Bùi Quang Vinh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bùi Quang Vinh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

A) em ko hút thuốc lá điện tử mà em sẽ ra tiệm mua thuốc lá khác

Giờ đây tôi đã là một học sinh lớp bảy của mái trường Trung học cơ sở thân yêu. Nhưng tôi vẫn còn nhớ như in những kỉ niệm của ngày tựu trường đầu tiên.

Đó là một buổi sáng mùa thu thật đẹp. Bầu trời cao vợi và xanh thẳm. Mẹ đưa tôi đến trường bằng chiếc xe đạp đã cũ. Hôm nay, tôi sẽ dự lễ khai giảng đầu tiên. Con đường đi học đã quen thuộc, nhưng tôi lại cảm thấy xôn xao, bồi hồi. Cuối cùng cánh cổng trường cấp một cũng hiện ra trước mắt tôi. Tôi ngạc nhiên nhìn ngôi trường hôm nay thật khác. Các anh chị học sinh lớp lớn hân hoan bước vào trường. Tôi được mẹ dắt vào hàng ghế của khối lớp một. Xung quanh, bố mẹ của các bạn khẽ thì thầm trò chuyện với con mình. Cô giáo chủ nhiệm lần lượt đưa chúng tôi vào vị trí ngồi của mình. Hôm nay, cô thật xinh đẹp trong bộ áo dài thướt tha. Nụ cười của cô khiến tôi cảm thấy thật ấm áp. Buổi lễ khai giảng diễn ra thật long trọng. Tôi cảm thấy vui vẻ và tự hào vì mình đã là học sinh lớp Một. Lời phát biểu của cô hiệu trưởng đã kết thúc buổi lễ. Tiếng trống vang lên như một lời chào mừng năm học mới đã đến.

Buổi lễ khai giảng đã để lại cho tôi một kỉ niệm đẹp không thể nào quên. Những cảm xúc trong sáng, hồn nhiên ấy, tôi luôn để nó trong một góc của trái tim mình, để luôn nhớ về nó. Ngày đầu tiên đi học.

  • Câu 9
  • Nội dung: Khẳng định lời ru của mẹ mang lại sự che chở, ấm áp, tươi mát và bình yên cho con, nuôi dưỡng tâm hồn con từ khi mới chào đời.
  • Câu 10
  • Dù con lớn khôn, trưởng thành và đi xa đến đâu (“biển rộng”), lời ru và tình yêu của mẹ vẫn luôn bao la, theo sát (“lòng mẹ vẫn theo con”), là điểm tựa vững chắc và hành trang tinh thần quý giá nhất của con. 

Có ai đó đã từng nói rằng: “Những người bạn tốt thật sự khó tìm, khó rời xa và không thể quên”. Quả thật, tình bạn đem đến cho con người những điều thật tuyệt vời. Và không ai có thể sống thiếu tình bạn.

Trước hết, tình bạn là sự gắn kết giữa những con người có cùng chung sở thích, lí tưởng, hoàn cảnh. Họ cùng nhau chia sẻ mọi buồn vui, giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống. Một tình bạn chân chính là một tình bạn tồn tại trong sáng, không vụ lợi và lâu dài.

Tình bạn có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của con người. Nó tồn tại giống như một nguồn sống, một chỗ dựa tinh thần cho mỗi người. Bạn bè không thể ở bên chúng ta mỗi ngày, nhưng khi gặp phải bất cứ khó khăn nào, mỗi người bạn thực sự thân thiết đều có thể sẵn lòng giúp đỡ. Chính bạn bè cũng là những người cho ta niềm tin để có thể chia sẻ những niềm vui hay nỗi buồn. Có thể cùng khóc cùng cười. Trong đường đời đầy thử thách, nếu như có một người bạn bên cạnh, có thể đưa ra những lời khuyên răn. Những người bạn tốt sẽ biết bao dung với những sai lầm của chúng ta.

Chắc hẳn không ai là không biết đến câu chuyện tình bạn cảm động của Lưu Bình và Dương Lễ. Lưu Bình và Dương Lễ là hai người bạn tâm giao từ thuở nhỏ. Nhà Dương Lễ nghèo khó, còn Lưu Bình lại giàu có nên thường đưa bạn về nhà ăn cùng mâm, học cùng đèn, tình bạn rất gắn bó. Dương Lễ luôn ra sức học, còn Lưu Bình cậy gia đình giàu có nên lười biếng, ham chơi. Ðến khoa thi, Dương Lễ thi đỗ. Còn Lưu Bình thì thi trượt nên chán nản và lại càng ăn chơi hơn trước, tiền của dần tiêu hết. Trong hoàn cảnh đó, Lưu Bình đến nhờ cậy Dương Lễ nhưng không gặp được bạn. Dương Lễ cho người dọn cơm hẩm với đĩa cà thâm để tiếp đãi, có vẻ khinh bạc. Lưu Bình tức giận ra về, dọc đường ghé lại quán trọ gặp được Châu Long. Được lời khuyên nhủ của Châu Long, Lưu Bình tu chí học hành và đỗ đạt, lúc trở về quê vinh quy bái tổ thì không thấy Châu Long đâu nữa. Chỉ khi đến nhà Dương Lễ để trút nỗi giận năm xưa mới nhìn thấy Châu Long. Lúc này chàng mới nhận ra Dương Lễ vì muốn mình có thể tu chí học hành mà đã sai người vợ lẽ là Châu Long thay mặt đi giúp đỡ ăn học cho thành tài. Cả hai từ đó lại càng gắn bó khăng khít hơn. Qua câu chuyện này, có thể thấy, chính nhờ tấm lòng lo lắng và sự hi sinh của Dương Lễ dành cho bạn, mà Lưu Bình mới có thể thay đổi thành một người tốt hơn, thành công hơn.

