Phạm Văn Hùng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Văn Hùng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, ban giám hiệu cùng các thầy cô giáo đã tổ chức cho chúng em một chuyến tham quan về nguồn – đến Khu di tích lịch sử Đền Hùng ở tỉnh Phú Thọ. Đó không chỉ là một chuyến đi dã ngoại thông thường mà còn là hành trình ý nghĩa để mỗi học sinh chúng em được trở về với cội nguồn dân tộc, được tận mắt chứng kiến những di tích thiêng liêng gắn liền với thời đại các vua Hùng dựng nước. Đối với em, đây là chuyến đi mà em sẽ nhớ mãi trong suốt những năm tháng học trò.

Sáng hôm ấy, khi mặt trời mới nhú lên khỏi rặng tre, sân trường đã tấp nập học sinh. Ai cũng trong trang phục đồng phục gọn gàng, trên vai đeo ba lô nhỏ, tay cầm chai nước và nụ cười rạng rỡ. Tiếng trò chuyện, tiếng cười nói, tiếng gọi nhau í ới vang khắp sân trường tạo nên bầu không khí náo nức lạ thường. Khi chiếc xe chở đoàn bắt đầu lăn bánh, mọi người vẫy tay chào thầy cô ở lại, trong lòng ai nấy đều tràn đầy niềm háo hức.

Ngồi trên xe, chúng em cùng nhau hát vang những bài hát quen thuộc như “Lên đàng”, “Như có Bác trong ngày vui đại thắng”, hay “Tự hào Việt Nam”. Cô giáo chủ nhiệm còn tổ chức trò chơi đố vui về lịch sử các vua Hùng. Bạn nào trả lời đúng được cô tặng kẹo, khiến cả xe rộn vang tiếng cười. Nhìn qua cửa sổ, cảnh vật hai bên đường dần thay đổi – những tòa nhà cao tầng nhường chỗ cho ruộng đồng bát ngát, những triền đồi xanh mướt nối nhau kéo dài. Gió sớm thổi nhẹ qua ô cửa, mang theo hương lúa mới khiến em thấy lòng thật dễ chịu.

Sau hơn hai tiếng di chuyển, chiếc xe dừng lại dưới chân núi Nghĩa Lĩnh – nơi linh thiêng thờ các vua Hùng. Từ xa, chúng em đã thấy cờ đỏ sao vàng bay phấp phới, xen lẫn màu xanh bạt ngàn của cây rừng. Dưới sự hướng dẫn của thầy cô, cả lớp xếp hàng ngay ngắn bắt đầu leo lên đền. Con đường dốc quanh co với những bậc đá cổ phủ rêu phong, nhưng ai cũng hăng hái, vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ.

Khi đặt chân tới Đền Hạ, chúng em được nghe hướng dẫn viên kể rằng đây là nơi Mẹ Âu Cơ sinh ra bọc trăm trứng – tổ tiên của người Việt. Tiếp đó, đoàn dâng hương tại Đền Trung, nơi các vua Hùng từng họp bàn việc nước. Mùi hương trầm lan tỏa khắp không gian, khói hương nghi ngút khiến khung cảnh thêm phần linh thiêng. Em lặng lẽ chắp tay, thành kính tưởng nhớ công ơn dựng nước của các vua Hùng. Trong giây phút ấy, em thấy lòng mình trào dâng niềm tự hào khi được là con cháu Lạc Hồng.

Lên đến Đền Thượng, nơi thờ Đức Hùng Vương thứ sáu, chúng em có thể phóng tầm mắt ra xa, ngắm nhìn toàn cảnh đất trời Phú Thọ hùng vĩ. Xa xa, những ngôi nhà nhỏ ẩn hiện giữa rừng cây, dòng sông Đà uốn lượn mềm mại như dải lụa bạc. Em cảm thấy thiên nhiên và lịch sử như hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh vừa hùng tráng vừa nên thơ. Thầy giáo dặn chúng em hãy luôn nhớ câu nói: “Các vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước”. Câu nói ấy vang lên giữa không gian linh thiêng khiến em càng thấy rõ hơn trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay.

Sau khi dâng hương, chúng em được tham quan Bảo tàng Hùng Vương. Nơi đây trưng bày rất nhiều hiện vật quý như trống đồng, rìu đá, mũi tên đồng, gốm sứ cổ… Từng hiện vật đều gợi mở câu chuyện về một thời kỳ dựng nước đầy gian khổ mà hào hùng. Em đặc biệt ấn tượng với chiếc trống đồng lớn đặt ở giữa sảnh – hoa văn tinh xảo, tiếng vang trầm hùng như nhịp đập của lịch sử. Nhìn những hiện vật ấy, em càng thêm khâm phục tài trí và sức sáng tạo của cha ông ta.

