Phạm Văn Gia Bảo
Giới thiệu về bản thân
Trong quãng đời học sinh, ai cũng có cho mình những kỉ niệm khó quên bên thầy cô và bạn bè. Với em, trải nghiệm đáng nhớ nhất là lần em và các bạn cùng nhau chuẩn bị và tham gia hội thi văn nghệ của trường dưới sự hướng dẫn của cô giáo chủ nhiệm.
Hôm ấy, khi cô thông báo lớp sẽ biểu diễn một tiết mục múa trong hội thi, cả lớp em vừa háo hức vừa lo lắng. Không phải bạn nào cũng múa đẹp, lại thêm lịch tập khá dày khiến nhiều bạn mệt mỏi. Những buổi chiều tan học, chúng em ở lại tập luyện trong tiếng nhạc vang lên rộn ràng. Có hôm tập mãi chưa đều, bạn này quên động tác, bạn kia làm sai nhịp, cả nhóm chán nản và muốn bỏ cuộc. Thấy vậy, cô giáo nhẹ nhàng động viên, kiên nhẫn hướng dẫn từng động tác, từng nhịp bước. Cô còn kể cho chúng em nghe những câu chuyện vui để xua tan mệt mỏi, giúp cả lớp thêm đoàn kết và quyết tâm hơn.
Ngày biểu diễn cũng đến. Đứng sau cánh gà, tim em đập thình thịch vì hồi hộp. Khi tiếng nhạc vang lên, chúng em nắm tay nhau bước ra sân khấu. Dưới ánh đèn rực rỡ và những tràng pháo tay cổ vũ của khán giả, em bỗng quên hết lo lắng, chỉ tập trung biểu diễn hết mình. Tiết mục kết thúc trong tiếng vỗ tay vang dội, ai cũng nở nụ cười rạng rỡ. Khi biết lớp đạt giải, cả cô và trò đều vui sướng ôm chầm lấy nhau.
Trải nghiệm ấy đã để lại trong em nhiều cảm xúc đẹp. Em hiểu rằng, để có được thành công cần có sự cố gắng, kiên trì và tinh thần đoàn kết. Đồng thời, em càng thêm yêu quý thầy cô và trân trọng những tháng ngày học trò hồn nhiên, đáng nhớ dưới mái trường thân yêu.
Trong quãng đời học sinh, ai cũng có cho mình những kỉ niệm khó quên bên thầy cô và bạn bè. Với em, trải nghiệm đáng nhớ nhất là lần em và các bạn cùng nhau chuẩn bị và tham gia hội thi văn nghệ của trường dưới sự hướng dẫn của cô giáo chủ nhiệm.
Hôm ấy, khi cô thông báo lớp sẽ biểu diễn một tiết mục múa trong hội thi, cả lớp em vừa háo hức vừa lo lắng. Không phải bạn nào cũng múa đẹp, lại thêm lịch tập khá dày khiến nhiều bạn mệt mỏi. Những buổi chiều tan học, chúng em ở lại tập luyện trong tiếng nhạc vang lên rộn ràng. Có hôm tập mãi chưa đều, bạn này quên động tác, bạn kia làm sai nhịp, cả nhóm chán nản và muốn bỏ cuộc. Thấy vậy, cô giáo nhẹ nhàng động viên, kiên nhẫn hướng dẫn từng động tác, từng nhịp bước. Cô còn kể cho chúng em nghe những câu chuyện vui để xua tan mệt mỏi, giúp cả lớp thêm đoàn kết và quyết tâm hơn.
Ngày biểu diễn cũng đến. Đứng sau cánh gà, tim em đập thình thịch vì hồi hộp. Khi tiếng nhạc vang lên, chúng em nắm tay nhau bước ra sân khấu. Dưới ánh đèn rực rỡ và những tràng pháo tay cổ vũ của khán giả, em bỗng quên hết lo lắng, chỉ tập trung biểu diễn hết mình. Tiết mục kết thúc trong tiếng vỗ tay vang dội, ai cũng nở nụ cười rạng rỡ. Khi biết lớp đạt giải, cả cô và trò đều vui sướng ôm chầm lấy nhau.
Trải nghiệm ấy đã để lại trong em nhiều cảm xúc đẹp. Em hiểu rằng, để có được thành công cần có sự cố gắng, kiên trì và tinh thần đoàn kết. Đồng thời, em càng thêm yêu quý thầy cô và trân trọng những tháng ngày học trò hồn nhiên, đáng nhớ dưới mái trường thân yêu.
Câu 1.
Bài thơ “Mùa về” của Phạm Xuân Am đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và xúc động. Ngay từ những câu thơ đầu, tác giả đã mở ra trước mắt người đọc một bức tranh ngày mùa ở làng quê Việt Nam vừa nhộn nhịp, vừa thân thương với những hình ảnh rất quen thuộc như nện cối, sàng rơm, sảy thóc, gà sang canh. Nhịp thơ khi nhanh, khi chậm gợi lên nhịp lao động khẩn trương nhưng đầy hứng khởi của người nông dân trong mùa gặt. Đọc bài thơ, em cảm nhận rõ sự vất vả, nhọc nhằn của con người khi phải làm việc từ tinh mơ đến tối muộn, đối mặt với mưa nắng, bão giông. Tuy vậy, ẩn sau những gian lao ấy là niềm vui, niềm hi vọng vào mùa lúa vàng bội thu. Những câu thơ “Hai tay dưỡng đất, nuôi trời / Đôi vai gánh cả mảnh trời bão giông” khiến em vô cùng xúc động bởi người nông dân hiện lên thật bình dị mà lớn lao, âm thầm hi sinh để làm ra hạt gạo nuôi sống con người. Bài thơ không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của lao động mà còn thể hiện tình yêu quê hương sâu nặng của tác giả. Qua đó, em càng thêm trân trọng giá trị của lao động, biết ơn người nông dân và tự nhắc mình phải cố gắng học tập, rèn luyện để xứng đáng với những nhọc nhằn, hi sinh thầm lặng ấy.
