Đặng Linh Đan

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Linh Đan
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

CÂU 1:

Bài thơ “Mùa về” của Phạm Xuân Am đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và trân trọng. Qua những vần thơ mộc mạc, giản dị, tác giả đã khắc họa sinh động bức tranh ngày mùa nơi làng quê Việt Nam với nhịp sống rộn ràng, tất bật mà ấm áp nghĩa tình. Em đặc biệt xúc động trước hình ảnh người nông dân hiện lên vừa lam lũ, vất vả, vừa kiên cường, bền bỉ trước nắng mưa, bão giông. Những câu thơ giàu hình ảnh như “Hai tay dưỡng đất, nuôi trời” đã cho em thấy rõ sự hy sinh thầm lặng của họ để làm ra hạt lúa nuôi sống con người. Bài thơ không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của lao động mà còn thể hiện niềm vui, niềm hy vọng vào mùa màng no đủ. Đọc “Mùa về”, em càng thêm yêu quê hương, trân trọng giá trị của lao động và biết ơn những con người ngày đêm gắn bó với ruộng đồng.

CÂU 2:

Trong những ngày lễ truyền thống của dân tộc, Tết Trung thu luôn là ngày hội mang đến cho em nhiều niềm vui và kỷ niệm đẹp nhất, đặc biệt là Tết Trung thu ở quê em. Cứ mỗi độ rằm tháng Tám, cả làng quê lại khoác lên mình một không khí rộn ràng, ấm áp và đầy sắc màu.

Ngay từ buổi chiều, khi nắng còn vương trên những hàng tre, không khí Trung thu đã lan tỏa khắp xóm làng. Người lớn tất bật quét dọn sân đình, treo đèn lồng và chuẩn bị mâm cỗ. Trên những chiếc bàn dài là bánh nướng, bánh dẻo, bưởi xanh, chuối chín vàng được bày biện khéo léo. Trẻ con trong làng thì háo hức vô cùng. Đứa nào cũng tay cầm đèn ông sao, đèn cá chép, vừa đi vừa cười nói ríu rít, ánh mắt lấp lánh niềm vui.

Khi màn đêm buông xuống, vầng trăng tròn và sáng vằng vặc treo cao trên bầu trời, soi sáng khắp thôn quê yên bình. Tiếng trống múa lân vang lên “tùng… tùng… tùng” làm không khí trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Đội múa lân với những bước nhảy khỏe khoắn, uyển chuyển đi khắp làng trong tiếng reo hò cổ vũ của mọi người. Trẻ em chạy theo sau, cười vang cả một góc quê.

Sau màn múa lân, mọi người quây quần bên nhau phá cỗ Trung thu. Người lớn trò chuyện thân mật, trẻ nhỏ vừa ăn bánh vừa ngắm trăng, lòng ngập tràn hạnh phúc. Tết Trung thu ở quê em không chỉ là ngày hội của thiếu nhi mà còn là dịp để mọi người xích lại gần nhau hơn, gắn bó và sẻ chia.

Những đêm Trung thu giản dị ấy đã trở thành ký ức tuổi thơ trong trẻo, theo em suốt những năm tháng lớn lên và khiến em luôn yêu tha thiết quê hương mình.

CÂU 1:

Bài thơ “Mùa về” của Phạm Xuân Am đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và trân trọng. Qua những vần thơ mộc mạc, giản dị, tác giả đã khắc họa sinh động bức tranh ngày mùa nơi làng quê Việt Nam với nhịp sống rộn ràng, tất bật mà ấm áp nghĩa tình. Em đặc biệt xúc động trước hình ảnh người nông dân hiện lên vừa lam lũ, vất vả, vừa kiên cường, bền bỉ trước nắng mưa, bão giông. Những câu thơ giàu hình ảnh như “Hai tay dưỡng đất, nuôi trời” đã cho em thấy rõ sự hy sinh thầm lặng của họ để làm ra hạt lúa nuôi sống con người. Bài thơ không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của lao động mà còn thể hiện niềm vui, niềm hy vọng vào mùa màng no đủ. Đọc “Mùa về”, em càng thêm yêu quê hương, trân trọng giá trị của lao động và biết ơn những con người ngày đêm gắn bó với ruộng đồng.

CÂU 2:

Trong những ngày lễ truyền thống của dân tộc, Tết Trung thu luôn là ngày hội mang đến cho em nhiều niềm vui và kỷ niệm đẹp nhất, đặc biệt là Tết Trung thu ở quê em. Cứ mỗi độ rằm tháng Tám, cả làng quê lại khoác lên mình một không khí rộn ràng, ấm áp và đầy sắc màu.

Ngay từ buổi chiều, khi nắng còn vương trên những hàng tre, không khí Trung thu đã lan tỏa khắp xóm làng. Người lớn tất bật quét dọn sân đình, treo đèn lồng và chuẩn bị mâm cỗ. Trên những chiếc bàn dài là bánh nướng, bánh dẻo, bưởi xanh, chuối chín vàng được bày biện khéo léo. Trẻ con trong làng thì háo hức vô cùng. Đứa nào cũng tay cầm đèn ông sao, đèn cá chép, vừa đi vừa cười nói ríu rít, ánh mắt lấp lánh niềm vui.

