Lê Vũ Ngọc Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
"Thế giới là một bức tranh muôn màu và mỗi chúng ta là một sắc thái riêng biệt tạo nên sự hoàn hảo đó". Thật vậy, trong một xã hội đa diện, việc tôn trọng sự khác biệt chính là "sợi dây" kết nối con người và là nền tảng cốt yếu của một cộng đồng văn minh. Tôn trọng sự khác biệt không chỉ đơn thuần là chấp nhận những đặc điểm riêng biệt về ngoại hình, sở thích hay quan điểm của người khác, mà còn là sự thấu hiểu rằng mỗi người đều có một hoàn cảnh và giá trị riêng. Khi chúng ta mở lòng đón nhận những điều khác lạ, mỗi cá nhân sẽ có thêm tự tin để sống đúng với bản sắc, từ đó thúc đẩy sự sáng tạo và làm giàu thêm kho tàng văn hóa chung. Thay vì dùng "tấm lưới định kiến" để phán xét hay miệt thị, sự tôn trọng giúp xóa bỏ xung đột, hàn gắn những rạn nứt và tạo nên một môi trường sống nhân văn, an toàn. Ngược lại, nếu cứ khư khư giữ lấy cái nhìn hẹp hòi, chúng ta sẽ tự nhốt mình trong sự cô độc và kìm hãm sự tiến bộ. Tôn trọng sự khác biệt không làm chúng ta yếu đi mà khiến thế giới trở nên rực rỡ sắc màu hơn, đó cũng chính là lúc ta học được cách lắng nghe bằng trái tim để sống trọn vẹn và ý nghĩa.
Câu 2:
Nhà thơ Xuân Diệu từng cho rằng : "Thưo là sự tuôn trào bột phát của những tình cảm mãnh liệt". Với Lưu Trọng Lư, tình cảm mãnh liệt ấy lại chính là nỗi nhớ nhung da diết về người mẹ quá cố, được khơi nguồn từ những hình ảnh bình dị nơi làng quê. Bài thơ "Nắng mới" là một thi phẩm tiêu biểu, một nốt nhạc trong trẻo, man mác buồn, kết tinh vẻ đẹp của tình mẫu tử thiêng liêng qua lăng kính hoài niệm.
Mở đầu bài thơ, tác giả đưa người đọc về với không gian tĩnh lặng của một buổi trưa hè, nơi những tín hiệu của hiện tại đánh thức tiếng lòng quá khứ. Hình ảnh "nắng mới hắt bên song" - luồng sáng rực rỡ đầu mùa - lại vô tình khơi gợi một nỗi buồn "não nùng" qua tiếng gà trưa "xao xác". Tiếng gà ấy không chỉ làm xao động cái tĩnh lặng của làng quê mà còn làm xao động cả tâm hồn thi sĩ, khiến lòng người "rượi buồn" khi hồi tưởng về thời dĩ vãng. Từ láy "chập chờn" được sử dụng rất đắt, diễn tả trạng thái thực hư lẫn lộn, cho thấy những kỉ niệm của "những ngày không" đang ùa về chiếm trọn tâm trí người con.
Nỗi nhớ ấy nhanh chóng kết tinh thành hình dáng cụ thể của người mẹ thuở thiếu thời. Ký ức hiện lên thật giản dị nhưng đầy sức sống với hình ảnh chiếc "áo đỏ" người đưa trước giậu phơi mỗi lần nắng mới "reo ngoài nội". Động từ "reo" được nhân hóa khiến ánh nắng như có linh hồn, tạo nên sự tương phản nhẹ nhàng: trong khi nắng reo vui rực rỡ thì lòng người lại trĩu nặng hoài niệm. Màu áo đỏ không chỉ là một điểm nhấn sắc màu trong bức tranh kỉ niệm mà còn là biểu tượng của bàn tay chăm sóc khéo léo và hơi ấm tình thân mà mẹ đã vun vén cho gia đình khi tác giả mới lên mười.
