Nguyễn Gia Nhi
Giới thiệu về bản thân
Trong cuộc sống học trò, ai cũng có những kỷ niệm vui buồn bên bạn bè, nhưng trải nghiệm đáng nhớ nhất đối với tôi chính là lần cùng nhóm bạn thân tham gia hội trại của trường vào năm ngoái. Đó là một chuyến đi không chỉ đầy ắp tiếng cười mà còn dạy cho tôi bài học quý giá về sự đoàn kết.
Sáng hôm ấy, bầu trời trong xanh lạ kỳ. Nhóm chúng tôi gồm năm người, được giao nhiệm vụ dựng trại và trang trí cho lớp. Ban đầu, mọi việc diễn ra khá rắc rối. Do chưa có kinh nghiệm, chiếc trại của chúng tôi cứ dựng lên lại đổ xuống vì nút buộc không chặt. Ai nấy đều bắt đầu nản chí, thậm chí có bạn còn lớn tiếng đổ lỗi cho nhau. Không khí lúc đó bỗng trở nên căng thẳng, khác hẳn với vẻ háo hức lúc khởi hành.
Đúng lúc ấy, Vy - nhóm trưởng - đã yêu cầu tất cả dừng lại. Bạn nhẹ nhàng nói: "Nếu chúng ta cứ cãi nhau thế này thì sẽ chẳng bao giờ xong được. Mỗi người hãy bình tĩnh lại và cùng làm theo một kế hoạch thôi nhé!". Nghe lời Vy, chúng tôi bắt đầu phân chia lại công việc: hai bạn giữ cột, hai bạn buộc dây và một bạn trang trí. Lần này, thay vì làm việc độc lập, chúng tôi phối hợp nhịp nhàng, người này hỗ trợ người kia. Chỉ sau một giờ đồng hồ, chiếc trại vững chãi với những dây hoa rực rỡ đã hoàn thành trong niềm vui sướng vỡ òa.
Tối hôm đó, dưới ánh lửa trại bập bùng, chúng tôi ngồi quây quần bên nhau, cùng nướng khoai và kể cho nhau nghe những câu chuyện tương lai. Cảm giác ấm áp và sự gắn kết lúc ấy khiến tôi nhận ra rằng, khó khăn không phải để chia rẽ chúng tôi, mà là để thử thách lòng kiên trì và tinh thần đồng đội.
Trải nghiệm hội trại lần ấy đã trở thành một mảnh ghép không thể thiếu trong ký ức của tôi. Nó giúp tôi hiểu rằng: "Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao". Tình bạn của chúng tôi sau lần đó càng thêm bền chặt, và tôi sẽ luôn trân trọng những người bạn tuyệt vời đã cùng tôi vượt qua những "cơn bão" nhỏ của tuổi học trò.
Câu 1. Thể thơ: Thể thơ lục bát .
Câu 2. Những tiếng hiệp vần:
- Tiếng "mây" hiệp vần với tiếng "hây" .
Câu 3.
thơ thẩn : được dùng để nhân hóa áng mây, gợi tả trạng thái lững lờ, chậm rãi, như đang dạo chơi một cách vô định và nhẹ nhàng trên mặt sông hoặc bầu trời.
Câu 4. Biện pháp tu từ:
- Biện pháp: Nhân hóa .
- Tác dụng: Làm cho hình ảnh dòng sông trở nên sinh động, có hồn và gần gũi như một người thiếu nữ đang làm duyên.
- Nhấn mạnh vẻ đẹp biến đổi kỳ diệu, rực rỡ của dòng sông dưới ánh nắng buổi sáng.
- Thể hiện cái nhìn tinh tế và tình yêu thiên nhiên tha thiết của tác giả.
Câu 5. Nội dung chính: Đoạn trích miêu tả vẻ đẹp lung linh, đa sắc màu và sự thay đổi diện mạo kỳ ảo của dòng sông theo các thời điểm trong ngày .
Câu 6. Từ vẻ đẹp của dòng sông, em thấy mình cần:
- Không vứt rác thải xuống sông ngòi, kênh rạch.
- Tuyên truyền mọi người xung quanh giữ gìn nguồn nước sạch.
- Tham gia các hoạt động trồng cây, dọn dẹp vệ sinh môi trường tại địa phương.
