Nông Bích Ngọc
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Phở đối với em không chỉ là một món ăn quen thuộc mà còn là một phần hồn cốt của ẩm thực Việt Nam. Mỗi bát phở nghi ngút khói gợi lên cảm giác ấm áp, gần gũi như vòng tay của gia đình trong những buổi sáng se lạnh. Nước dùng trong veo nhưng đậm đà, được ninh từ xương suốt nhiều giờ, hòa quyện cùng hương thơm dịu nhẹ của quế, hồi, gừng nướng khiến ai đi xa cũng phải nhớ. Sợi bánh phở mềm, trắng, kết hợp với thịt bò hay thịt gà ngọt tự nhiên, thêm chút hành hoa, rau thơm tạo nên hương vị rất riêng, không thể lẫn với bất cứ món ăn nào khác. Phở còn làm em tự hào bởi dù ở đâu trên thế giới, chỉ cần nhắc đến phở là người ta nghĩ ngay đến Việt Nam – một đất nước giản dị nhưng giàu bản sắc.
Câu 2.
Trong cuộc đời em, người để lại nhiều yêu thương và kỉ niệm sâu sắc nhất chính là mẹ. Có một sự việc nhỏ thôi nhưng đã khiến em nhớ mãi và càng thấm thía hơn tình yêu bao la của mẹ dành cho em.
Hôm đó, em bị sốt cao vào đúng đêm mưa. Người em nóng ran, đầu đau nhức khiến em mệt lả. Mẹ vội vàng thức trắng cả đêm để chăm sóc em. Mẹ hết lau người, cho em uống thuốc rồi lại ngồi bên quạt cho em ngủ. Trong cơn mê man, em vẫn cảm nhận được bàn tay mẹ đặt lên trán, giọng mẹ lo lắng gọi tên em đầy yêu thương. Sáng hôm sau, khi em tỉnh dậy, mẹ trông mệt mỏi hẳn đi, đôi mắt thâm quầng vì cả đêm không ngủ, nhưng mẹ vẫn mỉm cười khi thấy em đã đỡ hơn.
Sự việc ấy tuy giản dị nhưng khiến em vô cùng xúc động. Em hiểu rằng tình mẹ luôn âm thầm, lặng lẽ mà vô cùng lớn lao. Mẹ chính là người luôn hi sinh tất cả vì con, không cần nhận lại điều gì. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng yêu thương của mẹ.
Câu 1
Phương thức biểu đạt chính: Thuyết minh.
Câu 2.
Việc đặt tên quán phở bao gồm những quy luật sau:
− Dùng tên cúng cơm của người chủ hoặc tên con để đặt cho tên gánh, tên hiệu. Ví dụ: phở Phúc, phở Lộc, phở Thọ,...
− Lấy một đặc điểm tật nguyền trên cơ thể người bán phở để đặt cho tên gánh, tên hiệu. Ví dụ: phở Gù, phở Lắp, phở Sứt,...
Câu 3.
− Tác giả đã nói về phở trên những phương diện sau:
+ Thời điểm thích hợp để ăn phở: Phở ăn bất cứ vào giờ nào cũng đều thấy trôi cả. Sớm, trưa, chiều, tối, khuya, lúc nào cũng ăn được.
+ Những quy luật trong việc đặt tên cho quán phở: Tên người bán phở thường chỉ dùng một tiếng,... người sành.
+ Sự mai một của tiếng rao bán phở trong đời sống hiện nay: Tại sao, bây giờ Hà Nội vẫn có phở, mà tiếng rao lại vắng hẳn đi?
− Cái nhìn của tác giả về phở: Cái nhìn trân trọng, yêu quý và cũng xen chút tiếc nuối vì trong đời sống hiện nay phở đã mất đi phần nào những yếu tố bình dị, đặc trưng của nó.
Câu 4
− Đề tài: Phở.
− Chủ đề: Ca ngợi món phở − một món ăn truyền thống đặc sắc, tinh tế và gắn bó sâu sắc với đời sống của người Việt, đặc biệt là người Hà Nội.
Câu 5
− Tình cảm của tác giả đối với phở:
+ Nguyễn Tuân thể hiện sự yêu mến, trân trọng những gì bình dị mà thân thuộc của món phở Hà Nội.
+ Tác giả cũng thể hiện sự tự hào, sự hoài niệm về món ăn thấm đượm tinh thần dân tộc này.