khái niệm trừu tượng mà được cụ thể hóa bằng những hành động thiết thực và sự thấu cảm sâu sắc. Trước hết, nó biểu hiện qua việc sẵn sàng giúp đỡ những người gặp nạn, từ những việc nhỏ như sẻ chia miếng cơm manh áo cho người nghèo đói đến những nghĩa cử lớn hơn như hỗ trợ đồng bào chịu ảnh hưởng của thiên tai, dịch bệnh hay giúp đỡ người bệnh tật hiểm nghèo. Bên cạnh đó, trách nhiệm cộng đồng còn thể hiện ở việc tích cực tham gia các hoạt động thiện nguyện, hiến máu nhân đạo hay đóng góp vào các quỹ an sinh xã hội. Đặc biệt, lòng nhân ái thực sự còn là sự không thờ ơ trước bất công, biết lên tiếng để bảo vệ quyền lợi của những người yếu thế khi họ bị chèn ép. Trong môi trường sống hằng ngày, tinh thần này hiện hữu qua việc tôn trọng luật pháp và xây dựng mối quan hệ láng giềng hữu hảo, nơi mỗi người đều sẵn lòng tương trợ lẫn nhau khi gặp khó khăn. Chính những hành động nhỏ bé nhưng đều đặn và chân thành ấy đã góp phần dệt nên một mạng lưới an sinh vững chắc, giúp xua tan sự giá lạnh của lối sống vô cảm.
Tuy nhiên, nhìn vào thực tế, chúng ta cần thẳng thắn phê phán lối sống vô cảm, ích kỷ theo kiểu "sống chết mặc bay". Những kẻ chỉ biết đến lợi ích cá nhân, thờ ơ trước nỗi đau của đồng loại như nhân vật lão Thông Xạ chính là liều thuốc độc đang dần giết chết sự gắn kết của xã hội. Bên cạnh đó, chúng ta cũng cần cảnh giác với những hành vi "từ thiện giả tạo", lợi dụng việc giúp đỡ người yếu thế để đánh bóng tên tuổi hoặc trục lợi cá nhân. "Của cho không bằng cách cho", lòng nhân ái đích thực phải đi kèm với sự chân thành và thái độ tôn trọng; sự ban ơn trịch thượng đôi khi còn gây tổn thương sâu sắc hơn cả sự thiếu thốn vật chất. Cuối cùng, trách nhiệm cộng đồng không đồng nghĩa với việc bao cấp hoàn toàn hay dung túng cho sự ỷ lại. Giúp đỡ người yếu thế hiệu quả nhất là khi ta trao cho họ "cần câu" thay vì "con cá", tạo điều kiện và động lực để họ có thể tự đứng trên đôi chân của mình, giữ vững phẩm giá và sự tự chủ trong cuộc sống.
Để xã hội thực sự trở nên văn minh và nhân đạo, mỗi cá nhân cần ý thức rằng sự sẻ chia không bao giờ là lãng phí. Đừng để những bi kịch đau thương lặp lại chỉ vì sự thờ ơ của chính chúng ta. Mỗi người hãy tự nguyện trở thành một đốm lửa nhỏ, góp sức sưởi ấm cho những cuộc đời đang trong băng giá của sự khốn cùng, để thế giới này không còn những tiếng kêu cứu rơi vào thinh lặng.


Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính được tác giả sử dụng trong văn bản: Nghị luận.

Câu 2:
Vấn đề: Vai trò, ý nghĩa của lao động.

Câu 3:
- Những bằng chứng được đưa ra là: "Ngay cả chú chim yến, khi còn non thì được bố mẹ mang mồi về mớm cho nhưng khi lớn lên sẽ phải tự mình đi kiếm mồi. Hổ và sư tử cũng đều như vậy.".
- Nhận xét: Đây đều là những bằng chứng điển hình, sinh động, được mọi người dễ dàng thừa nhận, có tác dụng làm tăng tính thuyết phục của văn bản đồng thời cũng giúp việc tiếp nhận vấn đề nghị luận trở nên nhẹ nhàng hơn.

Câu 4:
- Nếu con người hiểu được niềm vui, ý nghĩa của lao động; coi lao động là cống hiến, vun đắp, là khám phá cuộc sống thì người đó sẽ hạnh phúc, ngay cả khi họ phải lao động vất vả, cực nhọc.
- Ngược lại, nếu con người không nhận ra ý nghĩa của lao động, coi lao động là nô dịch, khổ sai thì người đó sẽ luôn cảm thấy bất hạnh dẫu công việc của họ không quá nhọc nhằn. Vì vậy, chúng ta cần có nhận thức và thái độ đúng đắn về lao động.

Câu 5:
- Thái độ coi thường những người lao động chân tay dù họ vẫn có những đóng góp nhất định cho cộng đồng. 
- Một số người giàu có cho rằng con cháu họ không cần làm gì cũng có thể sống thoải mái với số tài sản đã có. Họ không nhận ra rằng chính lao động sẽ mang lại cho họ niềm vui và tạo nên giá trị cho con cháu của họ. 

Câu 1:
Nhân vật Thông Xa là chủ nợ của gia đình ông lão mù.

Câu 2:
Xung đột cơ bản của đoạn trích "Không một tiếng vang" là sự mâu thuẫn gay gắt giữa khát vọng sống, nhu cầu tồn tại tối thiếu của người dân nghèo với thực tế xã hội nghiệt ngã, bất công.

