NGUYỄN THANH TÂM

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN THANH TÂM
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Nhân vật trữ tình trong bài thơ là "ta" -người đưa tiễn Câu 2 - không gian: không xác định cụ thể - Tgian: Trong chiều hôm này câu 3: Hiện tượng phá vỡ quy tắc ngôn ngữ thông thỳ kết hợp hợp từ bất bình thường: đây hoàng hồn trong mắt trong", đầy hoàng hôn" kết hợp "mắt trong" Tác dụng: + Làm cho cách diễn đạt trở nên mới lạ, độc đáo, giàu tính sáng tạo, tăng chất lãng mạn, giàu cxúc, + Diễn tả nỗi buồn chia tay sâu kín, ánh mắt đượm màu hoàng hôn như chất chưa bao lưu luyến và xao xuyên của ng ra đi + Qua đó tg bộc lộ tâm hồn nhạy cảm, giàu cxúc và nỗi buồn chia li sâu lắng Câu 4: - Hình ảnh "sóng" xuất hiện trong 2 câu thơ: "Đưa người, ta không đưa qua sông/ Sao có tiếng sông ở trong lòng" - Ý nghĩa: + Hình ảnh "tiếng sóng" mang ý btg cho sóng từng lòng diễn tả tâm trạng xao động bâng khuâng dâng trào + Gợi ra khung cảnh chia lí thời cổ, góp phần tạo nên hơi thơ Đường thi cho câu thơ Câu 5. Qua văn bản, thông điệp có ý nghĩa nhất với em là: mỗi ng ai cũng cần phải có ước mơ, hoài bão, và bt cố gắng, nỗ lực để thực hiện khát vọng ấy. Cuộc chia tay trong bài thơ kchỉ là nỗi buồn mà còn gợi suy nghĩ về con đường phía trước của ng ra đi, đó cũng là lúc con ng lựa chọn con đường mình sẽ đi. Muốn trở thành phiên bản tốt nhất, ta phải dám rời khỏi vùng an toàn và dám nỗ lực theo đuổi khát vọng của mik. Hãy sống có mục tiêu, kiên trì phần đấu, đó chính là cách để cuộc đời ý nghĩa hơn

Câu 1. Văn bản thuộc thể loại truyện ngắn Câu 2. Đoạn văn thể hiện sự thay đổi đột ngột về trạng thái, biểu cảm của gia đình anh gầy là đoạn: “Anh gầy bỗng dưng tái mét mặt, ngây ra như phỗng đá… thằng Na-pha-na-in thì rụt chân vào và gài hết cúc áo lại…” Câu 3. Tình huống truyện là: cuộc gặp gỡ tình cờ của hai người bạn cũ trên sân ga, và từ đó nảy sinh mâu thuẫn khi anh gầy biết anh béo có địa vị cao hơn mình. Câu 4. Trước khi biết cấp bậc của anh béo: anh gầy cư xử thân mật, tự nhiên, nói chuyện bình đẳng, vui vẻ, coi anh béo là bạn cũ. Sau khi biết cấp bậc của anh béo: anh gầy trở nên khúm núm, sợ sệt, đổi giọng “quan cách”, thái độ nịnh bợ, mất hẳn sự tự nhiên ban đầu.

“Trong tác phẩm văn học, tính cách con người thường bộc lộ rõ nhất trong những tình huống thử thách” (V. Bê-lin-xki). Quả thật, qua tình huống gặp gỡ bất ngờ trên sân ga trong truyện ngắn Anh béo và anh gầy của Sê-khốp, nhân vật anh gầy đã hiện lên với một tính cách vừa đáng thương, vừa đáng phê phán. Ban đầu, anh gầy xuất hiện là một viên chức cấp thấp, cuộc sống khó khăn nhưng vẫn giữ thái độ tự nhiên, thân mật với bạn cũ. Anh nói năng cởi mở, hồ hởi, giới thiệu vợ con, nhắc lại những kỉ niệm thời đi học với giọng điệu thân tình, bình đẳng. Tuy nhiên, bước ngoặt xảy ra khi anh biết anh béo là viên chức bậc ba, có địa vị cao hơn mình. Ngay lập tức, anh gầy thay đổi hoàn toàn thái độ: từ thân mật chuyển sang khúm núm, từ bạn bè ngang hàng trở thành kẻ nịnh bợ, sợ sệt. Những cử chỉ như “rúm ró”, “rụt cổ”, cách xưng hô “bẩm quan”, cùng thái độ cung kính quá mức cho thấy anh đã tự hạ thấp nhân cách của mình trước quyền lực. Về nghệ thuật, Sê-khốp xây dựng tình huống truyện ngắn gọn nhưng giàu kịch tính, sử dụng thủ pháp đối lập sắc nét cùng những chi tiết miêu tả cử chỉ, lời nói mang tính trào phúng để khắc họa tâm lí nhân vật. Qua nhân vật anh gầy, Sê-khốp đã phê phán sâu sắc thói xu nịnh, háo danh và tâm lí trọng quyền thế phổ biến trong xã hội Nga trước Cách mạng. Đồng thời, hình ảnh ấy cũng gợi lên nỗi xót xa cho con người khi để địa vị xã hội chi phối tình bạn và làm méo mó nhân cách. Nhân vật anh gầy vì thế trở thành một hình tượng trào phúng điển hình, vừa buồn cười, vừa đáng suy ngẫm.

