Nguyễn Thu Hà

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thu Hà
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu1: Đọc bài thơ "Tự miễn" của Bác Hồ, em cảm thấy như được tiếp thêm một nguồn năng lượng tích cực và ý chí rất lớn. Ngay từ hai câu đầu, Bác đã dùng hình ảnh thiên nhiên "đông tàn" và "ngày xuân" để nói về một quy luật hiển nhiên: nếu không có cái lạnh lẽo của mùa đông thì chẳng bao giờ có được sự rực rỡ của mùa xuân. Từ hình ảnh đó, Bác khéo léo dẫn dắt sang chuyện đời người: gian khổ, khó khăn chính là cái "lò luyện" để con người trưởng thành hơn. Em đặc biệt ấn tượng với câu "Tai ương rèn luyện tinh thần thêm hăng", nó cho thấy thái độ cực kỳ lạc quan của Bác. Dù đang trong cảnh xiềng xích, tù đày cực khổ, Bác không hề than vãn mà coi đó là cơ hội để rèn ý chí. Qua bài thơ, em học được rằng trong học tập hay cuộc sống, khi gặp bài toán khó hay thất bại, mình không nên nản chí. Thay vì sợ hãi "mùa đông" gian khổ, mình phải dũng cảm đối mặt để chờ đón "ngày xuân" thành công. Bài thơ thực sự là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, giúp chúng em hiểu rằng: muốn hái quả ngọt thì phải biết vượt qua chông gai.

câu1: Bài thơ "Ca sợi chỉ" của Bác Hồ là một bài học cực kỳ thấm thía về sức mạnh của sự đoàn kết. Ngay từ đầu, Bác dùng hình ảnh sợi chỉ mảnh mai, dễ đứt để nói về sự đơn độc của mỗi cá nhân. Nếu chỉ đứng một mình, chúng ta thật yếu ớt và dễ bị khuất phục. Nhưng điểm hay nhất chính là sự biến hóa ở phần sau: khi những sợi chỉ ấy biết "bện" lại với nhau thành dây thừng, chúng có thể kéo được cả cây tùng to lớn trên núi cao. Cách so sánh này rất gần gũi, giúp em hiểu ra rằng: một cây làm chẳng nên non, nhưng khi cả triệu người cùng đồng lòng thì không khó khăn nào là không thể vượt qua. Bài thơ không hề giáo điều mà giống như một lời thủ thỉ, nhắc nhở chúng ta phải biết yêu thương, gắn bó với tập thể. Em nhận ra rằng, dù trong học tập hay cuộc sống, chỉ cần chúng ta biết hợp sức, "kết chùm" lại như những sợi chỉ kia, chắc chắn sẽ tạo nên sức mạnh vô địch để đi đến thành công

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính của bài thơ là: Biểu cảm. Câu 2: Nhân vật “tôi” trong bài thơ đã trở thành sợi chỉ từ: Cái bông. Câu 3:Biện pháp tu từ: Hoán dụ/Ẩn dụ (hình ảnh sợi dọc, sợi ngang, tấm vải) hoặc Điệp từ("đó là").Phân tích: Việc sử dụng hình ảnh "sợi dọc", "sợi ngang" kết hợp thành "tấm vải" nhằm nhấn mạnh sức mạnh của sự đoàn kết. Một sợi chỉ riêng lẻ thì yếu ớt, nhưng khi kết hợp lại sẽ tạo nên một lực lượng vô cùng bền chặt, không ai có thể "bứt xé" nổi. Qua đó, tác giả khẳng định sức mạnh của tập thể vượt xa sức mạnh cá nhân. Câu 4:Đặc tính của sợi chỉ: Mỏng manh, yếu ớt, dễ đứt, dễ rời khi đứng một mình ("ăn ngồi không ngon", "chi anh chỉ xoàng").Sức mạnh của sợi chỉ nằm ở: Sự đoàn kết và tập hợp. Khi có nhiều "đồng bang" cùng họp lại, đan xen dọc ngang thì mới tạo nên sức mạnh "bền hơn lụa", trở thành một khối thống nhất không thể phá vỡ. Câu 5 Bài học ý nghĩa nhất: Bài học về tinh thần đoàn kết.Chia sẻ thêm: Trong cuộc sống cũng như trong lịch sử chống giặc ngoại xâm, mỗi cá nhân dù nhỏ bé nhưng nếu biết đồng lòng, hiệp lực thì sẽ tạo nên sức mạnh đại đoàn kết dân tộc to lớn, giúp vượt qua mọi khó khăn và chiến thắng mọi kẻ thù.

câu 1 : tự sự, cau 2: 7 chữ, câu 3: nhân hóa , làm nổi bật câu thơ gợi hình như không có cảnh tàn thì làm sao có ngày xuan, câu 4: tai ương có ý nghia sâu sắc ví như một bài học để đối mặt với thách thức thì ta mới được rèn luyện từng bước thành công , câu 5: bài thơ tự Miễn để lại nhiều bài học muốn nhắc nhở chúng phải đối mặt với thách thức thì mới dẫn đến huy hoàng trong cuộc sống phải vượt lên nghich cảnh để chúng ta nhiều kinh nghiem trải nghiem