Buổi trưa, cả lớp tập trung tại khu nhà nghỉ chân dưới tán cây rợp bóng để ăn trưa. Mọi người ngồi quây quần, chia sẻ những phần cơm hộp, cùng nhau kể chuyện và chụp ảnh lưu niệm. Tiếng cười vang xen lẫn tiếng ve kêu râm ran khiến không khí trở nên thật vui vẻ, gần gũi. Một vài bạn còn mang theo đàn ghi-ta, hát vang những khúc ca tuổi học trò khiến thầy cô cũng mỉm cười thích thú.

Buổi chiều, chúng em xuống núi và ghé thăm đền Giếng – nơi tương truyền hai nàng công chúa Tiên Dung và Ngọc Hoa thường soi gương chải tóc. Nước trong giếng xanh biếc, có thể nhìn thấy rõ từng viên đá dưới đáy. Ai cũng tranh thủ rửa tay, rửa mặt để lấy may, hy vọng gặp nhiều điều tốt đẹp trong học tập và cuộc sống.

Khi mặt trời bắt đầu khuất sau dãy núi, chúng em lên xe trở về trường. Dọc đường đi, ai nấy đều có chút mệt nhưng trong lòng lại đầy ắp niềm vui và tự hào. Nhìn qua cửa sổ, những tia nắng cuối cùng của buổi chiều nhuộm vàng cả con đường, em bỗng thấy lòng mình ấm lại. Em thầm nghĩ: “Mình thật may mắn khi được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất có bề dày lịch sử và truyền thống anh hùng như Việt Nam.”

Chuyến đi về nguồn hôm ấy không chỉ giúp em mở mang kiến thức, hiểu thêm về lịch sử dân tộc mà còn là một bài học sâu sắc về lòng biết ơn, về trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với Tổ quốc. Em tự hứa với bản thân sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện thật chăm để sau này góp phần nhỏ bé vào việc xây dựng đất nước – để xứng đáng là con cháu của các vua Hùng.

Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, ban giám hiệu cùng các thầy cô giáo đã tổ chức cho chúng em một chuyến tham quan về nguồn – đến Khu di tích lịch sử Đền Hùng ở tỉnh Phú Thọ. Đó không chỉ là một chuyến đi dã ngoại thông thường mà còn là hành trình ý nghĩa để mỗi học sinh chúng em được trở về với cội nguồn dân tộc, được tận mắt chứng kiến những di tích thiêng liêng gắn liền với thời đại các vua Hùng dựng nước. Đối với em, đây là chuyến đi mà em sẽ nhớ mãi trong suốt những năm tháng học trò.

Sáng hôm ấy, khi mặt trời mới nhú lên khỏi rặng tre, sân trường đã tấp nập học sinh. Ai cũng trong trang phục đồng phục gọn gàng, trên vai đeo ba lô nhỏ, tay cầm chai nước và nụ cười rạng rỡ. Tiếng trò chuyện, tiếng cười nói, tiếng gọi nhau í ới vang khắp sân trường tạo nên bầu không khí náo nức lạ thường. Khi chiếc xe chở đoàn bắt đầu lăn bánh, mọi người vẫy tay chào thầy cô ở lại, trong lòng ai nấy đều tràn đầy niềm háo hức.

Ngồi trên xe, chúng em cùng nhau hát vang những bài hát quen thuộc như “Lên đàng”, “Như có Bác trong ngày vui đại thắng”, hay “Tự hào Việt Nam”. Cô giáo chủ nhiệm còn tổ chức trò chơi đố vui về lịch sử các vua Hùng. Bạn nào trả lời đúng được cô tặng kẹo, khiến cả xe rộn vang tiếng cười. Nhìn qua cửa sổ, cảnh vật hai bên đường dần thay đổi – những tòa nhà cao tầng nhường chỗ cho ruộng đồng bát ngát, những triền đồi xanh mướt nối nhau kéo dài. Gió sớm thổi nhẹ qua ô cửa, mang theo hương lúa mới khiến em thấy lòng thật dễ chịu.