- Trân trọng và bảo vệ cảnh quan thiên nhiên để giữ mãi vẻ đẹp tươi xanh cho quê hương.
Câu 1:
Bài thơ "Mùa về" của Phạm Xuân Am đã chạm đến trái tim em bằng những hình ảnh mộc mạc mà đầy sức gợi về làng quê Việt Nam ngày mùa. Xuyên suốt bài thơ là không khí khẩn trương, nhộn nhịp của "liềm hái ra đồng", của tiếng "cối vỗ". Tác giả đã rất khéo léo khi sử dụng những hình ảnh đối lập giữa cái khắc nghiệt của thiên nhiên như "mưa rào", "bão giông" với sự bền bỉ của con người "da hun nước ruộng". Em đặc biệt ấn tượng với hình ảnh "Đôi vai gánh cả mảnh trời bão giông", nó nâng tầm vóc người nông dân trở nên kỳ vĩ, lớn lao. Đọc bài thơ, em cảm thấy trân trọng hơn những hạt lúa vàng và thấu hiểu nỗi nhọc nhằn "áo đẫm mồ hôi" của cha ông. Khép lại bài thơ, niềm mong mỏi "mùa về" không chỉ là mong đợi một vụ thu hoạch mà còn là mong đợi sự bình yên, ấm no cho mỗi gia đình.
Câu 2:
Trong suốt một năm, có lẽ ngày lễ mà trẻ em quê em mong đợi nhất chính là Tết Trung thu. Đó không chỉ là ngày hội của ánh trăng tròn mà còn là dịp để mọi người quây quần, cùng nhau tạo nên những kỷ niệm ấm áp giữa xóm giềng thân thuộc.
Từ chiều sớm, không khí trong làng đã trở nên náo nức khác thường. Trên con đường làng sạch sẽ, các bạn nhỏ rủ nhau đem những chiếc đèn ông sao, đèn cá chép rực rỡ sắc màu ra khoe. Tại sân đình, các anh chị đoàn viên đang tất bật chuẩn bị mâm ngũ quả khổng lồ với đầy đủ chuối, bưởi, hồng và những chú chó làm bằng tép bưởi xinh xắn. Các bác người lớn thì vừa nhâm nhi chén trà, vừa trò chuyện rôm rả, thỉnh thoảng lại nhắc nhở bọn trẻ đừng chạy nhảy quá đà.
Khi hoàng hôn vừa dứt, ánh trăng tròn vành vạnh như một chiếc đĩa bạc khổng lồ từ từ nhô lên khỏi lũy tre làng, tỏa ánh sáng dịu mát xuống vạn vật. Đây cũng là lúc nhộn nhịp nhất: tiếng trống lân vang lên dồn dập "Tùng! Rinh! Tùng! Tùng! Rinh!". Đoàn múa lân với những bước nhảy uyển chuyển, điêu luyện đi đến đâu là tiếng vỗ tay, reo hò vang lên đến đó. Những chiếc đèn lồng thắp nến lung linh nối đuôi nhau thành một con rồng ánh sáng dài dằng dặc, uốn lượn khắp các ngõ xóm. Tiếng hát "Tết Trung thu rước đèn đi chơi..." vang lên trẻ trung, hồn nhiên trong gió mát đêm hè.
Tiếp theo là phần mong đợi nhất: Phá cỗ. Dưới ánh trăng sáng tỏ, tất cả mọi người cùng quây quần bên mâm cỗ chung. Tiếng cười nói của người già hòa cùng tiếng hò reo của trẻ nhỏ tạo nên một bản nhạc hạnh phúc. Những miếng bánh nướng, bánh dẻo ngọt lịm được chia đều cho tất cả mọi người. Cảm giác được ngồi giữa sân nhà, hưởng luồng gió mát rượi và thưởng thức hương vị đặc trưng của mùa thu thật bình yên và tuyệt vời.
Đêm Trung thu khép lại khi trăng đã lên cao, nhưng niềm vui vẫn còn đọng lại trên gương mặt của mỗi người dân quê em. Đối với em, Tết Trung thu không chỉ là bánh kẹo hay đèn lồng, mà đó là dịp để cảm nhận rõ hơn tình yêu thương của gia đình và sự gắn bó của tình làng nghĩa xóm. Em luôn tự hào và yêu quý những nét đẹp văn hóa truyền thống ấy của quê hương mình.