Câu 3:
- Quan điểm của anh cả Thuận về đồng tiền:
+) Đồng tiền là thế lực tối thượng, thay cả thần thánh ("Chỉ có đồng tiền là Giời, là Phật").
+) Đồng tiền có sức mạnh vạn năng, đứng trên cả đạo đức và pháp luật ("Lương tâm à? Còn thua đồng tiền! Luật pháp à? Chưa bằng đồng tiền!").
- Quan niệm của anh cả Thuận đã phản ánh hiện thực xã hội:
+) Thực trạng xã hội thối nát, nơi các giá trị đạo đức bị đảo lộn, công lý bị bóp méo dưới sức mạnh của đồng tiền.
+) Xã hội "kim tiền" tàn bạo, nơi kẻ ác, kẻ giàu có thì sung sướng, còn người hiền lành và lương thiện nhưng nghèo khó thì bị chà đạp, dồn vào bước đường cùng.

Câu 4:
Phẩm chất đáng quý của nhân vật chị cả Thuận:
- Tấm lòng hiếu thảo, giàu tình yêu thương: Giữa cảnh cùng quẫn, chị luôn là người quan tâm đến sức khoẻ và cảm giác của người cha già mù loà.
+) Vội vàng chạy đi bán chậu vì muốn mua bát cháo và lọ dầu vì lo bố chồng đói.
+) Khi thấy cha ngã thì hoảng loạn, nâng đỡ và hỏi han đầy xót xa: "Thầy ơi, thầy ngã có đau không?", "tay run lẩy bẩy, hết sức dìu bố".
- Kiên cường, không cam chịu, buông xuôi trước số phận: Khác với sự bất lực, than trời trách đất của người chồng, chị Thuận có bản năng sống mãnh liệt và tư duy thực tế hơn. Chị không chấp nhận ngồi chờ chết mà cố gắng xoay xở tình hình đến giây phút cuối cùng.
+) Chị cố gắng xốc lại tinh thần mọi người: "... chẳng nhẽ cứ để mặc nó muốn nghiêng thì nghiêng, muốn ngửa thì ngửa, đành bó tay chịu chết?".
+) Hành động chị "tất tả vào bếp, xách ra một chiếc chậu thau" định đem bán cho bác phó để kiếm vài hào mua cháo cho bố cho thấy chị luôn nỗ lực tìm kiếm tia hi vọng sống, dù là mong manh nhất, để cứu vãn gia đình.

Câu 5:
- Bi kịch của gia đình ông lão mù là lời cảnh tỉnh đau xót về sức tàn phá khủng khiếp của gánh nặng "cơm áo gạo tiền".
- Khi bị dồn vào bước đường cùng của sự đói nghèo, con người dễ bị tha hoá, đánh mất niềm tin vào những giá trị tốt đẹp (như anh Cả mất niềm tin vào Giời Phật, pháp luật, sự lương thiện).
- Cái nghèo không chỉ bào mòn thể xác mà còn đe doạ tước đoạt cả nhân phẩm, lòng tự trọng; buộc người ta phải đứng trước những lựa chọn nghiệt ngã: Giữ lấy lương tâm mà chết đói hay làm liều để tồn tại.

Câu 1:
Nhân vật Trần Thiết Chung trong vở kịch "Kim tiền" đã được tác giả Vi Huyền Đắc xây dựng là hình ảnh tiêu biểu cho người trí thức sống có lí tưởng và giàu lòng tự trọng giữa xã hội đầy rẫy cám dỗ. Là người có học vấn và tài năng, Trần Thiết Chung hoàn toàn có đủ khả năng để mưu cầu danh lợi, nhưng ông lại chủ động lựa chọn cuộc sống thanh bạch, giản dị. Quan điểm "Sung sướng thay những người không cần thiết gì hết!" cho thấy ông đề cao giá trị tinh thần và sự thanh thản tỏng tâm hồn hơn mọi vật chất phù phiếm. Sự tỉnh táo của ông còn thể hiện qua cái nhìn sắc sảo về bản chất đồng tiền; ông thấu hiểu rằng để có tiền, con người phải "bóc lột kẻ nghèo khó" và nhất quyết tránh xa vòng xoáy "cầu danh, trục lợi". Dù đứng trước những lời khuyên thực dụng của Cự Lợi, ông vẫn giữ vững lập trường đạo đức, không thỏa hiệp với cái xấu. Tuy nhiên, sự kiên định ấy cũng chính là bi kịch của người tri thức chân chính, khi ông phải chứng kiến vợ con chịu cảnh túng thiếu vì lựa chọn của mình. Qua nhân vật Trần Thiết Chung, tác gỉa không chỉ phê phán xã hội tôn thờ đồng tiền mà còn bày tỏ sự trân trọng đối với những tâm hồn dám giữ gìn phẩm giá giữa vòng xoáy "Kim tiền" nghiệt ngã.

