Bùi Ngân Hà

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bùi Ngân Hà
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Gọi n là số tổ công tác có thể lập được.

Do yêu cầu 96 bác sĩ phải được chia đều cho các tổ nên n phải là một ước của 96.

Tương tự, n cũng là ước của 144 và 120.

Do đó n∈ ƯC(96,144,120). Muốn số tổ lập được nhiều nhất thì n= ƯCLN(96,144,120).

Ta có 96=2^5 .3; 144=2^4.3^2; 120=2^3.3.5.

Suy ra n= ƯCLN(96,144,120) =23.3=24.

Vậy có thể lập được nhiều nhất là 2424 tổ công tác thỏa mãn yêu cầu đề ra.

Chu vi hình vuông là 16 cm nên cạnh hình vuông bằng 4 cm

Diện tích hình vuông bằng: 4.4 = 16 cm2

Diện tích bốn hình thang cân (bằng nhau) phía ngoài hình vuông bằng: 28 - 16 = 12 cm2

Hình thang cân AEGB có diện tích bằng: 12 : 4 = 3 cm2

a) Vì AEFB là hình bình hành nên AE = BF = 17 m.

Vì ABCD là hình thang cân nên DA = CB = 18 m.

Tổng chiều dài các cạnh của thửa đất bằng:

     28 + 20 + 2.17 + 2.18 = 48 + 2.(17 + 18) = 48 + 2.35 = 48 + 70 = 118 m

Trừ 2 m cổng, hàng rào dài : 118 - 2 = 116 m.

b) Hình bình hành ABFE có một cạnh bằng 28 m, chiều cao hạ xuống cạnh ấy bằng 11 m nên có diện tích bằng:

     28 . 11 = 308 m2

Hình thang ABCD có hai đáy bằng 28 m và 20 m, chiều cao 16 m nên có diện tích bằng:

     (28 + 20).16 : 2 = 384 m2

Diện tích thửa đất bằng:

     308 + 384 = 692 m2

Lợi nhuận thu được mỗi vụ từ mỗi mét vuông là 500 000 đồng = 0,5 triệu đồng.

Lợi nhuận thu được mỗi vụ từ thửa ruộng là:

     692 . 0,5 = 346 (triệu đồng).

a.25:x=−22−1.

25 : x = -5

x = -5

b. 27.(x+1)= -243

x + 1 = -9 

x = -10



a. 99 - (-55) : 5 + \(202 2^{0}\)

= 99 - (-11) + 1

= 110 +1

=111

b.(−35)+127+(−65)+73

\(\left[\right. \left(\right. - 35 \left.\right) + \left(\right. - 65 \left.\right) \left]\right. + \left(\right. 127 + 73 \left.\right)\)

= -100 + 200

= 100

Câu 1:

Đọc bài thơ "Mùa về" của Phạm Xuân Am, lòng em dâng lên một cảm xúc bâng khuâng, man mác. Bài thơ như một bức tranh thiên nhiên thu nhỏ, gợi nhớ về những mùa quen thuộc của quê hương với những hình ảnh giản dị mà đầy sức sống: cánh đồng lúa chín vàng, tiếng chim ríu rít, hương lúa mới thơm nồng. Mỗi câu thơ nhẹ nhàng, mộc mạc nhưng lại chạm sâu vào ký ức tuổi thơ của em – những buổi chiều theo bà ra đồng, những mùa gặt tấp nập, tiếng cười rộn rã của người nông dân. Tác giả không chỉ tả cảnh mà còn gửi gắm vào đó tình yêu quê hương, sự gắn bó máu thịt với mảnh đất nuôi mình lớn lên. Đọc xong bài thơ, em cảm thấy như được trở về với không khí ấm áp, thanh bình của làng quê, nơi mỗi mùa về không chỉ là sự chuyển giao của thiên nhiên mà còn là sự sum vầy, là nhịp sống chân chất, đầy yêu thương. Bài thơ nhắc nhở em trân trọng những giá trị giản dị mà sâu sắc của quê hương, nơi luôn chào đón ta trở về dù đi đâu, làm gì.

Câu 2:

Tết Trung thu – cái tết của tuổi thơ, của ánh trăng rằm và những tiếng cười giòn tan – luôn là dịp đặc biệt nhất ở làng quê em. Cứ đến ngày rằm tháng tám, không khí làng trên xóm dưới lại rộn ràng, náo nức hẳn lên.