Đến những dòng thơ cuối, chân dung người mẹ hiện ra lung linh và đẹp đẽ nhất trong tâm khảm người con. Tác giả khẳng định hình dáng người mẹ "chửa xóa mờ" mà vẫn vẹn nguyên trong từng cử chỉ "vào ra". Đặc biệt, chi tiết "nét cười đen nhánh" lấp ló sau tay áo là một hình ảnh xuất thần, gợi vẻ đẹp duyên dáng, hiền hậu mang đậm nét truyền thống của người phụ nữ Việt Nam xưa. Người mẹ không hiện về trong sự sầu bi mà hiện lên với vẻ đẹp thanh khiết, dịu dàng giữa "ánh trưa hè" rạng rỡ, khiến hình bóng ấy trở nên bất tử trong lòng người con.
Về nghệ thuật, bài thơ thành công nhờ thể bảy chữ nhịp nhàng cùng ngôn ngữ giản dị, giàu sức gợi. Việc sử dụng các từ láy biểu cảm và hình ảnh chọn lọc như nắng mới, áo đỏ, nét cười đã tạo nên một không gian hoài niệm sâu lắng.
"Nắng mới" là một bài ca cảm động về tình mẫu tử, chạm đến những rung cảm tinh tế nhất của độc giả và nhắc nhở chúng ta về sự thiêng liêng của những kí ức tuổi thơ bên mẹ.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính của văn bản là nghị luận.
Câu 2: Hai cặp từ, cụm từ đối lập được sử dụng trong đoạn (1) là:
+ "Tằn tiện" >< "Phung phí"
+ "Hào phóng" >< "Keo kiệt"
+ "Thích ở nhà" >< "Ưa bay nhảy"
Câu 3: Tác giả cho rằng "đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng" vì:
+ Mỗi người có một hoàn cảnh, lối sống và giá trị riêng mà chúng ta không thể hiểu hết chỉ qua vẻ bề ngoài.
+ Sự phán xét vội vàng thường dựa trên định kiến cá nhân, dễ dẫn đến cái nhìn sai lệch, gây tổn thương cho người khác và làm hẹp đi góc nhìn của chính mình.
Câu 4: Em hiểu về quan điểm của tác giả: "Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó" là:
+ "Tấm lưới định kiến" là những suy nghĩ hạn hẹp, rập khuôn của số đông hoặc của chính mình áp đặt lên người khác.
+ Khi "buông mình" vào đó, chúng ta đánh mất khả năng tư duy độc lập, trở nên hẹp hòi và bị điều khiển bởi đám đông. Điều này khiến tâm hồn trở nên cằn cỗi và cuộc sống thiếu đi sự thấu cảm, bai dung.
Câu 5:
- Văn bản phê phán thói quen phán xét người khác dựa trên định kiến chủ quan, đồng thời khuyến khích con người nên có cái nhìn bao dung, đa chiều để không bị giam cầm trong những thành kiến hẹp hòi.
- Từ đó, em rút ra được thông điệp cho bản thân là hãy tôn trọng sự khác biệt và ngừng phán xét người khác một cách dễ dàng". Bởi lẽ, mỗi cá nhân là một bản thể độc lập với những hoàn cảnh và góc khuất riêng mà ta không bao giờ thấy hết được. Khi biết trân trọng sự khác biệt, chúng ta không chỉ giải phóng bản thân khỏi những định kiến tiêu cực mà còn tạo nên một môi trường sống nhân văn, nơi mỗi người đều được thấu hiểu và sẻ chia.
Đề xuất sử dụng chế phẩm sinh học có chứa vi khuẩn Bacillus thuringiensis hoặc nấm Beauveria bassiana để phòng trừ sâu bệnh. Các vi sonh vật này xâm nhập hoặc tiết độc tố gây chết sâu hại mà vẫn đảm bảo sức khỏe con người, phù hợp với sản xuất hữu cơ.
Việc bảo vệ hệ sinh thái thông qua các biện pháp trừ sâu, bệnh hại có ý nghĩa quan trọng trong việc suy trì cân bằng sinh thái, bảo vệ đa dạng sinh học, và đảm bảo sức khỏe con người.