Câu 2:
Trong vở kịch "Kim tiền" của Vi Huyền Đắc, nhân vật Trần Thiết Chung đã để lại một nỗi suy tư sâu sắc về lý tưởng sống thanh bạch giữa một xã hội coi trọng đồng tiền. Tuy nhiên, bi kịch nội tâm của ông khi để vợ con chịu cảnh nghèo khó cũng đồng thời đặt ra một câu hỏi lớn lao: Làm thế nào để hài hòa giữa thực tế cơm áo và những giá trị tâm hồn? Câu chuyện ấy dẫn dặt ta đến một vấn đề sống còn trong cuộc sống hiện đại: sự cân bằng giữa giá trị vật chất và giá trị tinh thần - chiếc chìa khóa quyết định hạnh phúc đích thực của mỗi con người.
Giá trị vật chất là những điều kiện hữu hình, thực tế như tiền bạc, nhà cửa và tiện nghi sinh hoạt. Đây chính là "phần xác", là nền tảng thiết yếu để duy trì sự tồn tại và tạo điều kiện cho con người phát triển thể chất cũng như cơ hội nghề nghiệp. Giá trị tinh thần là thế giới nội tâm, bao gồm tri thức, đạo đức niềm tin và sự thanh thản trong tâm hồn.
Trong hành trình hoàn thiện bản thân, cả vật chất và tinh thần đều đóng những vai trò quan trọng, không thể thay thế. Giá trị vật chất là nền tảng vững chắc cho sự tồn tại và phát triển của con người. Tiền bạc, tiện nghi không chỉ đáp ứng những nhu cầu cơ bản như ăn, ở, mặc mà còn tạo ra cơ hội để ta tiếp cận với giáo dục chất lượng, chăm sóc sức khỏe tốt hơn và mở ra những cảnh cửa nghề nghiệp rộng mở. Giá trị tinh thần quyết định ý nghĩa đích thực của đời sống. Những giá trị như lòng yêu thương, sự sẻ chia, tri thức và đạo đức mới là thước đo cuối cùng của hạnh phúc. Một người giàu sang chưa chắc tìm thấy sự an nhiên, nhưng một người có đời sống tinh thần phong phú thường sẽ lạc quan và vững vàng hơn trước sóng gió. Tinh thần chính là động lực thôi thúc sự sáng tạo, giúp con người vượt qua những giới hạn của bản thân để cống hiến cho cộng đồng.
Việc cân bằng giữa vật chất và tinh thần không chỉ là một lựa chọn lối sống mà còn là điều kiện kiên quyết để đạt được hạnh phúc trọn vẹn. Nếu chúng ta qua coi trọng vật chất, con người se dễ dàng rơi vào cái bẫy của lòng tham. Khi ấy, chúng ta trwor thành những cỗ máy kiếm tiền, sồng thực dụng va fluoon cảm thấy trống rỗng dù đứng trên đống tài sản khổng lồ. Ngược lại nếu chỉ thiên về đời sống tinh thần, ta sẽ trở nên thiếu thực tế và rời xa xã hội. Sự thanh cao sẽ trở nên ích kỷ nếu nó khiến ta chối bỏ trách nhiệm chăm lo cho những người thân yêu, đẩy gia đình và cảnh tùng quẫn, lo âu. Sự hài hòa giữa hai yếu tố này giúp con người vừa có một nền tảng điều kiện sống tốt, vừa giữ một tâm hồn nhân văn, ý nghĩa. Chỉ khi đôi chân đứng vững trên mảnh đất thực tế của vật chất và trái tim được nuôi dưỡng bởi những giá trị tinh thần cao đẹp, con người mới có thể tự do tự tại, không bị tha hóa bởi đồng tiền cũng không bị khuất phục bởi cảnh nghèo khó.
Ta cần nhận thức rằng mọi sự cực đoan đều dẫn đến bi kịch. Đồng tiên là cần thiết nhưng cũng cần thẳng thắn nhìn nhận sai lầm của lối sống "thanh cao ảo". Một số người lấy mác "sống vì đam mê" để lười biếng lao động, trốn tránh trách nhiệm. Đó là sự ích kỷ được ngụy trang bằng những mỹ từ cao đẹp.
Trong một thế giới đầy rẫy những cám dỗ và áp lực cơm áo, mỗi cá nhân hãy nỗ lực lao động chân chính để làm chủ cuộc đời mình, đồng thời không ngừng bồi đắp cho tâm hồn thêm phong phú và nhân văn. Sự giàu có thực sự không chỉ nằm ở những con số bản thân mình kiếm được, àm còn nằm ở sự thanh thản trong lương tâm và niềm vui được cống hiến cho những giá trị tốt đẹp.

Câu 1:
Văn bản "Kim tiền" thuộc thể loại bi kịch

Câu 2:
Theo ông Cự Lợi, ông Trần Thiết Chung thất bại vì ông quá khinh rẻ đồng tiền, cố chấp và không chịu kiếm tiền.

Câu 3:
- Hình ảnh "phân, bẩn, rác" được so sánh với "tiền":
+) "Phân, bẩn, rác" chỉ sự ô uế, bẩn thỉu nhưng vẫn là "vật liệu rất quý", là nguồn dưỡng chất thiết yếu để tạo nên những cánh đồng lúa trĩu nặng, những bông hoa thơm ngát.
+) "Tiền" có thể bị coi là thấp kém, đê tiện vì sự vụ lợi nhưng nếu biết dùng đúng cách nó cũng tạo ra những điều tốt đẹp.
- Qua đó, ông Cự Lợi muốn thuyết phục ông Trần Thiết Chung:
+) Bản chất của đồng tiền không hoàn toàn xấu và tiêu cực như cách ông Trần Thiết Chung nghĩ, nó phụ thuộc vào cách sử dụng và kiểm soát của mỗi cá nhân.
+) Cự Lợi muốn ông Trần Thiết Chung hiểu rằng dù việc kiếm tiền có thể vất vả và trần tục nhưng tiền là công cụ cần thiết để nuôi sống bản thân, gia đình và thực hiện những lí tưởng cao đẹp.

