Tô Minh Hiếu
Giới thiệu về bản thân
CÂU1:
Bài thơ “Mùa về” của Phạm Xuân Âm gợi trong em những cảm xúc rất thân thương về làng quê Việt Nam mỗi độ vào mùa gặt. Qua từng câu thơ, hình ảnh người nông dân hiện lên vừa lam lũ vừa đẹp đẽ biết bao. Đó là những con người “tinh mơ liềm hái ra đồng”, đội mưa đội nắng, tay lấm bùn đất nhưng vẫn bền bỉ, nhẫn nại với ruộng đồng. Em đặc biệt xúc động trước hình ảnh “hai tay dưỡng đất, nuôi trời”, bởi nó cho thấy người nông dân không chỉ làm ra hạt lúa mà còn nuôi sống cả đất trời quê hương. Mồ hôi rơi xuống từng thửa ruộng để đổi lấy mùa vàng trĩu hạt, để “cót đầy, thóc đủ”. Bài thơ không chỉ miêu tả cảnh lao động mà còn gửi gắm niềm tin yêu, hy vọng của người dân quê vào những mùa lúa mới. Đọc “Mùa về”, em thêm yêu quê hương, thêm trân trọng công sức lao động của những người đã ngày đêm âm thầm làm nên hạt gạo trắng cho đời
CÂU2:
Tết Trung thu ở quê em là dịp vui nhất trong năm của bọn trẻ con, bởi đó không chỉ là ngày hội của trăng rằm mà còn là lúc cả làng như bừng lên trong không khí rộn ràng, ấm áp. Ngay từ buổi chiều, khắp các con đường làng đã đông vui hơn thường ngày. Người lớn tất bật chuẩn bị mâm cỗ, nào bánh nướng, bánh dẻo, bưởi, chuối, hồng chín, còn bọn trẻ thì háo hức khoe nhau những chiếc lồng đèn sặc sỡ.
Khi màn đêm buông xuống, trăng rằm tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời, ánh trăng vàng dịu dàng phủ khắp mái nhà, hàng cau và con ngõ nhỏ. Tiếng trống ếch vang lên thùng thùng, báo hiệu đoàn múa lân bắt đầu xuất hiện. Ông Địa với chiếc bụng tròn và nụ cười toe toét chạy nhảy khắp sân làng, trêu chọc lũ trẻ khiến đứa nào cũng cười nghiêng ngả. Đoàn lân uốn lượn theo nhịp trống rộn rã, mang đến niềm vui và lời chúc may mắn cho mọi nhà.
Sau màn múa lân, chúng em quây quần bên mâm cỗ Trung thu. Từng miếng bánh thơm ngọt được chia đều, trái bưởi được tách thành những múi trắng tinh, ai cũng vui vẻ, hân hoan. Người lớn ngồi trò chuyện bên ấm trà nóng, còn trẻ con thì vừa ăn vừa ngắm trăng, kể cho nhau nghe những câu chuyện về chú Cuội, chị Hằng. Tết Trung thu ở quê em không chỉ là ngày hội của trẻ nhỏ mà còn là dịp để cả gia đình, cả xóm làng sum họp sau những ngày lao động vất vả. Em luôn mong đến Trung thu để lại được sống trong không khí ấm áp, bình yên và tràn ngập tiếng cười ấy.
Tết Trung thu ở quê em đã để lại trong em thật nhiều kỉ niệm đẹp. Mỗi khi nghĩ đến ánh trăng vàng, tiếng trống múa lân rộn rã và nụ cười hồn nhiên của lũ trẻ, lòng em lại thấy ấm áp lạ thường. Dù sau này có đi đâu xa, em vẫn luôn nhớ và mong được trở về để đón một mùa Trung thu bình yên nơi quê nhà.
CÂU1:
Bài thơ “Mùa về” của Phạm Xuân Âm gợi trong em những cảm xúc rất thân thương về làng quê Việt Nam mỗi độ vào mùa gặt. Qua từng câu thơ, hình ảnh người nông dân hiện lên vừa lam lũ vừa đẹp đẽ biết bao. Đó là những con người “tinh mơ liềm hái ra đồng”, đội mưa đội nắng, tay lấm bùn đất nhưng vẫn bền bỉ, nhẫn nại với ruộng đồng. Em đặc biệt xúc động trước hình ảnh “hai tay dưỡng đất, nuôi trời”, bởi nó cho thấy người nông dân không chỉ làm ra hạt lúa mà còn nuôi sống cả đất trời quê hương. Mồ hôi rơi xuống từng thửa ruộng để đổi lấy mùa vàng trĩu hạt, để “cót đầy, thóc đủ”. Bài thơ không chỉ miêu tả cảnh lao động mà còn gửi gắm niềm tin yêu, hy vọng của người dân quê vào những mùa lúa mới. Đọc “Mùa về”, em thêm yêu quê hương, thêm trân trọng công sức lao động của những người đã ngày đêm âm thầm làm nên hạt gạo trắng cho đời
CÂU2:
Tết Trung thu ở quê em là dịp vui nhất trong năm của bọn trẻ con, bởi đó không chỉ là ngày hội của trăng rằm mà còn là lúc cả làng như bừng lên trong không khí rộn ràng, ấm áp. Ngay từ buổi chiều, khắp các con đường làng đã đông vui hơn thường ngày. Người lớn tất bật chuẩn bị mâm cỗ, nào bánh nướng, bánh dẻo, bưởi, chuối, hồng chín, còn bọn trẻ thì háo hức khoe nhau những chiếc lồng đèn sặc sỡ.
Khi màn đêm buông xuống, trăng rằm tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời, ánh trăng vàng dịu dàng phủ khắp mái nhà, hàng cau và con ngõ nhỏ. Tiếng trống ếch vang lên thùng thùng, báo hiệu đoàn múa lân bắt đầu xuất hiện. Ông Địa với chiếc bụng tròn và nụ cười toe toét chạy nhảy khắp sân làng, trêu chọc lũ trẻ khiến đứa nào cũng cười nghiêng ngả. Đoàn lân uốn lượn theo nhịp trống rộn rã, mang đến niềm vui và lời chúc may mắn cho mọi nhà.
Sau màn múa lân, chúng em quây quần bên mâm cỗ Trung thu. Từng miếng bánh thơm ngọt được chia đều, trái bưởi được tách thành những múi trắng tinh, ai cũng vui vẻ, hân hoan. Người lớn ngồi trò chuyện bên ấm trà nóng, còn trẻ con thì vừa ăn vừa ngắm trăng, kể cho nhau nghe những câu chuyện về chú Cuội, chị Hằng. Tết Trung thu ở quê em không chỉ là ngày hội của trẻ nhỏ mà còn là dịp để cả gia đình, cả xóm làng sum họp sau những ngày lao động vất vả. Em luôn mong đến Trung thu để lại được sống trong không khí ấm áp, bình yên và tràn ngập tiếng cười ấy.
Tết Trung thu ở quê em đã để lại trong em thật nhiều kỉ niệm đẹp. Mỗi khi nghĩ đến ánh trăng vàng, tiếng trống múa lân rộn rã và nụ cười hồn nhiên của lũ trẻ, lòng em lại thấy ấm áp lạ thường. Dù sau này có đi đâu xa, em vẫn luôn nhớ và mong được trở về để đón một mùa Trung thu bình yên nơi quê nhà.