Nguyễn Minh Ngọc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Minh Ngọc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong những năm tháng học trò, em đã trải qua nhiều kỉ niệm vui buồn với thầy cô và bạn bè. Nhưng có lẽ trải nghiệm mà em nhớ mãi nhất là lần em được cô giáo chủ nhiệm giúp đỡ khi em gặp khó khăn trong việc chuẩn bị dự án môn Khoa học. Trải nghiệm đó không chỉ giúp em tiến bộ trong học tập mà còn để lại trong lòng em nhiều bài học ý nghĩa về sự kiên nhẫn, cố gắng và lòng biết ơn.

Hôm đó, lớp em được cô giao một dự án nhóm về “Bảo vệ môi trường xung quanh”. Em cùng ba bạn trong nhóm phải làm một mô hình và báo cáo về cách giảm rác thải và tiết kiệm nước. Ngay từ đầu, em đã rất hào hứng, nghĩ rằng làm việc nhóm sẽ rất thú vị. Thế nhưng khi bắt tay vào thực hiện, mọi việc không hề đơn giản như em tưởng. Mỗi người trong nhóm đều có ý tưởng riêng, nên chúng em không thống nhất được cách làm. Mô hình thì khó lắp ráp, bài thuyết trình lại dài quá, khiến cả nhóm rối tung. Em cảm thấy rất căng thẳng và chán nản.

Nhìn thấy em và nhóm bạn bối rối, cô giáo đã đến từng nhóm để hỏi thăm. Khi cô tới bên nhóm em, cô không la mắng hay trách móc, mà nhẹ nhàng hỏi: “Các em gặp khó khăn gì vậy? Cô có thể giúp được không?” Em thật lòng nói rằng nhóm em chưa biết cách làm sao để mô hình vừa đẹp vừa dễ hiểu, bài thuyết trình cũng chưa rõ ràng. Cô mỉm cười, chỉ ra từng lỗi và hướng dẫn chúng em cách phân chia công việc hợp lí, cách trình bày thông tin sao cho người nghe dễ hiểu. Cô còn dành thời gian giải thích từng ý tưởng, gợi ý những vật liệu đơn giản mà vẫn tạo được mô hình đẹp mắt.

Nhờ sự giúp đỡ tận tình của cô, nhóm em dần dần hoàn thiện mô hình và bài thuyết trình. Cả nhóm cùng nhau thử thuyết trình nhiều lần, sửa những chỗ chưa rõ, trang trí mô hình cho bắt mắt. Cô luôn khuyến khích, động viên, nhắc nhở chúng em rằng: “Không quan trọng các em làm xong nhanh hay chậm, mà quan trọng là các em học được cách làm việc nhóm và hiểu bài học.” Những lời khuyên của cô khiến em cảm thấy tự tin hơn và hăng hái làm việc hơn.

Ngày thuyết trình, nhóm em đứng trước lớp và trình bày mô hình. Khi mọi người nghe xong, cô và bạn bè đều khen ngợi sự cố gắng của nhóm em, nhất là cách em giải thích ý tưởng rõ ràng và tự tin. Em cảm thấy thật vui và hạnh phúc. Niềm vui ấy không chỉ đến từ việc dự án hoàn thành tốt mà còn vì em học được cách kiên nhẫn, lắng nghe ý kiến người khác và hợp tác với bạn bè. Trước đây em thường hay bỏ cuộc khi gặp khó khăn, nhưng nhờ cô, em đã học được cách vượt qua thử thách.

Trải nghiệm đó để lại trong em một bài học quý giá: thầy cô không chỉ là người dạy kiến thức mà còn là những người luôn đồng hành, hướng dẫn và động viên học sinh. Em nhận ra rằng thành công không đến từ may mắn mà đến từ nỗ lực, sự kiên nhẫn và biết nhờ cậy sự giúp đỡ đúng lúc. Em càng thêm kính trọng và biết ơn cô giáo của mình. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập, rèn luyện kĩ năng và luôn biết lắng nghe, hợp tác với mọi người để trở thành một học sinh tốt và một người có ích cho xã hội.

Trải nghiệm đó mãi là kỉ niệm đáng nhớ trong tuổi học trò của em, khiến em nhận ra giá trị của sự quan tâm, giúp đỡ lẫn nhau và tình cảm ấm áp mà thầy cô dành cho học sinh. Em tin rằng những bài học và sự động viên từ cô giáo sẽ luôn theo em suốt cuộc đời, là nguồn động lực để em không ngừng nỗ lực và trưởng thành.