Câu 4:
- Cuộc trò chuyện giữa ông Cự Lợi và ông Trần Thiết Chung kết thúc trong sự bế tắc và bất dồng quan điểm. Hai bên không ai thuyết phục được ai. Ông Trần Thiết Chung cương quyết giữ lối sống thanh bẩn còn ông Cự Lợi đành để mặc bạn mình.
- Ý nghĩa của kết thúc này:
+) Phản ánh sự xung đột gay gắt, không thể dung hòa gữa hai hệ tư tưởng trong xã hội giao thời.
+) Làm nổi bật chủ đề của văn bản: Sự lựa chọn giữa tiền và nhân cách con người, mâu thuẩn giữa lí tưởng sống và nhu cầu vật chất của hiện thực đời sống.
+) Gợi suy ngẫm, chiêm nghiệm về những khó khăn khi con người phải giữ đạo đức, lí tưởng và ước mơ trong một xã hội chạy theo lợi ích kinh tế.

Câu 5:
- Em đồng tình với quan điểm của ông Trần Khiết Chung
- Vì: +) Lòng tham của con người là không đáy, khi chúng ta mải mê chạy theo quá nhiều danh vọng và vật chất, ta buộc phải đánh đổi bằng thời gian, sức khỏe và sự bình yên trong tâm hồn.
+) Khi con người chạy theo tham vọng vật chất quá mức, họ dễ đánh mất sự thanh thản, bị cuốn vào lo toan, tính toán, thậm chí phạm sai lầm để đạt được mục đích.
+) Biết sống vừa phải và biết đủ sẽ giúp con người nhẹ nhõm, thanh thản và giữ được các giá trị đạo đức của bản thân.

Câu 1:
Bi kịch của Thông Thu trong văn bản "Chén thuốc độc" vủa Vũ Đình Long là tiếng chuông cảnh tỉnh về lối sống ăn trác táng. Từ một gia đình khá giả với khối tài sản do cụ Thông để lại, Thông Thu và các thành viên trong gia đình đã nhanh chóng đẩy gia sản vào cảnh khánh kiệt chỉ trong hai năm bởi lối sống "ném tiền qua cửa sổ". Sự thưc tỉnh của Thông Thu diễn ra đầy đau đớn khi nhân vật bắt đầu đối diện với những con số nợ nần. Đó không chỉ là sự tính toán chia li quá muộn mà còn là sự ghê tởm chính mình khi đã làm "nhơ nhuốc" cái danh "tu mi nam tử". Tâm lí của Thông Thu bị đấy đến đỉnh điểm của sự bế tắc khi đứng trước lựa chọn cái chết. Nỗi sợ cảnh tù tội đối lập với bản chất quen ăn sung mặc sướng đã tạo nên sự giằng xé nội tâm mãnh liệt, thể hiện qua hành động "nâng cốc nâng lên sắp uống rồi đặt xuống". Cuối cùng, Thông Thu đã lựa chọn tự tử vì nhận ra mình là "con mọt của xã hội". Qua ngôn ngữ độc thoại nội tâm sâu sắc, nhịp điệu kịch dồn dập, tác giả không chỉ khóc thương sâu sắc cho một số phận sa ngã mà còn gửi gắm bài học về trách nhiệm của cá nhân với gia đình.
Câu 2:
Vũ Đình Long từng phơi bày một hiện thực chua chát qua nhân vật Thông Thu - một kẻ ăn chơi trác táng, "nèm tiền qua cửa sổ", tự tay đẩy bản thân vào cảnh khánh kiệt tuyệt vọng. Những tưởng bi kịch ấy chỉ nằm lại trên những trang sách cũ nhưng nhìn vào thực tế hôm nay, ta lại bắt gặp hình bóng của sự hoang phí ấy trong lối sống của một bộ phận giới trẻ. Thói quen tiêu xài thiếu kiểm soát, chạy thoe những giá trị ảo không chỉ là sự lãng phí về tiền bạc mà còn là hồi chuông cảnh tỉnh về sự lệch lạc trong tư duy sống của thế hệ tương lai.