Trước đó vài ngày, các bà, các mẹ đã bắt đầu chuẩn bị bánh nướng, bánh dẻo. Mùi thơm của bột, của nhân đậu xanh, thịt mỡ lan tỏa khắp xóm. Trẻ con háo hức được phụ giúp nhào bột, nặn bánh, dù đôi tay còn vụng về nhưng ai cũng hăng say. Chiều ngày rằm, các em nhỏ xúng xính trong những bộ quần áo đẹp, tay cầm đèn ông sao, đèn cá chép, đèn kéo quân… cùng nhau kéo đi khắp xóm. Tiếng trống ếch rộn rã, tiếng hát “Rước đèn tháng tám” vang lên ríu rít như chim non.

Tối đến, cả làng tập trung ở sân đình. Một mâm cỗ Trung thu được bày biện công phu với nào bánh, nào kẹo, nào hoa quả đủ loại. Nhưng đẹp nhất vẫn là chú chó bông làm bằng bưởi, với đôi mắt bằng hạt nhãn, trông ngộ nghĩnh vô cùng. Khi trăng lên cao, tỏa ánh sáng vàng dịu khắp sân, buổi phá cỗ bắt đầu. Các cụ cao niên kể chuyện về chị Hằng, chú Cuội, về sự tích cây đa ngàn năm. Trẻ con chăm chú lắng nghe, mắt sáng long lanh dưới ánh trăng.

Sau đó là phần hấp dẫn nhất: múa lân. Đoàn lân với ông địa bụng phệ, chú tễu vui nhộn và con lân sặc sỡ nhảy múa theo nhịp trống rộn rã. Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay cổ vũ khiến không khí càng thêm sôi động. Những đứa trẻ chạy theo đoàn lân, cười nói không ngớt. Em cùng các bạn cũng hòa vào dòng người ấy, lòng rạo rực một niềm vui khó tả.

Đêm Trung thu ở quê em không chỉ là ngày hội của trẻ con mà còn là dịp để mọi người sum vầy, chia sẻ yêu thương. Dưới ánh trăng tròn vành vạnh, những khuôn mặt rạng rỡ, những câu chuyện ấm áp càng thêm gắn kết tình làng nghĩa xóm. Khi đêm đã khuya, trẻ con lũ lượt ra về, trên tay vẫn cầm những chiếc đèn lồng tỏa sáng nhẹ nhàng. Ánh trăng vằng vặc soi bước chân em về nhà, để lại trong lòng những ký ức ngọt ngào về một mùa Trung thu ấm áp, đong đầy tình yêu thương.

Tết Trung thu qua đi, nhưng hương vị của bánh dẻo, ánh sáng của đèn lồng và tiếng cười giòn tan vẫn còn vương vấn mãi trong tâm hồn em. Nó như một phần không thể thiếu của tuổi thơ, của quê hương, nơi gói trọn những điều bình dị mà thiêng liêng nhất.

Câu 1:

Đọc bài thơ "Mùa về" của Phạm Xuân Am, lòng em dâng lên một cảm xúc bâng khuâng, man mác. Bài thơ như một bức tranh thiên nhiên thu nhỏ, gợi nhớ về những mùa quen thuộc của quê hương với những hình ảnh giản dị mà đầy sức sống: cánh đồng lúa chín vàng, tiếng chim ríu rít, hương lúa mới thơm nồng. Mỗi câu thơ nhẹ nhàng, mộc mạc nhưng lại chạm sâu vào ký ức tuổi thơ của em – những buổi chiều theo bà ra đồng, những mùa gặt tấp nập, tiếng cười rộn rã của người nông dân. Tác giả không chỉ tả cảnh mà còn gửi gắm vào đó tình yêu quê hương, sự gắn bó máu thịt với mảnh đất nuôi mình lớn lên. Đọc xong bài thơ, em cảm thấy như được trở về với không khí ấm áp, thanh bình của làng quê, nơi mỗi mùa về không chỉ là sự chuyển giao của thiên nhiên mà còn là sự sum vầy, là nhịp sống chân chất, đầy yêu thương. Bài thơ nhắc nhở em trân trọng những giá trị giản dị mà sâu sắc của quê hương, nơi luôn chào đón ta trở về dù đi đâu, làm gì.

Câu 2:

Tết Trung thu – cái tết của tuổi thơ, của ánh trăng rằm và những tiếng cười giòn tan – luôn là dịp đặc biệt nhất ở làng quê em. Cứ đến ngày rằm tháng tám, không khí làng trên xóm dưới lại rộn ràng, náo nức hẳn lên.

Trước đó vài ngày, các bà, các mẹ đã bắt đầu chuẩn bị bánh nướng, bánh dẻo. Mùi thơm của bột, của nhân đậu xanh, thịt mỡ lan tỏa khắp xóm. Trẻ con háo hức được phụ giúp nhào bột, nặn bánh, dù đôi tay còn vụng về nhưng ai cũng hăng say. Chiều ngày rằm, các em nhỏ xúng xính trong những bộ quần áo đẹp, tay cầm đèn ông sao, đèn cá chép, đèn kéo quân… cùng nhau kéo đi khắp xóm. Tiếng trống ếch rộn rã, tiếng hát “Rước đèn tháng tám” vang lên ríu rít như chim non.