Câu 2.
Tết Trung thu là ngày hội rất vui và ý nghĩa đối với thiếu nhi, vì vậy em luôn mong chờ Tết Trung thu về với quê em. Mỗi năm, cứ đến rằm tháng Tám, làng quê em lại trở nên rộn ràng và tươi vui hơn hẳn ngày thường.
Ngay từ buổi chiều, không khí Trung thu đã tràn ngập khắp các con đường làng. Trẻ em trong xóm mặc quần áo gọn gàng, tay cầm những chiếc đèn ông sao, đèn cá chép nhiều màu sắc. Có bạn còn hí hửng khoe chiếc đèn mới được bố mẹ mua cho. Người lớn thì tất bật dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị mâm cỗ Trung thu. Trên mâm cỗ có bánh nướng, bánh dẻo, bưởi, chuối, na, hồng chín được sắp xếp rất đẹp mắt.
Khi màn đêm buông xuống, trăng Trung thu tròn và sáng, treo cao trên bầu trời. Sân đình làng trở nên đông vui hơn bao giờ hết. Tiếng trống múa lân vang lên rộn ràng, làm cho không khí thêm náo nhiệt. Những chú lân đỏ, vàng nhảy múa theo nhịp trống khiến trẻ em thích thú, vỗ tay reo hò. Sau đó, các bạn nhỏ được rước đèn quanh làng, ánh đèn lung linh soi sáng cả con đường quê yên bình.
Cuối cùng là lúc phá cỗ Trung thu. Chúng em quây quần bên mâm cỗ, vừa ăn bánh vừa ngắm trăng, lòng ai cũng vui vẻ. Tết Trung thu ở quê em thật ấm áp và đáng nhớ, để lại trong em nhiều kỉ niệm đẹp của tuổi thơ.
Câu 1.
Bài thơ “Mùa về” của Phạm Xuân Am đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và xúc động. Ngay từ những câu thơ đầu, tác giả đã mở ra trước mắt người đọc một bức tranh ngày mùa ở làng quê Việt Nam vừa nhộn nhịp, vừa thân thương với những hình ảnh rất quen thuộc như nện cối, sàng rơm, sảy thóc, gà sang canh. Nhịp thơ khi nhanh, khi chậm gợi lên nhịp lao động khẩn trương nhưng đầy hứng khởi của người nông dân trong mùa gặt. Đọc bài thơ, em cảm nhận rõ sự vất vả, nhọc nhằn của con người khi phải làm việc từ tinh mơ đến tối muộn, đối mặt với mưa nắng, bão giông. Tuy vậy, ẩn sau những gian lao ấy là niềm vui, niềm hi vọng vào mùa lúa vàng bội thu. Những câu thơ “Hai tay dưỡng đất, nuôi trời / Đôi vai gánh cả mảnh trời bão giông” khiến em vô cùng xúc động bởi người nông dân hiện lên thật bình dị mà lớn lao, âm thầm hi sinh để làm ra hạt gạo nuôi sống con người. Bài thơ không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của lao động mà còn thể hiện tình yêu quê hương sâu nặng của tác giả. Qua đó, em càng thêm trân trọng giá trị của lao động, biết ơn người nông dân và tự nhắc mình phải cố gắng học tập, rèn luyện để xứng đáng với những nhọc nhằn, hi sinh thầm lặng ấy.
Câu 2.
Tết Trung thu là ngày hội rất vui và ý nghĩa đối với thiếu nhi, vì vậy em luôn mong chờ Tết Trung thu về với quê em. Mỗi năm, cứ đến rằm tháng Tám, làng quê em lại trở nên rộn ràng và tươi vui hơn hẳn ngày thường.
Ngay từ buổi chiều, không khí Trung thu đã tràn ngập khắp các con đường làng. Trẻ em trong xóm mặc quần áo gọn gàng, tay cầm những chiếc đèn ông sao, đèn cá chép nhiều màu sắc. Có bạn còn hí hửng khoe chiếc đèn mới được bố mẹ mua cho. Người lớn thì tất bật dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị mâm cỗ Trung thu. Trên mâm cỗ có bánh nướng, bánh dẻo, bưởi, chuối, na, hồng chín được sắp xếp rất đẹp mắt.
Khi màn đêm buông xuống, trăng Trung thu tròn và sáng, treo cao trên bầu trời. Sân đình làng trở nên đông vui hơn bao giờ hết. Tiếng trống múa lân vang lên rộn ràng, làm cho không khí thêm náo nhiệt. Những chú lân đỏ, vàng nhảy múa theo nhịp trống khiến trẻ em thích thú, vỗ tay reo hò. Sau đó, các bạn nhỏ được rước đèn quanh làng, ánh đèn lung linh soi sáng cả con đường quê yên bình.
Cuối cùng là lúc phá cỗ Trung thu. Chúng em quây quần bên mâm cỗ, vừa ăn bánh vừa ngắm trăng, lòng ai cũng vui vẻ. Tết Trung thu ở quê em thật ấm áp và đáng nhớ, để lại trong em nhiều kỉ niệm đẹp của tuổi thơ.