Nguyễn Tuấn Minh
Giới thiệu về bản thân
Bài làm : bài học về lòng hiếu thảo từ câu chuyện Tích Chu tiếng chim cúc cu của bà vang lên giữa không trung như tiếng nấc nghẹn ngào xé lòng Tích Chu bàng hoàng nhìn lên thấy bà đã hóa thành chim xanh vỗ cánh bay đi mất nỗi ân hận cuộn trào trong lòng Tích Chu bật khóc nức nở bà ơi bà đi đâu bà ở lại với cháu cháu sẽ lấy nước cho bà cháu sẽ không ham chơi nữa cậu cứ thế chạy theo bóng chim xanh tiếng khóc của cậu làm rung động cả núi rừng cậu chạy mãi chạy mãi qua những bụi gai nhọn đâm vào chân qua những vách đá cheo leo cho đến khi gặp được một bà tiên thấy Tích Chu khóc lóc cầu xin cứu bà bà tiên cảm động trước sự hối hận chân thành của cậu Hiền bảo muốn bà trở lại thành người cháu phải đi lấy nước suối Tiên về cho bà uống đường đi rất gian nan cháu có làm được không Tích Chu không ngần ngại đáp dạ được vì bà dù khó khăn thế nào cháu cũng sẽ làm hành trình đi lấy nước suối tiên vô cùng vất vả Tích Chu phải vượt qua biết bao ngọn núi cao băng qua những khu rừng rậm rạp và đối mặt với sự mệt mỏi cùng cực nhưng trong tâm trí cậu hình ảnh bà nội thức quạt cho cậu những đêm hè oi ả hình ảnh và nhường nhịn từng miếng ngon đã trở thành động lực giúp cậu vượt qua tất cả cuối cùng Tích Chu cũng tìm thấy dòng suối tiên mát lành cậu vội vàng múc nước chạy như bay về nhà về đến nơi Tích Chu dâng nước lên bà và gọi thiết tha bà ơi bà uống nước đi bà kỳ lạ thay khi những giọt nước suối tiên chạm vào môi chim xanh bỗng chốc từ từ biến hình trở lại thành người bà nhân hậu bà dang tay ôm lấy Tích Chu vào lòng nước mắt bà rơi trên vai áo cháu từ đó về sau Tích Chu trở thành một cậu bé ngoan ngoãn hiếu thảo luôn chăm sóc bà chu đáo câu chuyện về Tích Chu không chỉ là một bài học cho cậu bé trong truyện mà còn là lời nhắc nhở quý giá cho mỗi chúng ta người thân đặc biệt là ông bà cha mẹ những người yêu thương ta vô điều kiện không thể ở bên ta mãi mãi hãy biết trân trọng những phút giây còn được sống gần gũi bên họ đừng để đến lúc mất đi rồi mới hối hận lòng hiếu thảo không cần phải là những điều to tát đôi khi chỉ là sự quan tâm chăm sóc những việc nhỏ bé thường ngày điều mà Tích Chu năm xưa đã từng lãng quên lãng.