Nguyễn Ngọc Mai
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài làm
Quê em mỗi khi Tết Trung thu đến lại rộn ràng như một ngày hội lớn. Từ sáng sớm, khắp các ngõ xóm đã vang lên tiếng nói cười, trẻ em háo hức khoe nhau những chiếc đèn ông sao, đèn kéo quân đủ màu sắc. Các bà, các mẹ thì tất bật chuẩn bị mâm cỗ với bánh nướng, bánh dẻo, chuối, bưởi, hồng và nhiều loại quả khác. Không khí Trung thu như lan tỏa khắp nơi, khiến ai cũng thấy lòng mình rộn ràng, háo hức.
Khi mặt trời lặn, trăng tròn vành vạnh từ từ lên cao, cả xóm như bừng sáng bởi ánh trăng hòa cùng ánh đèn lung linh. Trẻ em tay cầm đèn ông sao, vừa đi vừa hát vang những bài ca Trung thu quen thuộc: “Tết Trung thu rước đèn đi chơi…”. Tiếng trống múa lân rộn ràng, tiếng reo hò cổ vũ vang khắp ngõ nhỏ. Những chú lân nhảy múa nhịp nhàng, khi thì tung tăng, khi thì vờn bóng, làm cho đêm hội thêm phần náo nhiệt.
Sau màn rước đèn và múa lân, mọi người quây quần bên mâm cỗ Trung thu. Người lớn trò chuyện, chia sẻ niềm vui, còn trẻ em thì say mê phá cỗ, thưởng thức bánh nướng, bánh dẻo thơm lừng, cùng những loại trái cây ngọt ngào. Tiếng cười nói vang khắp sân đình, tạo nên một bức tranh sinh hoạt vừa ấm áp vừa rộn ràng.
Đêm hội trăng rằm ở quê em không chỉ là dịp để trẻ em vui chơi, mà còn là lúc để tình làng nghĩa xóm thêm gắn bó. Trung thu mang đến niềm vui, sự đoàn kết và nhừng kỷ niêm đẹp trong lòng mỗi người. Với em, khiến em thêm yêu quê hương luôn là một ký ức ngọt ngào, khiến em thêm yêu quê hương và mong chờ mỗi mùa trăng rằm lại về.
Câu 2:
Bài làm
Bài thơ “Mùa về” của Phạm Xuân Am đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng. Qua những vần thơ mộc mạc, tác giả đã tái hiện không khí nhộn nhịp, rộn ràng của ngày mùa quê hương. Em cảm nhận được hình ảnh người nông dân hiện lên thật chân chất, lam lũ nhưng đầy nghị lực. Họ nện cối, sảy thóc, gặt lúa trong nắng mưa, đôi vai gánh cả bão giông để mang lại hạt lúa vàng cho cuộc sống. Những câu thơ vừa miêu tả vừa chan chứa tình cảm khiến em thấy yêu hơn quê hương và trân trọng công sức lao động của người nông dân. Đặc biệt, tinh thần “nhọc nhằn không mỏi, mỏi mong mùa về” gợi cho em bài học về sự kiên trì, bền bỉ để vượt qua khó khăn. Đọc bài thơ, em thấy lòng mình thêm ấm áp, biết ơn những người đã làm ra hạt gạo nuôi sống chúng ta mỗi ngày. Bài thơ không chỉ ca ngợi vẻ đẹp mùa màng mà còn khơi dậy tình yêu quê hương, đất nước trong mỗi người.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm.
Câu 2:
Ba hoạt động lao động của người nông dân trong ngầy mùa:
- Nện cối, sàng rơm, sảy thóc.
- Ra đồng gặt lúa bằng liềm hái.
- Gánh vác, phơi thóc, làm việc dưới mưa nắng.
Câu 3:
Những câu thơ ''Hai tay dưỡng đất, nuôi trời / Đôi vai gánh cae mảnh trời bão giông'' gợi cảm nhận:
- Người nông dân có sức lao động bền bỉ, dẻo dai.
- Họ gánh vác nặng nhọc, chịu đựng gian khổ để nuôi sống cả gia đình và xã hội.
- Hình ảnh người nông dân hiện lên vừa vất vả vừa cao cả, đáng trân trọng.
Câu 4:
- Biện pháp tu từ ẩn dụ trong câu ''Thêm vàng hạt lúa, thêm anh giấc nồng''.
- Làm cho câu thơ trở nên sinh động, hấp dẫn, tăng sức gợi hình, gợi cảm cho sự diễn đạt.
- Làm nổi bật niềm vui, hạnh phúc của người nông dân khi mùa màng bội thu =.
- Qua hình ảnh ẩn dụ, tác giả gợi ra mối liên hệ giữa hạt lúa vàng với cuộc sống ấm no, giấc ngủ yên lành, từ đó khẳng định giá trị của lao đọng và thành quả lao động.