Câu 1. Văn bản thuộc thể loại truyện ngắn Câu 2. Đoạn văn thể hiện sự thay đổi đột ngột về trạng thái, biểu cảm của gia đình anh gầy là đoạn: “Anh gầy bỗng dưng tái mét mặt, ngây ra như phỗng đá… thằng Na-pha-na-in thì rụt chân vào và gài hết cúc áo lại…” Câu 3. Tình huống truyện là: cuộc gặp gỡ tình cờ của hai người bạn cũ trên sân ga, và từ đó nảy sinh mâu thuẫn khi anh gầy biết anh béo có địa vị cao hơn mình. Câu 4. Trước khi biết cấp bậc của anh béo: anh gầy cư xử thân mật, tự nhiên, nói chuyện bình đẳng, vui vẻ, coi anh béo là bạn cũ. Sau khi biết cấp bậc của anh béo: anh gầy trở nên khúm núm, sợ sệt, đổi giọng “quan cách”, thái độ nịnh bợ, mất hẳn sự tự nhiên ban đầu.

Câu 5: - Văn bản phê phán gay gắt thói nịnh bợ, xu thời, coi trọng địa vị xã hội, quyền lực hơn tình bạn và nhân cách con người. - Qua đó, tác giả đề cao tình bạn chân thành, bình đẳng và bày tỏ thái độ mỉa mai đối với xã hội phân chia đẳng cấp trước Cách mạng ở Nga.

Nhà phê bình Hoài Thanh từng cho rằng: “Thơ Nguyễn Bính là tiếng nói của những tâm hồn nhỏ bé, buồn bã và thiết tha với đời sống con người.” Nhận định ấy được thể hiện rõ nét trong bài thơ Những bóng người trên sân ga, một thi phẩm thấm đẫm nỗi buồn chia ly và cảm thức nhân sinh sâu sắc. Về nội dung, bài thơ tái hiện hàng loạt cảnh tiễn đưa nơi sân ga: từ hai cô bé, đôi tình nhân, bạn bè, vợ chồng cho đến bà mẹ tiễn con và cả con người đơn độc một mình. Những cuộc chia tay ấy tuy khác nhau về hoàn cảnh nhưng đều gặp nhau ở nỗi buồn, sự lưu luyến và cô đơn. Sân ga vì thế trở thành không gian biểu tượng cho những cuộc phân ly không tránh khỏi trong đời người. Nỗi buồn trong thơ Nguyễn Bính không dữ dội mà âm thầm, lắng sâu, kéo dài qua từng hình ảnh “bóng”, “khăn”, “bàn tay”, “đôi mắt ướt”, gợi cảm giác mất mát, trống trải. Về nghệ thuật, bài thơ nổi bật với biện pháp điệp cấu trúc “Có lần tôi thấy…”, tạo nhịp điệu đều đặn, chậm rãi như dòng thời gian trôi, đồng thời khắc họa sự lặp lại ám ảnh của những cuộc chia ly. Yếu tố tự sự được sử dụng linh hoạt giúp bài thơ mang dáng dấp những câu chuyện đời thường, làm cho cảm xúc trữ tình trở nên chân thực, gần gũi. Qua đó, Nguyễn Bính không chỉ bày tỏ nỗi buồn cá nhân mà còn thể hiện niềm cảm thương sâu sắc đối với số phận con người trong cuộc đời nhiều chia biệt.