Tiêu sài thiếu kiểm soát là lối sống ưu tiên thỏa mãn những ham muốn tức thời mà không dựa trên năng lực tài chính thực tế của bản thân. Lối sống ấy được thể hiện qua hai khía cạnh chính: sự mất cân đối và không mục đích. Sự mất cân đối là chi tiêu quá mức thu nhập, dẫn đến tình trạng vay nợ và sự không mục đích là chạy theo xu hướng nhất thời hoặc những giá trị phù phiếm.
Nhìn vào thực tế, ta dễ dàng nhận thấy thói quen tiêu sài phung phí đang trở thành một "hội chứng" lây lan mạnh mẽ trọng giới trẻ. Đó là tâm lý mua sắm vì cảm xúc thay vì nhu cầu thực tế, nhiều bạn trẻ sãn sàng chi nhưng khoản tiền lớn cho những món đồ đang xu hướng trên mạng xã hội chỉ để nhận vài tương tác ảo. Điều này tạo nên một "vỏ bọc sang chảnh" vượt quá mức thu nhập thực tế, dẫn đến không ít người rơi vào cảnh nợ nần hoặc hết tiền vào cuối tháng. Nhiều người trẻ đang sống dựa vào những chiếc thẻ tín dụng được quẹt vô tội vạ, tạo nên một ảo tưởng về sự giàu có dù thực tế số tiền ấy đang vơi dần theo thời gian và rơi vào cảnh nợ nần.
Thói quen tiêu sài thiếu kiểm soát ở giới trẻ trở nên phổ biến là vì tâm lý "muốn chứng minh bản thân". Trong một xã hội, nơi đề cao giá trị vật chất và những thành tựu được khoe trên mạng xã hội, nhiều bạn trẻ cho rằng những món đồ đắt đỏ và những chuyến đi sang chảnh là thước đo của sự đẳng cấp. Trong độ tuổi muốn thể hiện bản thân với nỗi sợ bị tụt lùi đằng sau, giới trẻ đã không ngừng chạy đua theo xu hướng để nhận được sự công nhận từ người khác.
Tuy vậy, nguyên nhân chính dẫn đến lối sống phung phí ấy là sự thiếu hụt về quản lí tài chính cá nhân và sự lệch lạc trong nhận thức. Khi chưa hiểu được sự nhọc nhằn về việc tạo ra đồng tiền, con người sẽ dễ dàng rơi vào lối sống hưởng thụ bởi sự nuông chiều và bao bọc của gia đình. Sự bao bọc ấy cũng vô tình tước đi cơ hội để con trẻ học cách quản lí tài chính cá nhân. Nếu không có bản lĩnh vững vàng và tư duy tỉnh táo, giới trẻ sẽ bị cuốn theo vòng xoáy của sự tiêu thụ không kiểm soát.
Trên mạng xã hội, trào lưu "Flexing" đã vô tình tạo nên áp lực cho những người trẻ. Để không bị kém cạnh, nhiều người đã không tiếc vay những khoản tiền khổng lồ để mua những món đồ xa xỉ, đi những khu nghỉ dưỡng đắt đỏ để đăng lên mạng xã hội, nhận những tương tác ảo. Đó là một ví dụ điển hình cho lối sống "ném tiền qua cửa sổ", một hiện tượng đáng lên án trong xã hội ngày nay.
Là thế hệ may mắn sinh ra đã đủ đầy, ta nên nhận thức được giá trị của đồng tiền, tránh rơi vào cảnh nợ nần, nghèo khổ. Ta cần trau dồi kiến thức mỗi ngày, trang bị cho bản thân đủ kiến thức bản lĩnh và tư duy tỉnh táo trước khi bước chân vào xã hội.
Tiền bạc vốn là công cụ để xây dựng hạnh phúc, nhưng cũng là thứ dễ cuốn con người ta vào vong xoáy không lối thoát của sự mê muội về danh tiếng. Biết kiểm soát thói quen tiêu sài không chỉ giúp ta làm chủ tài chính mà còn là biểu hiện của một tư duy trưởng thành. Đừng để đến khi rơi vào cảnh khánh kiệt như Thông Thu để rồi hối tiếc, hãy học cách trân trọng giá trị lao động và giá trị thực của đồng tiền.