Sau hơn hai tiếng di chuyển, chiếc xe dừng lại dưới chân núi Nghĩa Lĩnh – nơi linh thiêng thờ các vua Hùng. Từ xa, chúng em đã thấy cờ đỏ sao vàng bay phấp phới, xen lẫn màu xanh bạt ngàn của cây rừng. Dưới sự hướng dẫn của thầy cô, cả lớp xếp hàng ngay ngắn bắt đầu leo lên đền. Con đường dốc quanh co với những bậc đá cổ phủ rêu phong, nhưng ai cũng hăng hái, vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ.

Khi đặt chân tới Đền Hạ, chúng em được nghe hướng dẫn viên kể rằng đây là nơi Mẹ Âu Cơ sinh ra bọc trăm trứng – tổ tiên của người Việt. Tiếp đó, đoàn dâng hương tại Đền Trung, nơi các vua Hùng từng họp bàn việc nước. Mùi hương trầm lan tỏa khắp không gian, khói hương nghi ngút khiến khung cảnh thêm phần linh thiêng. Em lặng lẽ chắp tay, thành kính tưởng nhớ công ơn dựng nước của các vua Hùng. Trong giây phút ấy, em thấy lòng mình trào dâng niềm tự hào khi được là con cháu Lạc Hồng.

Lên đến Đền Thượng, nơi thờ Đức Hùng Vương thứ sáu, chúng em có thể phóng tầm mắt ra xa, ngắm nhìn toàn cảnh đất trời Phú Thọ hùng vĩ. Xa xa, những ngôi nhà nhỏ ẩn hiện giữa rừng cây, dòng sông Đà uốn lượn mềm mại như dải lụa bạc. Em cảm thấy thiên nhiên và lịch sử như hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh vừa hùng tráng vừa nên thơ. Thầy giáo dặn chúng em hãy luôn nhớ câu nói: “Các vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước”. Câu nói ấy vang lên giữa không gian linh thiêng khiến em càng thấy rõ hơn trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay.

Sau khi dâng hương, chúng em được tham quan Bảo tàng Hùng Vương. Nơi đây trưng bày rất nhiều hiện vật quý như trống đồng, rìu đá, mũi tên đồng, gốm sứ cổ… Từng hiện vật đều gợi mở câu chuyện về một thời kỳ dựng nước đầy gian khổ mà hào hùng. Em đặc biệt ấn tượng với chiếc trống đồng lớn đặt ở giữa sảnh – hoa văn tinh xảo, tiếng vang trầm hùng như nhịp đập của lịch sử. Nhìn những hiện vật ấy, em càng thêm khâm phục tài trí và sức sáng tạo của cha ông ta.

Buổi trưa, cả lớp tập trung tại khu nhà nghỉ chân dưới tán cây rợp bóng để ăn trưa. Mọi người ngồi quây quần, chia sẻ những phần cơm hộp, cùng nhau kể chuyện và chụp ảnh lưu niệm. Tiếng cười vang xen lẫn tiếng ve kêu râm ran khiến không khí trở nên thật vui vẻ, gần gũi. Một vài bạn còn mang theo đàn ghi-ta, hát vang những khúc ca tuổi học trò khiến thầy cô cũng mỉm cười thích thú.

Buổi chiều, chúng em xuống núi và ghé thăm đền Giếng – nơi tương truyền hai nàng công chúa Tiên Dung và Ngọc Hoa thường soi gương chải tóc. Nước trong giếng xanh biếc, có thể nhìn thấy rõ từng viên đá dưới đáy. Ai cũng tranh thủ rửa tay, rửa mặt để lấy may, hy vọng gặp nhiều điều tốt đẹp trong học tập và cuộc sống.

Khi mặt trời bắt đầu khuất sau dãy núi, chúng em lên xe trở về trường. Dọc đường đi, ai nấy đều có chút mệt nhưng trong lòng lại đầy ắp niềm vui và tự hào. Nhìn qua cửa sổ, những tia nắng cuối cùng của buổi chiều nhuộm vàng cả con đường, em bỗng thấy lòng mình ấm lại. Em thầm nghĩ: “Mình thật may mắn khi được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất có bề dày lịch sử và truyền thống anh hùng như Việt Nam.”

Chuyến đi về nguồn hôm ấy không chỉ giúp em mở mang kiến thức, hiểu thêm về lịch sử dân tộc mà còn là một bài học sâu sắc về lòng biết ơn, về trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với Tổ quốc. Em tự hứa với bản thân sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện thật chăm để sau này góp phần nhỏ bé vào việc xây dựng đất nước – để xứng đáng là con cháu của các vua Hùng.