Tối đến, cả làng tập trung ở sân đình. Một mâm cỗ Trung thu được bày biện công phu với nào bánh, nào kẹo, nào hoa quả đủ loại. Nhưng đẹp nhất vẫn là chú chó bông làm bằng bưởi, với đôi mắt bằng hạt nhãn, trông ngộ nghĩnh vô cùng. Khi trăng lên cao, tỏa ánh sáng vàng dịu khắp sân, buổi phá cỗ bắt đầu. Các cụ cao niên kể chuyện về chị Hằng, chú Cuội, về sự tích cây đa ngàn năm. Trẻ con chăm chú lắng nghe, mắt sáng long lanh dưới ánh trăng.

Sau đó là phần hấp dẫn nhất: múa lân. Đoàn lân với ông địa bụng phệ, chú tễu vui nhộn và con lân sặc sỡ nhảy múa theo nhịp trống rộn rã. Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay cổ vũ khiến không khí càng thêm sôi động. Những đứa trẻ chạy theo đoàn lân, cười nói không ngớt. Em cùng các bạn cũng hòa vào dòng người ấy, lòng rạo rực một niềm vui khó tả.

Đêm Trung thu ở quê em không chỉ là ngày hội của trẻ con mà còn là dịp để mọi người sum vầy, chia sẻ yêu thương. Dưới ánh trăng tròn vành vạnh, những khuôn mặt rạng rỡ, những câu chuyện ấm áp càng thêm gắn kết tình làng nghĩa xóm. Khi đêm đã khuya, trẻ con lũ lượt ra về, trên tay vẫn cầm những chiếc đèn lồng tỏa sáng nhẹ nhàng. Ánh trăng vằng vặc soi bước chân em về nhà, để lại trong lòng những ký ức ngọt ngào về một mùa Trung thu ấm áp, đong đầy tình yêu thương.

Tết Trung thu qua đi, nhưng hương vị của bánh dẻo, ánh sáng của đèn lồng và tiếng cười giòn tan vẫn còn vương vấn mãi trong tâm hồn em. Nó như một phần không thể thiếu của tuổi thơ, của quê hương, nơi gói trọn những điều bình dị mà thiêng liêng nhất.

Câu 1: PTBĐ chính được dùng trong văn bản trên là biểu cảm kết hợp với miêu tả.

Câu 2: Đó là hoạt động: gặt lúa bằng liềm; sàng rơm, sảy thóc; giã lúa, xay thóc.

Câu 3: Những dòng thơ "Hai tay dưỡng đất, nuôi trời/Đôi vai gánh cả mảng trời bão giông" cho em thấy sự vất vả, gian nan, không ngại khó khăn của người nông dân khi mùa về.

Câu 4: Trong dòng thơ "Thêm vàng hạt lúa, thêm xanh giấc nồng" có sử dụng BPTT điệp ngữ. Với điệp ngữ "thêm", tác giả muốn nhấn mạnh niềm vui được mùa của những người nông dân - người đã cố gắng vượt gian nan, khó khăn để làm ra những hạt gạo thơm ngon.

Câu 5: Từ tinh thần “Nhọc nhằn không mỏi, mỏi mong mùa về”, bài học mà em đã rút ra được cho bản thân mình là phải biết chăm chỉ, kiên trì và không ngại khó khăn, vất vả. Trong học tập và cuộc sống, nếu ta biết cố gắng thì sẽ đạt được kết quả cao, được như mình mong đợi. Ta cần trân trọng công sức lao động của người khác và biết sống có trách nhiệm với bản thân, xã hội. Đồng thời, em đã hiểu thêm rằng thành quả ngọt ngào chỉ đến khi ta đã biết nỗ lực bền bỉ mỗi ngày.

Tuổi học trò của em giống như một khu vườn ngập tràn hoa thơm và kỷ niệm, nhưng có lẽ bông hoa rực rỡ và ấm áp nhất chính là chuyến đi dã ngoại cuối cấp Tiểu học của em cùng các bạn lớp 5. Đó không chỉ là một chuyến vui chơi, mà còn là trải nghiệm dạy cho chúng em bài học sâu sắc về tình bạn và sự sẻ chia.

Hôm ấy, cả lớp háo hức lên xe đến một khu sinh thái ven thành phố. Khung cảnh thiên nhiên xanh mát khiến ai nấy đều phấn khởi. Phần thi thú vị nhất là cuộc thi dựng lều giữa các tổ. Tổ em ban đầu rất tự tin vì có mấy bạn nam khỏe mạnh. Thế nhưng, do mải tranh cãi về cách làm, chúng em cứ loay hoay mãi mà khung lều cứ đổ xuống. Nhìn các tổ khác đã hoàn thành, lòng chúng em nóng như lửa đốt.