Câu 1:
Bi kịch của Thông Thu trong văn bản "Chén thuốc độc" vủa Vũ Đình Long là tiếng chuông cảnh tỉnh về lối sống ăn trác táng. Từ một gia đình khá giả với khối tài sản do cụ Thông để lại, Thông Thu và các thành viên trong gia đình đã nhanh chóng đẩy gia sản vào cảnh khánh kiệt chỉ trong hai năm bởi lối sống "ném tiền qua cửa sổ". Sự thưc tỉnh của Thông Thu diễn ra đầy đau đớn khi nhân vật bắt đầu đối diện với những con số nợ nần. Đó không chỉ là sự tính toán chia li quá muộn mà còn là sự ghê tởm chính mình khi đã làm "nhơ nhuốc" cái danh "tu mi nam tử". Tâm lí của Thông Thu bị đấy đến đỉnh điểm của sự bế tắc khi đứng trước lựa chọn cái chết. Nỗi sợ cảnh tù tội đối lập với bản chất quen ăn sung mặc sướng đã tạo nên sự giằng xé nội tâm mãnh liệt, thể hiện qua hành động "nâng cốc nâng lên sắp uống rồi đặt xuống". Cuối cùng, Thông Thu đã lựa chọn tự tử vì nhận ra mình là "con mọt của xã hội". Qua ngôn ngữ độc thoại nội tâm sâu sắc, nhịp điệu kịch dồn dập, tác giả không chỉ khóc thương sâu sắc cho một số phận sa ngã mà còn gửi gắm bài học về trách nhiệm của cá nhân với gia đình.
Câu 2:
Vũ Đình Long từng phơi bày một hiện thực chua chát qua nhân vật Thông Thu - một kẻ ăn chơi trác táng, "nèm tiền qua cửa sổ", tự tay đẩy bản thân vào cảnh khánh kiệt tuyệt vọng. Những tưởng bi kịch ấy chỉ nằm lại trên những trang sách cũ nhưng nhìn vào thực tế hôm nay, ta lại bắt gặp hình bóng của sự hoang phí ấy trong lối sống của một bộ phận giới trẻ. Thói quen tiêu xài thiếu kiểm soát, chạy thoe những giá trị ảo không chỉ là sự lãng phí về tiền bạc mà còn là hồi chuông cảnh tỉnh về sự lệch lạc trong tư duy sống của thế hệ tương lai.
Tiêu sài thiếu kiểm soát là lối sống ưu tiên thỏa mãn những ham muốn tức thời mà không dựa trên năng lực tài chính thực tế của bản thân. Lối sống ấy được thể hiện qua hai khía cạnh chính: sự mất cân đối và không mục đích. Sự mất cân đối là chi tiêu quá mức thu nhập, dẫn đến tình trạng vay nợ và sự không mục đích là chạy theo xu hướng nhất thời hoặc những giá trị phù phiếm.
Nhìn vào thực tế, ta dễ dàng nhận thấy thói quen tiêu sài phung phí đang trở thành một "hội chứng" lây lan mạnh mẽ trọng giới trẻ. Đó là tâm lý mua sắm vì cảm xúc thay vì nhu cầu thực tế, nhiều bạn trẻ sãn sàng chi nhưng khoản tiền lớn cho những món đồ đang xu hướng trên mạng xã hội chỉ để nhận vài tương tác ảo. Điều này tạo nên một "vỏ bọc sang chảnh" vượt quá mức thu nhập thực tế, dẫn đến không ít người rơi vào cảnh nợ nần hoặc hết tiền vào cuối tháng. Nhiều người trẻ đang sống dựa vào những chiếc thẻ tín dụng được quẹt vô tội vạ, tạo nên một ảo tưởng về sự giàu có dù thực tế số tiền ấy đang vơi dần theo thời gian và rơi vào cảnh nợ nần.
Thói quen tiêu sài thiếu kiểm soát ở giới trẻ trở nên phổ biến là vì tâm lý "muốn chứng minh bản thân". Trong một xã hội, nơi đề cao giá trị vật chất và những thành tựu được khoe trên mạng xã hội, nhiều bạn trẻ cho rằng những món đồ đắt đỏ và những chuyến đi sang chảnh là thước đo của sự đẳng cấp. Trong độ tuổi muốn thể hiện bản thân với nỗi sợ bị tụt lùi đằng sau, giới trẻ đã không ngừng chạy đua theo xu hướng để nhận được sự công nhận từ người khác.
Tuy vậy, nguyên nhân chính dẫn đến lối sống phung phí ấy là sự thiếu hụt về quản lí tài chính cá nhân và sự lệch lạc trong nhận thức. Khi chưa hiểu được sự nhọc nhằn về việc tạo ra đồng tiền, con người sẽ dễ dàng rơi vào lối sống hưởng thụ bởi sự nuông chiều và bao bọc của gia đình. Sự bao bọc ấy cũng vô tình tước đi cơ hội để con trẻ học cách quản lí tài chính cá nhân. Nếu không có bản lĩnh vững vàng và tư duy tỉnh táo, giới trẻ sẽ bị cuốn theo vòng xoáy của sự tiêu thụ không kiểm soát.
Trên mạng xã hội, trào lưu "Flexing" đã vô tình tạo nên áp lực cho những người trẻ. Để không bị kém cạnh, nhiều người đã không tiếc vay những khoản tiền khổng lồ để mua những món đồ xa xỉ, đi những khu nghỉ dưỡng đắt đỏ để đăng lên mạng xã hội, nhận những tương tác ảo. Đó là một ví dụ điển hình cho lối sống "ném tiền qua cửa sổ", một hiện tượng đáng lên án trong xã hội ngày nay.
Là thế hệ may mắn sinh ra đã đủ đầy, ta nên nhận thức được giá trị của đồng tiền, tránh rơi vào cảnh nợ nần, nghèo khổ. Ta cần trau dồi kiến thức mỗi ngày, trang bị cho bản thân đủ kiến thức bản lĩnh và tư duy tỉnh táo trước khi bước chân vào xã hội.
Tiền bạc vốn là công cụ để xây dựng hạnh phúc, nhưng cũng là thứ dễ cuốn con người ta vào vong xoáy không lối thoát của sự mê muội về danh tiếng. Biết kiểm soát thói quen tiêu sài không chỉ giúp ta làm chủ tài chính mà còn là biểu hiện của một tư duy trưởng thành. Đừng để đến khi rơi vào cảnh khánh kiệt như Thông Thu để rồi hối tiếc, hãy học cách trân trọng giá trị lao động và giá trị thực của đồng tiền.