I. Đọc hiểu Câu 1 Thể thờ của và là Thất ngôn Câu 2 ds given try. vb là Vần vân tay (bay tay-tay-nay). kiểu vẫn đc gieo là vào chân, gieo liền liên tịg khổ cuối Câu 3 BPTT điệp cấu trúc - Có lần tôi thấy bl " Nhỹ. Nhỹ. Nhỹ..." - Tác dụng  ) làm cho 6 thơ thêm sinh động, hấp dẫn Tạo nhịp điều chậm, đều, giúp kết các câu thơ,

+) Tg sd phép điệp nhằm khắc họa những cảnh chia ly từ ny, bạn bè, vợ chồng, hay chỉ là ng đi 1 mik. Đth, nhấn mạnh không khí buồn bã, lưu luyện ở sân ga +) Qua đó, TH sự cảm thg sâu sắc của tg dành cho những phận đời đó Câu 4 - Đề tài của b thơ là: những cảnh chia ly trên sân ga - Chủ đề của tác phẩm: bày tỏ nỗi buồn sâu lắng, xót xa trước cảnh tiền biệt, đth TH sự đồng cảmcủa tg đổi vs những kiếp ng cô đơn, phiêu bạt. Câu 5 - Yếu tố tự sự trg bthơ được TH qua việc kể lại hàng loạt nhg cuộc tiễn biệt trên sân ga - Tác dụng:

+)Giúp b thơ có kết cấu mạch lạc, nổi tiếp nhau +) làm cho cxúc trữ tình trở nên chân thực, hấp dẫn

“Nghệ thuật của truyện ngắn trước hết nằm ở khả năng tạo nên một khoảnh khắc có sức ám ảnh lâu dài” – nhận định của nhà phê bình văn học Vũ Ngọc Phan dường như đặc biệt phù hợp khi nói về truyện ngắn Sao sáng lấp lánh của Nguyễn Thị Ấm. Một trong những nét đặc sắc nổi bật của tác phẩm là xây dựng tình huống truyện giàu ý nghĩa và bất ngờ: câu chuyện tình đẹp mà Minh kể với đồng đội hóa ra chỉ là sự tưởng tượng của một người lính cô đơn trước cái chết. Chính tình huống ấy đã tạo nên cú lật đầy ám ảnh, giúp truyện vượt khỏi khuôn khổ kể chuyện thông thường để chạm đến chiều sâu nhân bản. Bên cạnh đó, việc lựa chọn ngôi kể thứ nhất khiến câu chuyện mang dáng vẻ hồi ức chân thực, gần gũi, giúp cảm xúc lan tỏa tự nhiên và tăng độ tin cậy cho những gì được kể. Truyện còn ghi dấu ấn bởi nghệ thuật miêu tả tâm lí tinh tế, thể hiện qua những chi tiết nhỏ như tiếng cười gượng, lời nói ngập ngừng hay lá thư chỉ vỏn vẹn một dòng chữ – tất cả đều gợi lên nỗi cô đơn và khát vọng yêu thương thầm lặng của người lính. Đặc biệt, tác giả kết hợp hài hòa giữa tự sự và trữ tình, tạo nên giọng điệu vừa nhẹ nhàng vừa sâu lắng. Hình ảnh “sao sáng lấp lánh” mang ý nghĩa biểu tượng, không chỉ là vẻ đẹp của đôi mắt người con gái mà còn là ánh sáng của niềm tin, hi vọng và vẻ đẹp tâm hồn người lính giữa chiến tranh khốc liệt. Ngôn ngữ giản dị, giàu khẩu ngữ nhưng giàu sức gợi đã góp phần làm nên sức sống bền lâu cho tác phẩm.

Câu 1: Thể loại: Truyện ngắn

Câu 2: Tác dụng của dấu ba chấm trong câu văn góp phần thể hiện dòng tâm trạng xao xuyến, mơ mộng, những tưởng tượng, mong ước về một tình yêu lãng mạn đang diễn ra trong tâm hồn những người đồng đội khi được nghe Minh kể về câu chuyện tình yêu của anh. Câu 3. - Tình huống của truyện là: Trước khi hi sinh, người lính trinh sát trẻ tên Minh cho đồng đội biết câu chuyện tình yêu lãng mạn với Hạnh mà anh từng kể chỉ là tưởng tượng và nhờ đồng đội ngày hòa bình hãy bỏ vào thùng bức thư đặc biệt mà anh viết cho Hạnh. - Đây là một tình huống độc đáo, bất ngờ góp phần hé lộ những góc khuất trong tâm hồn của người lính. Câu 4: - Nhan đề truyện Sao sáng lấp lánh được đặt tên từ một hình ảnh ấn tượng của nhân vật Hạnh - người yêu trong tưởng tượng của Minh hình ảnh đôi mắt của cô gái như hai vì sao sáng lấp lánh.