Đúng lúc ấy, Ngọc– lớp trưởng lớp bên cạnh đi ngang qua, thấy tình cảnh của chúng em liền dừng lại. Bạn ấy không những không cười chê mà còn chạy về gọi thêm mấy bạn nam sang giúp. “Để tớ giúp các cậu một tay nhé! Mình cùng nhau làm sẽ nhanh hơn!” – Minh nở nụ cười thân thiện. Thế là, dưới sự chỉ dẫn nhiệt tình của các bạn, chúng em biết cách phân công hợp lý: bạn giữ khung, bạn căng bạt, bạn cọc lều. Chỉ mươi phút sau, chiếc lều của tổ em đã đứng vững vàng, thậm chí còn được khen là đẹp nhất.

Buổi trưa, chúng em ngồi quây quần trong lều, cùng chia sẻ đồ ăn mang theo. Cái khoảnh khắc cùng nhau nếm những món ăn giản dị, cùng cười vang vì một câu chuyện vui, em chợt nhận ra ý nghĩa thực sự của tình bạn. Nó không nằm ở những lời nói hoa mỹ, mà nằm ở sự giúp đỡ kịp thời khi khó khăn, ở niềm vui được sẻ chia dù là nhỏ nhất.

Trải nghiệm ấy đã trở thành ký ức đẹp không thể phai mờ trong lòng em. Nó dạy em rằng, sức mạnh của tập thể lớn hơn rất nhiều so với cá nhân, và một tình bạn chân thành luôn được xây dựng từ sự chân thành và sẵn sàng giúp đỡ lẫn nhau. Mỗi khi nhớ lại chuyến đi ấy, em lại thấy lòng ấm áp và trân trọng hơn những người bạn đã cùng em đi qua một phần thanh xuân tươi đẹp.


Tuổi học trò của em giống như một khu vườn ngập tràn hoa thơm và kỷ niệm, nhưng có lẽ bông hoa rực rỡ và ấm áp nhất chính là chuyến đi dã ngoại cuối cấp Tiểu học của em cùng các bạn lớp 5A. Đó không chỉ là một chuyến vui chơi, mà còn là trải nghiệm dạy cho chúng em bài học sâu sắc về tình bạn và sự sẻ chia.

Hôm ấy, cả lớp háo hức lên xe đến một khu sinh thái ven thành phố. Khung cảnh thiên nhiên xanh mát khiến ai nấy đều phấn khởi. Phần thi thú vị nhất là cuộc thi dựng lều giữa các tổ. Tổ em ban đầu rất tự tin vì có mấy bạn nam khỏe mạnh. Thế nhưng, do mải tranh cãi về cách làm, chúng em cứ loay hoay mãi mà khung lều cứ đổ xuống. Nhìn các tổ khác đã hoàn thành, lòng chúng em nóng như lửa đốt.

Đúng lúc ấy, Minh – lớp trưởng lớp bên cạnh đi ngang qua, thấy tình cảnh của chúng em liền dừng lại. Bạn ấy không những không cười chê mà còn chạy về gọi thêm mấy bạn nam sang giúp. “Để tớ giúp các cậu một tay nhé! Mình cùng nhau làm sẽ nhanh hơn!” – Minh nở nụ cười thân thiện. Thế là, dưới sự chỉ dẫn nhiệt tình của các bạn, chúng em biết cách phân công hợp lý: bạn giữ khung, bạn căng bạt, bạn cọc lều. Chỉ mươi phút sau, chiếc lều của tổ em đã đứng vững vàng, thậm chí còn được khen là đẹp nhất.

Buổi trưa, chúng em ngồi quây quần trong lều, cùng chia sẻ đồ ăn mang theo. Cái khoảnh khắc cùng nhau nếm những món ăn giản dị, cùng cười vang vì một câu chuyện vui, em chợt nhận ra ý nghĩa thực sự của tình bạn. Nó không nằm ở những lời nói hoa mỹ, mà nằm ở sự giúp đỡ kịp thời khi khó khăn, ở niềm vui được sẻ chia dù là nhỏ nhất.

Trải nghiệm ấy đã trở thành ký ức đẹp không thể phai mờ trong lòng em. Nó dạy em rằng, sức mạnh của tập thể lớn hơn rất nhiều so với cá nhân, và một tình bạn chân thành luôn được xây dựng từ sự chân thành và sẵn sàng giúp đỡ lẫn nhau. Mỗi khi nhớ lại chuyến đi ấy, em lại thấy lòng ấm áp và trân trọng hơn những người bạn đã cùng em đi qua một phần thanh xuân tươi đẹp.