Khi màn đêm buông xuống, vầng trăng tròn và sáng vằng vặc treo cao trên bầu trời, soi sáng khắp thôn quê yên bình. Tiếng trống múa lân vang lên “tùng… tùng… tùng” làm không khí trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Đội múa lân với những bước nhảy khỏe khoắn, uyển chuyển đi khắp làng trong tiếng reo hò cổ vũ của mọi người. Trẻ em chạy theo sau, cười vang cả một góc quê.

Sau màn múa lân, mọi người quây quần bên nhau phá cỗ Trung thu. Người lớn trò chuyện thân mật, trẻ nhỏ vừa ăn bánh vừa ngắm trăng, lòng ngập tràn hạnh phúc. Tết Trung thu ở quê em không chỉ là ngày hội của thiếu nhi mà còn là dịp để mọi người xích lại gần nhau hơn, gắn bó và sẻ chia.

Những đêm Trung thu giản dị ấy đã trở thành ký ức tuổi thơ trong trẻo, theo em suốt những năm tháng lớn lên và khiến em luôn yêu tha thiết quê hương mình.

BÀI LÀM

Một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất của em là lần đi tham quan Bảo tàng Lịch sử cùng lớp. Ngay khi bước vào cánh cửa lớn của bảo tàng, em đã cảm nhận được không khí trang nghiêm và bí ẩn, như bước vào một kho báu của quá khứ. Ánh đèn nhẹ nhàng chiếu lên các hiện vật, khiến mọi thứ lấp lánh và cuốn hút đến lạ thường.

Em đi từ phòng này sang phòng khác, mắt mở to tròn nhìn những cổ vật xưa cũ: những chiếc bình gốm với hoa văn tinh xảo, những công cụ bằng đồng sáng loáng, và cả những bức tượng nhỏ mà tưởng chừng như đang sống. Khi đứng trước chiếc trống đồng khổng lồ, em cảm thấy tim mình rung lên. Thầy cô kể rằng nó đã tồn tại hàng nghìn năm, từng vang lên trong các nghi lễ quan trọng của người xưa. Em ngước nhìn, thấy từng nét chạm trổ tinh xảo như đang kể một câu chuyện lịch sử sống động.

Điều làm em vui nhất là được thảo luận cùng các bạn, đoán xem hiện vật này dùng để làm gì, người xưa sinh hoạt ra sao. Tiếng cười, tiếng bàn luận rôm rả vang khắp phòng trưng bày. Có lúc em lại len lén chạm vào những tấm bảng giới thiệu, đọc những thông tin như một nhà thám hiểm nhỏ đang khám phá kho báu bí ẩn.

Khi ra về, em vẫn không thể quên những hình ảnh và câu chuyện vừa nghe. Trên đường trở về lớp, em tự nhủ sẽ học hỏi nhiều hơn để hiểu rõ lịch sử dân tộc và trân trọng những giá trị văn hóa mà cha ông để lại. Lần đi bảo tàng ấy không chỉ giúp em mở rộng kiến thức mà còn khiến em cảm nhận rõ ràng sự gắn kết giữa quá khứ và hiện tại, và tình bạn giữa các bạn trong lớp cũng trở nên thân thiết hơn.

BÀI LÀM

Một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất của em là lần đi tham quan Bảo tàng Lịch sử cùng lớp. Ngay khi bước vào cánh cửa lớn của bảo tàng, em đã cảm nhận được không khí trang nghiêm và bí ẩn, như bước vào một kho báu của quá khứ. Ánh đèn nhẹ nhàng chiếu lên các hiện vật, khiến mọi thứ lấp lánh và cuốn hút đến lạ thường.

Em đi từ phòng này sang phòng khác, mắt mở to tròn nhìn những cổ vật xưa cũ: những chiếc bình gốm với hoa văn tinh xảo, những công cụ bằng đồng sáng loáng, và cả những bức tượng nhỏ mà tưởng chừng như đang sống. Khi đứng trước chiếc trống đồng khổng lồ, em cảm thấy tim mình rung lên. Thầy cô kể rằng nó đã tồn tại hàng nghìn năm, từng vang lên trong các nghi lễ quan trọng của người xưa. Em ngước nhìn, thấy từng nét chạm trổ tinh xảo như đang kể một câu chuyện lịch sử sống động.

Điều làm em vui nhất là được thảo luận cùng các bạn, đoán xem hiện vật này dùng để làm gì, người xưa sinh hoạt ra sao. Tiếng cười, tiếng bàn luận rôm rả vang khắp phòng trưng bày. Có lúc em lại len lén chạm vào những tấm bảng giới thiệu, đọc những thông tin như một nhà thám hiểm nhỏ đang khám phá kho báu bí ẩn.

Khi ra về, em vẫn không thể quên những hình ảnh và câu chuyện vừa nghe. Trên đường trở về lớp, em tự nhủ sẽ học hỏi nhiều hơn để hiểu rõ lịch sử dân tộc và trân trọng những giá trị văn hóa mà cha ông để lại. Lần đi bảo tàng ấy không chỉ giúp em mở rộng kiến thức mà còn khiến em cảm nhận rõ ràng sự gắn kết giữa quá khứ và hiện tại, và tình bạn giữa các bạn trong lớp cũng trở nên thân thiết hơn.