Nhan đề gợi ra cảm hứng về vẻ đẹp tâm hồn những người lính trong chiến tranh bảo vệ Tổ quốc – khát vọng tình yêu bay bổng, lãng mạn là điểm tựa tinh thần mãnh liệt, là đôi cánh an ủi, nâng đỡ tâm hồn của họ trong cuộc chiến đấu nhiều đau thương, mất mát cho hòa bình, độc lập của đất nước.

Câu 1: Trong truyện ngắn Sao sáng lấp lánh, nhà văn Nguyễn Thị Ấm đã vận dụng nhiều thủ pháp nghệ thuật đặc sắc để khắc họa sâu sắc vẻ đẹp người lính thời chiến và tạo nên sức rung cảm bền lâu cho tác phẩm. Trước hết, thành công nổi bật là nghệ thuật xây dựng tình huống truyện đầy bất ngờ và giàu tính nhân văn. Câu chuyện mở ra bằng những phút giây ấm áp giữa đồng đội, từ lời kể tưởng như giản dị về “người yêu tên Hạnh”, rồi bất ngờ xoay chuyển khi Minh hi sinh và thú nhận rằng đó chỉ là câu chuyện tưởng tượng. Sự đảo ngược ấy khiến câu chuyện trở nên nghẹn ngào, làm nổi bật nỗi cô đơn của người lính trẻ mồ côi và khát khao được yêu thương giữa chiến tranh. Đồng thời, tác phẩm có nghệ thuật miêu tả tâm lí tinh tế, được thể hiện qua cảm xúc chân thật của Minh, qua nụ cười ngại ngùng, câu chuyện kể ngập ngừng, hay lời trăn trối đứt quãng trong đêm gió biển lạnh. Bên cạnh đó, nhà văn còn sử dụng ngôn ngữ mộc mạc, giản dị nhưng giàu sức gợi, đậm chất đời lính chiến trường: những câu đối thoại tự nhiên, hóm hỉnh tạo không khí gần gũi, đối lập với sự bi thương ở cuối truyện, nhờ vậy cảm xúc truyện được đẩy lên mạnh mẽ. Việc sử dụng hình ảnh biểu tượng – đặc biệt là “vì sao sáng lấp lánh” – càng làm tăng chất thơ và chiều sâu ý nghĩa: đó vừa là ánh mắt cô gái trong câu chuyện tưởng tượng, vừa là biểu tượng cho những ước mơ đẹp đẽ mà người lính nâng niu giữa bom đạn. Ngoài ra, nghệ thuật kể chuyện theo điểm nhìn của người đồng đội tạo độ chân thật cao, khiến câu chuyện như một hồi ức thấm đẫm tình người. Tất cả những yếu tố nghệ thuật ấy hòa quyện, góp phần làm nên một truyện ngắn xúc động, nhẹ nhàng mà ám ảnh, ca ngợi vẻ đẹp tâm hồn người lính và sự cao cả của tình người trong chiến tranh.

