Lê Hoàng Hải
Giới thiệu về bản thân
Trong xã hội hiện đại, bên cạnh những giá trị nhân văn đang được phát huy, có một “căn bệnh” âm thầm nhưng nguy hại đang lan rộng trong giới trẻ: bệnh vô cảm. Vô cảm là trạng thái trơ lì cảm xúc, thờ ơ, không biết xúc động trước cái đẹp hay đau xót trước cái xấu, cái ác. Biểu hiện rõ nhất của căn bệnh này là thái độ "sống chết mặc bay". Trên đường phố, khi gặp người bị tai nạn, thay vì giúp đỡ, nhiều bạn trẻ lại thản nhiên đứng nhìn, thậm chí dùng điện thoại quay phim, chụp ảnh để "câu view". Trong gia đình, không ít người trẻ chỉ đắm chìm vào thế giới ảo, thiếu sự quan tâm, trò chuyện với cha mẹ, người thân. Nguyên nhân dẫn đến tình trạng này trước hết là do sự bùng nổ của công nghệ thông tin. Sự lệ thuộc vào mạng xã hội khiến con người dần xa rời thực tế, giao tiếp trực tiếp bị thay thế bởi những nút "like" vô hồn. Bên cạnh đó, áp lực học tập và sự nuông chiều thái quá từ gia đình cũng khiến một bộ phận giới trẻ hình thành lối sống ích kỷ, chỉ biết đến bản thân mình. Hậu quả của bệnh vô cảm vô cùng nghiêm trọng. Nó làm xói mòn những giá trị đạo đức truyền thống, khiến mối quan hệ giữa người với người trở nên lỏng lẻo, lạnh lẽo. Một xã hội vô cảm là một xã hội "chết", nơi cái ác có cơ hội nảy nở vì không bị lên án và cái thiện bị cô lập. Để chữa trị căn bệnh này, mỗi bạn trẻ cần tự ý thức mở rộng lòng mình, học cách lắng nghe và chia sẻ. Gia đình và nhà trường cần chú trọng giáo dục kỹ năng sống, bồi dưỡng lòng trắc ẩn qua các hoạt động thiện nguyện thực tế. Bạn có thể tham gia các chiến dịch tình nguyện tại Cổng thông tin Tình nguyện Quốc gia để kết nối và lan tỏa yêu thương. Tóm lại, vô cảm là một rào cản ngăn cách con người đến với hạnh phúc đích thực. Hãy nhớ rằng: "Sống là đâu chỉ nhận riêng mình", chỉ khi biết yêu thương và sẻ chia, cuộc sống của chúng ta mới thực sự trở nên ý nghĩa
một xã hội phong kiến suy đồi, vua quan ăn chơi sa đọa