Câu 5:
Bài làm
Tinh thần ''Nhọc nhằn không mỏi, mỏi mong mùa về'' của người nông dân trong bài thơ giúp em hiểu rằng để đạt được thành quả, mỗi người cần có sự kiên trì và bền bỉ trong học tập cũng như trong cuộc sống. Người nông dân dù vất vả nhưng vẫn lạc quan, tin tưởng vào mùa bội thu. Em cũng phải rèn luyện tinh thần ấy: chăm chỉ học tập, không nản trí trước khó khăn, biết trân trọng công sức lao động của mình và của người khác. Chính sự cố gắng không ngừng sẽ đem alij niềm vui, sự yên lòng và thành công trong tương lai.
Bài làm
Trong cuộc đời học sinh, có những kỉ niệm giản dị nhưng để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng. Một trong những kỉ niệm đáng nhớ nhất của em là lần cùng các ban trong lớp tham gia buổi ngoại khóa do cô giáo chủ nhiệm tổ chức.
Hôm ấy, trời thu trong xanh, nắng vàng nhẹ trải khắp sân trường.Cô giáo dẫn cả lớp ra công viên gần trường để vừa vui chơi vừa học tập ngoài thiên nhiên. Ngay từ khi bước vào cổng công viên, em đã cảm thấy một không khí khác hẳn: cây xanh rợp bóng, tiếng chim hót ríu rít, và những nụ cười rạng rỡ của bạn bè. Cô giáo chia lớp thành các nhóm nhỏ, giao nhiệm vụ quan sát cảnh vật rồi viết một đoạn văn ngắn miêu tả.
Em cùng nhóm bạn ngồi dưới gốc cây bằng lăng, vừa trò chuyện vừa ghi chép. Có bạn thì tả màu hoa tím biếc, có bạn lại chú ý đến đàn chim sẻ đang chuyền cành. Riêng em, em chọn miêu tả dòng suối nhỏ chảy róc rách bên cạnh. Trong lúc làm việc, cô giáo đi đến từng nhóm, nhẹ nhàng góp ý và khích lệ. Khi đọc đoạn văn của em, cô mỉm cười khen rằng em đã biết quan sát tinh tế và diễn đạt bằng cảm xúc chân thật. Lời khen ấy khiến em vô cùng hạnh phúc, cảm thấy tự tin hơn vào khả năng viết của mình.
Sau phần học tập, cả lớp cùng nhau chơi trò kéo co, nhảy bao bố. Tiếng cười vang khắp công viên, xóa tan mọi khoảng cách. Em nhận ra rằng, ngoài những giờ học căng thẳng, thầy cô và bạn bè cũng có thể mang đến cho nhau niềm vui, sự gắn kết và tình cảm ấm áp.
Buổi ngoại khóa hôm ấy không chỉ giúp em thêm yêu thiên nhiên mà còn để lại một kỷ niệm đẹp về tình thầy trò, tình bạn. Em hiểu rằng, chính những trải nghiệm như vậy đã nuôi dưỡng tâm hồn, giúp em trưởng thành và thêm yêu mái trường của mình.
Bài làm
Trong cuộc đời học sinh, có những kỉ niệm giản dị nhưng để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng. Một trong những kỉ niệm đáng nhớ nhất của em là lần cùng các ban trong lớp tham gia buổi ngoại khóa do cô giáo chủ nhiệm tổ chức.
Hôm ấy, trời thu trong xanh, nắng vàng nhẹ trải khắp sân trường.Cô giáo dẫn cả lớp ra công viên gần trường để vừa vui chơi vừa học tập ngoài thiên nhiên. Ngay từ khi bước vào cổng công viên, em đã cảm thấy một không khí khác hẳn: cây xanh rợp bóng, tiếng chim hót ríu rít, và những nụ cười rạng rỡ của bạn bè. Cô giáo chia lớp thành các nhóm nhỏ, giao nhiệm vụ quan sát cảnh vật rồi viết một đoạn văn ngắn miêu tả.
Em cùng nhóm bạn ngồi dưới gốc cây bằng lăng, vừa trò chuyện vừa ghi chép. Có bạn thì tả màu hoa tím biếc, có bạn lại chú ý đến đàn chim sẻ đang chuyền cành. Riêng em, em chọn miêu tả dòng suối nhỏ chảy róc rách bên cạnh. Trong lúc làm việc, cô giáo đi đến từng nhóm, nhẹ nhàng góp ý và khích lệ. Khi đọc đoạn văn của em, cô mỉm cười khen rằng em đã biết quan sát tinh tế và diễn đạt bằng cảm xúc chân thật. Lời khen ấy khiến em vô cùng hạnh phúc, cảm thấy tự tin hơn vào khả năng viết của mình.
Sau phần học tập, cả lớp cùng nhau chơi trò kéo co, nhảy bao bố. Tiếng cười vang khắp công viên, xóa tan mọi khoảng cách. Em nhận ra rằng, ngoài những giờ học căng thẳng, thầy cô và bạn bè cũng có thể mang đến cho nhau niềm vui, sự gắn kết và tình cảm ấm áp.
Buổi ngoại khóa hôm ấy không chỉ giúp em thêm yêu thiên nhiên mà còn để lại một kỷ niệm đẹp về tình thầy trò, tình bạn. Em hiểu rằng, chính những trải nghiệm như vậy đã nuôi dưỡng tâm hồn, giúp em trưởng thành và thêm yêu mái trường của mình.