Trong quãng đời học sinh, mỗi người đều có những kỉ niệm khó quên gắn liền với mái trường, thầy cô và bạn bè. Đó có thể là một buổi lao động đầy tiếng cười, một lần cùng bạn bè vượt qua khó khăn hay một khoảnh khắc được thầy cô động viên, giúp đỡ đúng lúc. Đối với em, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là một lần em mắc sai lầm trong học tập và được cô giáo chủ nhiệm tận tình khuyên bảo, dìu dắt. Kỉ niệm ấy đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc và giúp em trưởng thành hơn rất nhiều.

Năm đó, em vừa bước vào đầu năm học mới. Do chưa quen với cách học và còn ham chơi, em thường xuyên lơ là việc học, đặc biệt là môn Toán. Em không chú ý nghe giảng, về nhà cũng ít khi làm bài tập đầy đủ. Em luôn nghĩ rằng mình có thể học bù sau, nên không quá lo lắng. Chính sự chủ quan ấy đã khiến em phải trả giá trong bài kiểm tra giữa kì.

Hôm nhận bài kiểm tra, em vẫn vô tư cho rằng mình sẽ đạt điểm khá. Nhưng khi cô giáo trả bài, nhìn thấy số điểm thấp được ghi rõ trên đầu bài, em bỗng thấy tim mình như thắt lại. Tay em run run, cổ họng nghẹn lại, còn mắt thì cay cay. Em cảm thấy xấu hổ khi thấy nhiều bạn đạt điểm cao, trong khi bài của mình lại đầy lỗi sai. Cả buổi học hôm đó, em không dám ngẩng đầu lên nhìn cô hay nhìn bạn bè. Trong đầu em chỉ toàn những suy nghĩ tiêu cực và lo sợ.

Cuối giờ học, cô giáo gọi em ở lại. Em bước lên bàn giáo viên với tâm trạng lo lắng, hồi hộp, cứ nghĩ rằng mình sẽ bị trách mắng. Thế nhưng, trái với suy nghĩ của em, cô chỉ nhẹ nhàng hỏi thăm và ân cần bảo em ngồi xuống. Cô hỏi vì sao em lại làm bài chưa tốt, có phải em chưa hiểu bài hay chưa tập trung học không. Giọng nói của cô rất dịu dàng, ánh mắt đầy sự quan tâm khiến em không còn sợ hãi nữa. Em đã mạnh dạn nói thật với cô về sự lơ là của mình.

Cô không trách phạt mà chậm rãi phân tích cho em hiểu rằng thất bại không đáng sợ, điều đáng sợ nhất là không dám đối diện và sửa chữa sai lầm. Cô kể rằng khi còn đi học, cô cũng từng có lúc học kém, từng buồn bã vì điểm số thấp. Nhưng chính nhờ sự cố gắng và quyết tâm mà cô đã vượt qua. Những lời nói chân thành của cô khiến em vô cùng xúc động và cảm thấy được an ủi rất nhiều.

Những ngày sau đó, cô thường xuyên quan tâm đến việc học của em hơn. Sau mỗi buổi học, cô dành thời gian giảng lại cho em những phần kiến thức em chưa hiểu. Cô còn giao cho em thêm bài tập từ dễ đến khó để em luyện tập dần. Mỗi khi em làm sai, cô không quát mắng mà kiên nhẫn chỉ ra lỗi sai, giúp em hiểu bản chất của bài toán. Nhờ sự tận tâm và kiên trì của cô, em dần lấy lại sự tự tin và không còn cảm thấy sợ môn Toán nữa.

Không chỉ giúp em tiến bộ trong học tập, cô còn dạy em những bài học quý giá trong cuộc sống. Cô dạy em phải biết chịu trách nhiệm với việc làm của mình, không được lười biếng hay trốn tránh khó khăn. Cô cũng khuyên em nên biết sắp xếp thời gian hợp lí giữa học tập và vui chơi để đạt kết quả tốt nhất. Những lời dạy ấy đã theo em suốt quãng thời gian sau này.

Nhờ sự giúp đỡ của cô, kết quả học tập của em dần được cải thiện. Từ một học sinh học yếu môn Toán, em đã tiến bộ rõ rệt và đạt điểm khá trong những bài kiểm tra sau. Quan trọng hơn, em học được cách cố gắng, kiên trì và không bỏ cuộc khi gặp khó khăn. Em cảm thấy bản thân mình trưởng thành hơn và tự tin hơn rất nhiều.


Trải nghiệm đáng nhớ ấy đã để lại trong em một kỉ niệm thật đẹp và sâu sắc. Em hiểu rằng thầy cô không chỉ là người truyền đạt kiến thức mà còn là những người luôn yêu thương, quan tâm và mong muốn học sinh tiến bộ từng ngày. Em càng thêm kính trọng và biết ơn cô giáo của mình. Em tự hứa sẽ luôn cố gắng học tập, rèn luyện đạo đức thật tốt để không phụ lòng thầy cô đã tận tình dạy dỗ.