Câu 2: . Như nhà tâm lý học Viktor Frankl từng nhấn mạnh: “Ai có lý do để sống có thể chịu đựng hầu như mọi hoàn cảnh.” Câu nói ấy khẳng định rõ rằng phía sau sức mạnh con người luôn tồn tại một nguồn nâng đỡ vô hình. Bởi vậy, bàn về ý nghĩa của điểm tựa tinh thần chính là chạm đến một trong những nhu cầu thiết yếu nhất của cuộc đời. “Điểm tựa tinh thần” là nguồn sức mạnh vô hình nhưng có khả năng nâng đỡ con người trong những thời khắc chông chênh. Đó có thể là tình yêu thương gia đình, một niềm tin giản dị, một lý tưởng sống, hay chỉ đơn giản là lời nhắc mình không được bỏ cuộc. Điểm tựa tinh thần không tạo ra con đường mới, nhưng giúp ta đủ bình tĩnh để nhìn thấy lối ra ngay trong hoàn cảnh tối tăm nhất. Trước hết, điểm tựa tinh thần giúp con người ổn định nội tâm trong những cú va đập của cuộc sống. Khi gặp thất bại, con người thường dễ hoảng loạn, mất niềm tin, thậm chí muốn buông xuôi. Chính điểm tựa tinh thần là “phanh hãm” cảm xúc, giúp ta đứng yên, hít một hơi và nhìn lại vấn đề một cách sáng suốt. Như triết gia Kierkegaard từng nói: “Lo âu là cái giá ta phải trả cho sự tự do.” Chỉ khi có nơi để dựa vào, con người mới không bị lo âu nuốt chửng. Không chỉ vậy điểm tựa tinh thần giúp ta khơi dậy nghị lực và ý chí vượt lên nghịch cảnh. Một người càng có lý do để sống, họ càng bền bỉ trước thử thách. Câu nói của Viktor Frankl: “Ai có lý do để sống có thể chịu được hầu như mọi hoàn cảnh” là minh chứng cho việc sức mạnh tinh thần thường lớn hơn ta tưởng. Nó khiến con người không gục ngã trước nỗi đau, mà biết biến đau thương thành động lực để trưởng thành. Điểm tựa tinh thần đóng vai trò như kim chỉ nam định hướng hành động. Giữa xã hội đầy cám dỗ và trào lưu, con người rất dễ đánh mất mình nếu không có một giá trị cốt lõi để bám vào. Khi ta có điểm tựa là lý tưởng, trách nhiệm hay khát vọng, ta sẽ sống có mục đích, biết điều gì cần theo đuổi và điều gì nên buông bỏ. Từ đó, giúp con người tái thiết tâm hồn sau tổn thương. Không ai sống mà không trải qua đau đớn. Nhưng điều khiến ta bật dậy không phải điều kiện vật chất, mà là một niềm tin nhỏ nhoi rằng cuộc đời vẫn đáng sống. Một câu nói, một ký ức đẹp, một điều để hy vọng… đều có thể vực dậy con người từ vực sâu tuyệt vọng. Cuối cùng, điểm tựa tinh thần còn nuôi dưỡng khả năng kết nối và lòng nhân ái. Khi từng được nâng đỡ, con người dễ hình thành sự thấu cảm và trở thành điểm tựa cho người khác. Nhờ đó, cộng đồng trở nên ấm áp hơn, con người không chỉ mạnh vì bản thân mà còn mạnh nhờ biết dựa vào nhau. Sức mạnh của điểm tựa tinh thần được thể hiện rất rõ trong đợt bão lớn vừa qua tại Phú Yên. Khi mái nhà bị cuốn, đường sá chia cắt và cuộc sống đảo lộn chỉ sau một đêm, nhiều người tưởng như không thể đứng vững. Nhưng chính lúc ấy, điểm tựa tinh thần xuất hiện từ những điều rất giản dị: ánh đèn pin từ các đội cứu hộ xuyên qua màn mưa, tiếng gọi nhau dồn dập của hàng xóm, hay câu nói “có tui đây rồi” giữa cảnh nước xiết. Có những gia đình mất trắng, nhưng họ bảo nhau cùng dọn lại từng tấm ván, vì “còn người là còn tất cả”. Nhiều thanh niên địa phương thức trắng đêm để đưa người già, trẻ nhỏ ra khỏi vùng ngập, coi việc giúp đỡ cộng đồng như trách nhiệm tự nhiên. Thậm chí những người cũng đang thiệt hại vẫn chia nhau chai nước, ổ bánh mì, bởi họ tin rằng ai cũng xứng đáng được nương tựa lúc hoạn nạn. Chính sự đoàn kết, niềm tin và tấm lòng chở che ấy đã trở thành điểm tựa tinh thần giúp cả vùng bão vượt qua biến cố. Câu chuyện ấy chứng minh: trong những thời khắc tăm tối nhất, điểm tựa tinh thần không phải phép màu, mà là con người – đứng cạnh con người. Tuy nhiên, không phải ai cũng biết xây dựng cho mình một điểm tựa tinh thần đúng đắn. Nhiều người lệ thuộc vào người khác một cách mù quáng, để rồi đánh mất bản thân khi điểm tựa ấy biến mất. Một số khác lại sống buông thả, né tránh khó khăn, chờ đợi điểm tựa từ bên ngoài mà không chịu nuôi dưỡng sức mạnh bên trong. Những thái độ ấy khiến con người mong manh, dễ tổn thương và không đủ khả năng tự đứng lên trước nghịch cảnh. Suy cho cùng, thì điểm tựa tinh thần không phải thứ xa xỉ, mà là điều giữ con người đứng vững giữa những bão giông đời sống. Khi có một nơi để trở về trong tâm trí, ta mạnh mẽ hơn, nhân ái hơn và sống có định hướng hơn. Vì vậy, mỗi người hãy tự xây cho mình một điểm tựa đủ bền, để dù cuộc đời đổi thay đến đâu, ta vẫn bước tiếp bằng niềm tin sáng rõ trong lòng.