Câu 1:
Bi kịch của Thông Thu trong văn bản "Chén thuốc độc" vủa Vũ Đình Long là tiếng chuông cảnh tỉnh về lối sống ăn trác táng. Từ một gia đình khá giả với khối tài sản do cụ Thông để lại, Thông Thu và các thành viên trong gia đình đã nhanh chóng đẩy gia sản vào cảnh khánh kiệt chỉ trong hai năm bởi lối sống "ném tiền qua cửa sổ". Sự thưc tỉnh của Thông Thu diễn ra đầy đau đớn khi nhân vật bắt đầu đối diện với những con số nợ nần. Đó không chỉ là sự tính toán chia li quá muộn mà còn là sự ghê tởm chính mình khi đã làm "nhơ nhuốc" cái danh "tu mi nam tử". Tâm lí của Thông Thu bị đấy đến đỉnh điểm của sự bế tắc khi đứng trước lựa chọn cái chết. Nỗi sợ cảnh tù tội đối lập với bản chất quen ăn sung mặc sướng đã tạo nên sự giằng xé nội tâm mãnh liệt, thể hiện qua hành động "nâng cốc nâng lên sắp uống rồi đặt xuống". Cuối cùng, Thông Thu đã lựa chọn tự tử vì nhận ra mình là "con mọt của xã hội". Qua ngôn ngữ độc thoại nội tâm sâu sắc, nhịp điệu kịch dồn dập, tác giả không chỉ khóc thương sâu sắc cho một số phận sa ngã mà còn gửi gắm bài học về trách nhiệm của cá nhân với gia đình.
Câu 2:
Vũ Đình Long từng phơi bày một hiện thực chua chát qua nhân vật Thông Thu - một kẻ ăn chơi trác táng, "nèm tiền qua cửa sổ", tự tay đẩy bản thân vào cảnh khánh kiệt tuyệt vọng. Những tưởng bi kịch ấy chỉ nằm lại trên những trang sách cũ nhưng nhìn vào thực tế hôm nay, ta lại bắt gặp hình bóng của sự hoang phí ấy trong lối sống của một bộ phận giới trẻ. Thói quen tiêu xài thiếu kiểm soát, chạy thoe những giá trị ảo không chỉ là sự lãng phí về tiền bạc mà còn là hồi chuông cảnh tỉnh về sự lệch lạc trong tư duy sống của thế hệ tương lai.
Tiêu sài thiếu kiểm soát là lối sống ưu tiên thỏa mãn những ham muốn tức thời mà không dựa trên năng lực tài chính thực tế của bản thân. Lối sống ấy được thể hiện qua hai khía cạnh chính: sự mất cân đối và không mục đích. Sự mất cân đối là chi tiêu quá mức thu nhập, dẫn đến tình trạng vay nợ và sự không mục đích là chạy theo xu hướng nhất thời hoặc những giá trị phù phiếm.
Nhìn vào thực tế, ta dễ dàng nhận thấy thói quen tiêu sài phung phí đang trở thành một "hội chứng" lây lan mạnh mẽ trọng giới trẻ. Đó là tâm lý mua sắm vì cảm xúc thay vì nhu cầu thực tế, nhiều bạn trẻ sãn sàng chi nhưng khoản tiền lớn cho những món đồ đang xu hướng trên mạng xã hội chỉ để nhận vài tương tác ảo. Điều này tạo nên một "vỏ bọc sang chảnh" vượt quá mức thu nhập thực tế, dẫn đến không ít người rơi vào cảnh nợ nần hoặc hết tiền vào cuối tháng. Nhiều người trẻ đang sống dựa vào những chiếc thẻ tín dụng được quẹt vô tội vạ, tạo nên một ảo tưởng về sự giàu có dù thực tế số tiền ấy đang vơi dần theo thời gian và rơi vào cảnh nợ nần.
Thói quen tiêu sài thiếu kiểm soát ở giới trẻ trở nên phổ biến là vì tâm lý "muốn chứng minh bản thân". Trong một xã hội, nơi đề cao giá trị vật chất và những thành tựu được khoe trên mạng xã hội, nhiều bạn trẻ cho rằng những món đồ đắt đỏ và những chuyến đi sang chảnh là thước đo của sự đẳng cấp. Trong độ tuổi muốn thể hiện bản thân với nỗi sợ bị tụt lùi đằng sau, giới trẻ đã không ngừng chạy đua theo xu hướng để nhận được sự công nhận từ người khác.
Tuy vậy, nguyên nhân chính dẫn đến lối sống phung phí ấy là sự thiếu hụt về quản lí tài chính cá nhân và sự lệch lạc trong nhận thức. Khi chưa hiểu được sự nhọc nhằn về việc tạo ra đồng tiền, con người sẽ dễ dàng rơi vào lối sống hưởng thụ bởi sự nuông chiều và bao bọc của gia đình. Sự bao bọc ấy cũng vô tình tước đi cơ hội để con trẻ học cách quản lí tài chính cá nhân. Nếu không có bản lĩnh vững vàng và tư duy tỉnh táo, giới trẻ sẽ bị cuốn theo vòng xoáy của sự tiêu thụ không kiểm soát.
Trên mạng xã hội, trào lưu "Flexing" đã vô tình tạo nên áp lực cho những người trẻ. Để không bị kém cạnh, nhiều người đã không tiếc vay những khoản tiền khổng lồ để mua những món đồ xa xỉ, đi những khu nghỉ dưỡng đắt đỏ để đăng lên mạng xã hội, nhận những tương tác ảo. Đó là một ví dụ điển hình cho lối sống "ném tiền qua cửa sổ", một hiện tượng đáng lên án trong xã hội ngày nay.
Là thế hệ may mắn sinh ra đã đủ đầy, ta nên nhận thức được giá trị của đồng tiền, tránh rơi vào cảnh nợ nần, nghèo khổ. Ta cần trau dồi kiến thức mỗi ngày, trang bị cho bản thân đủ kiến thức bản lĩnh và tư duy tỉnh táo trước khi bước chân vào xã hội.
Tiền bạc vốn là công cụ để xây dựng hạnh phúc, nhưng cũng là thứ dễ cuốn con người ta vào vong xoáy không lối thoát của sự mê muội về danh tiếng. Biết kiểm soát thói quen tiêu sài không chỉ giúp ta làm chủ tài chính mà còn là biểu hiện của một tư duy trưởng thành. Đừng để đến khi rơi vào cảnh khánh kiệt như Thông Thu để rồi hối tiếc, hãy học cách trân trọng giá trị lao động và giá trị thực của đồng tiền.