Câu 1:
Bài thơ "Mùa về" của Phạm Xuân Am đã chạm đến trái tim em bằng những hình ảnh mộc mạc mà đầy sức gợi về làng quê Việt Nam ngày mùa. Xuyên suốt bài thơ là không khí khẩn trương, nhộn nhịp của "liềm hái ra đồng", của tiếng "cối vỗ". Tác giả đã rất khéo léo khi sử dụng những hình ảnh đối lập giữa cái khắc nghiệt của thiên nhiên như "mưa rào", "bão giông" với sự bền bỉ của con người "da hun nước ruộng". Em đặc biệt ấn tượng với hình ảnh "Đôi vai gánh cả mảnh trời bão giông", nó nâng tầm vóc người nông dân trở nên kỳ vĩ, lớn lao. Đọc bài thơ, em cảm thấy trân trọng hơn những hạt lúa vàng và thấu hiểu nỗi nhọc nhằn "áo đẫm mồ hôi" của cha ông. Khép lại bài thơ, niềm mong mỏi "mùa về" không chỉ là mong đợi một vụ thu hoạch mà còn là mong đợi sự bình yên, ấm no cho mỗi gia đình.
Câu 2:
Trong suốt một năm, có lẽ ngày lễ mà trẻ em quê em mong đợi nhất chính là Tết Trung thu. Đó không chỉ là ngày hội của ánh trăng tròn mà còn là dịp để mọi người quây quần, cùng nhau tạo nên những kỷ niệm ấm áp giữa xóm giềng thân thuộc.
Từ chiều sớm, không khí trong làng đã trở nên náo nức khác thường. Trên con đường làng sạch sẽ, các bạn nhỏ rủ nhau đem những chiếc đèn ông sao, đèn cá chép rực rỡ sắc màu ra khoe. Tại sân đình, các anh chị đoàn viên đang tất bật chuẩn bị mâm ngũ quả khổng lồ với đầy đủ chuối, bưởi, hồng và những chú chó làm bằng tép bưởi xinh xắn. Các bác người lớn thì vừa nhâm nhi chén trà, vừa trò chuyện rôm rả, thỉnh thoảng lại nhắc nhở bọn trẻ đừng chạy nhảy quá đà.
Khi hoàng hôn vừa dứt, ánh trăng tròn vành vạnh như một chiếc đĩa bạc khổng lồ từ từ nhô lên khỏi lũy tre làng, tỏa ánh sáng dịu mát xuống vạn vật. Đây cũng là lúc nhộn nhịp nhất: tiếng trống lân vang lên dồn dập "Tùng! Rinh! Tùng! Tùng! Rinh!". Đoàn múa lân với những bước nhảy uyển chuyển, điêu luyện đi đến đâu là tiếng vỗ tay, reo hò vang lên đến đó. Những chiếc đèn lồng thắp nến lung linh nối đuôi nhau thành một con rồng ánh sáng dài dằng dặc, uốn lượn khắp các ngõ xóm. Tiếng hát "Tết Trung thu rước đèn đi chơi..." vang lên trẻ trung, hồn nhiên trong gió mát đêm hè.
Tiếp theo là phần mong đợi nhất: Phá cỗ. Dưới ánh trăng sáng tỏ, tất cả mọi người cùng quây quần bên mâm cỗ chung. Tiếng cười nói của người già hòa cùng tiếng hò reo của trẻ nhỏ tạo nên một bản nhạc hạnh phúc. Những miếng bánh nướng, bánh dẻo ngọt lịm được chia đều cho tất cả mọi người. Cảm giác được ngồi giữa sân nhà, hưởng luồng gió mát rượi và thưởng thức hương vị đặc trưng của mùa thu thật bình yên và tuyệt vời.
Đêm Trung thu khép lại khi trăng đã lên cao, nhưng niềm vui vẫn còn đọng lại trên gương mặt của mỗi người dân quê em. Đối với em, Tết Trung thu không chỉ là bánh kẹo hay đèn lồng, mà đó là dịp để cảm nhận rõ hơn tình yêu thương của gia đình và sự gắn bó của tình làng nghĩa xóm. Em luôn tự hào và yêu quý những nét đẹp văn hóa truyền thống ấy của quê hương mình.