Câu 1:
Bi kịch của Thông Thu trong văn bản "Chén thuốc độc" vủa Vũ Đình Long là tiếng chuông cảnh tỉnh về lối sống ăn trác táng. Từ một gia đình khá giả với khối tài sản do cụ Thông để lại, Thông Thu và các thành viên trong gia đình đã nhanh chóng đẩy gia sản vào cảnh khánh kiệt chỉ trong hai năm bởi lối sống "ném tiền qua cửa sổ". Sự thưc tỉnh của Thông Thu diễn ra đầy đau đớn khi nhân vật bắt đầu đối diện với những con số nợ nần. Đó không chỉ là sự tính toán chia li quá muộn mà còn là sự ghê tởm chính mình khi đã làm "nhơ nhuốc" cái danh "tu mi nam tử". Tâm lí của Thông Thu bị đấy đến đỉnh điểm của sự bế tắc khi đứng trước lựa chọn cái chết. Nỗi sợ cảnh tù tội đối lập với bản chất quen ăn sung mặc sướng đã tạo nên sự giằng xé nội tâm mãnh liệt, thể hiện qua hành động "nâng cốc nâng lên sắp uống rồi đặt xuống". Cuối cùng, Thông Thu đã lựa chọn tự tử vì nhận ra mình là "con mọt của xã hội". Qua ngôn ngữ độc thoại nội tâm sâu sắc, nhịp điệu kịch dồn dập, tác giả không chỉ khóc thương sâu sắc cho một số phận sa ngã mà còn gửi gắm bài học về trách nhiệm của cá nhân với gia đình.
Câu 2:
Vũ Đình Long từng phơi bày một hiện thực chua chát qua nhân vật Thông Thu - một kẻ ăn chơi trác táng, "nèm tiền qua cửa sổ", tự tay đẩy bản thân vào cảnh khánh kiệt tuyệt vọng. Những tưởng bi kịch ấy chỉ nằm lại trên những trang sách cũ nhưng nhìn vào thực tế hôm nay, ta lại bắt gặp hình bóng của sự hoang phí ấy trong lối sống của một bộ phận giới trẻ. Thói quen tiêu xài thiếu kiểm soát, chạy thoe những giá trị ảo không chỉ là sự lãng phí về tiền bạc mà còn là hồi chuông cảnh tỉnh về sự lệch lạc trong tư duy sống của thế hệ tương lai.
Tiêu sài thiếu kiểm soát là lối sống ưu tiên thỏa mãn những ham muốn tức thời mà không dựa trên năng lực tài chính thực tế của bản thân. Lối sống ấy được thể hiện qua hai khía cạnh chính: sự mất cân đối và không mục đích. Sự mất cân đối là chi tiêu quá mức thu nhập, dẫn đến tình trạng vay nợ và sự không mục đích là chạy theo xu hướng nhất thời hoặc những giá trị phù phiếm.
Nhìn vào thực tế, ta dễ dàng nhận thấy thói quen tiêu sài phung phí đang trở thành một "hội chứng" lây lan mạnh mẽ trọng giới trẻ. Đó là tâm lý mua sắm vì cảm xúc thay vì nhu cầu thực tế, nhiều bạn trẻ sãn sàng chi nhưng khoản tiền lớn cho những món đồ đang xu hướng trên mạng xã hội chỉ để nhận vài tương tác ảo. Điều này tạo nên một "vỏ bọc sang chảnh" vượt quá mức thu nhập thực tế, dẫn đến không ít người rơi vào cảnh nợ nần hoặc hết tiền vào cuối tháng. Nhiều người trẻ đang sống dựa vào những chiếc thẻ tín dụng được quẹt vô tội vạ, tạo nên một ảo tưởng về sự giàu có dù thực tế số tiền ấy đang vơi dần theo thời gian và rơi vào cảnh nợ nần.
Thói quen tiêu sài thiếu kiểm soát ở giới trẻ trở nên phổ biến là vì tâm lý "muốn chứng minh bản thân". Trong một xã hội, nơi đề cao giá trị vật chất và những thành tựu được khoe trên mạng xã hội, nhiều bạn trẻ cho rằng những món đồ đắt đỏ và những chuyến đi sang chảnh là thước đo của sự đẳng cấp. Trong độ tuổi muốn thể hiện bản thân với nỗi sợ bị tụt lùi đằng sau, giới trẻ đã không ngừng chạy đua theo xu hướng để nhận được sự công nhận từ người khác.
Tuy vậy, nguyên nhân chính dẫn đến lối sống phung phí ấy là sự thiếu hụt về quản lí tài chính cá nhân và sự lệch lạc trong nhận thức. Khi chưa hiểu được sự nhọc nhằn về việc tạo ra đồng tiền, con người sẽ dễ dàng rơi vào lối sống hưởng thụ bởi sự nuông chiều và bao bọc của gia đình. Sự bao bọc ấy cũng vô tình tước đi cơ hội để con trẻ học cách quản lí tài chính cá nhân. Nếu không có bản lĩnh vững vàng và tư duy tỉnh táo, giới trẻ sẽ bị cuốn theo vòng xoáy của sự tiêu thụ không kiểm soát.
Trên mạng xã hội, trào lưu "Flexing" đã vô tình tạo nên áp lực cho những người trẻ. Để không bị kém cạnh, nhiều người đã không tiếc vay những khoản tiền khổng lồ để mua những món đồ xa xỉ, đi những khu nghỉ dưỡng đắt đỏ để đăng lên mạng xã hội, nhận những tương tác ảo. Đó là một ví dụ điển hình cho lối sống "ném tiền qua cửa sổ", một hiện tượng đáng lên án trong xã hội ngày nay.
Là thế hệ may mắn sinh ra đã đủ đầy, ta nên nhận thức được giá trị của đồng tiền, tránh rơi vào cảnh nợ nần, nghèo khổ. Ta cần trau dồi kiến thức mỗi ngày, trang bị cho bản thân đủ kiến thức bản lĩnh và tư duy tỉnh táo trước khi bước chân vào xã hội.
Tiền bạc vốn là công cụ để xây dựng hạnh phúc, nhưng cũng là thứ dễ cuốn con người ta vào vong xoáy không lối thoát của sự mê muội về danh tiếng. Biết kiểm soát thói quen tiêu sài không chỉ giúp ta làm chủ tài chính mà còn là biểu hiện của một tư duy trưởng thành. Đừng để đến khi rơi vào cảnh khánh kiệt như Thông Thu để rồi hối tiếc, hãy học cách trân trọng giá trị lao động và giá trị thực của đồng tiền.