Trong xã hội hiện đại, những giá trị tình cảm đang dần trở nên mai một. Chính vì vậy, con người cần phải biết trân trọng những người bạn luôn ở bên cạnh chúng ta. Bởi có lẽ, chúng ta không thể sống nếu thiếu tình bạn

  • Tự chủ và nỗ lực: Khi gặp bế tắc, đừng buông xuôi. Hãy học cách "lắc mình cho đất rơi xuống" và bước lên trên, biến khó khăn thành nấc thang để tiến lên.
  • Sức mạnh của sự lạc quan: Thái độ tích cực sẽ giúp tìm ra cách giải quyết vấn đề, thay vì chỉ tập trung vào sự sợ hãi hay mệt mỏi.
  • Trí tuệ vượt khó: Trong những tình huống nguy hiểm, sự khôn ngoan và bình tĩnh quan trọng hơn sức mạnh thể chất. 
  • Bác nông dân:
    • Suy nghĩ: Quyết định buông xuôi, cho rằng con lừa đã già, vô dụng và giếng cần lấp, không đáng tốn công cứu.
    • Hành động: Xúc đất đổ xuống giếng, trực tiếp gây nguy hiểm đến tính mạng của lừa.
  • Con lừa:
    • Suy nghĩ: Không đầu hàng số phận, tỉnh táo nhận ra cách thoát hiểm bằng cách tận dụng nghịch cảnh.
    • Hành động: Lắc mình cho đất rơi xuống và bước lên trên, biến khó khăn (đất đá) thành đòn bẩy để thoát khỏi giếng.

Câu 1: Đoạn văn phân tích nhân vật giáo sư (khoảng 150 chữ)
Nhân vật giáo sư trong văn bản để lại ấn tượng sâu sắc về một nhà trí thức mẫu mực, không chỉ uyên thâm về tri thức mà còn cao đẹp về nhân cách. Trước hết, giáo sư hiện lên là người tận tâm, nghiêm túc trong công việc, luôn khát khao truyền đạt kiến thức và hướng thiện cho thế hệ sau. Sự uyên bác của thầy được thể hiện qua [cụ thể trong bài]... Hơn cả tri thức, nhân vật còn tỏa sáng lòng nhân ái, sự thấu hiểu và lòng bao dung đối với học trò. Thầy không chỉ dạy chữ mà còn dạy làm người, biết nâng đỡ những tâm hồn non nớt và định hướng đúng đắn cho họ trước những ngã rẽ cuộc đời. Bằng ngôn ngữ kể chuyện tự nhiên, khắc họa tâm lý tinh tế, nhân vật giáo sư trở thành biểu tượng của người thầy cao quý, khơi gợi trong lòng người đọc sự kính trọng và ngưỡng mộ sâu sắc.

Câu 2: Bài văn nghị luận về áp lực thành tích của giới trẻ (khoảng 400 chữ) Trong xã hội hiện đại, áp lực thành tích và kỳ vọng quá cao từ bản thân, gia đình đang trở thành "bóng ma" tâm lý khiến nhiều người trẻ dễ dàng bỏ cuộc. Tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến cho rằng: "Giới trẻ hiện nay thường dễ bỏ cuộc vì áp lực thành tích và kì vọng quá cao từ bản thân và gia đình." Áp lực thành tích đến từ nhiều phía. Về phía gia đình, không ít phụ huynh đặt lên vai con cái gánh nặng "phải thành công", "phải bằng bạn bằng bè", biến điểm số thành thước đo giá trị con người. Sự kỳ vọng này, dù xuất phát từ tình yêu thương, lại dễ trở thành xiềng xích, tước đi quyền được thất bại và học hỏi của người trẻ. Về phía bản thân, trong thời đại mạng xã hội phát triển, giới trẻ thường xuyên so sánh mình với "con nhà người ta" trên mạng, tạo ra tâm lý tự ti và áp lực phải hoàn hảo. Khi đối mặt với khó khăn, thay vì xem đó là trải nghiệm, họ lại thấy đó là một sự thất bại tuyệt đối. Áp lực quá lớn khiến họ nảy sinh tâm lý sợ hãi, không dám bứt phá, và cuối cùng, dễ dàng buông xuôi khi kết quả không như ý. Tình trạng này dẫn đến những hệ lụy đau lòng như trầm cảm, kiệt quệ sức khỏe tinh thần, thậm chí là từ bỏ cơ hội phát triển bản thân. Tuy nhiên, "thất bại là mẹ thành công". Thay vì chìm đắm trong áp lực, giới trẻ cần học cách chấp nhận thất bại như một phần tất yếu của quá trình trưởng thành. Gia đình cần trở thành bến đỗ bình yên thay vì áp đặt kỳ vọng, và bản thân mỗi người cần đặt mục tiêu thực tế, biết yêu thương và tha thứ cho những sai lầm của chính mình.


Câu 1: Cuộc du hành trong văn bản diễn ra trong không gian lòng đất (cụ thể là bên trong một núi lửa, sau đó là những không gian ngầm kỳ lạ, biển ngầm).  Câu 2: Câu văn "Một sự ghê sợ dai dẳng không gì cưỡng nổi bỗng xâm chiếm tâm hồn tôi." mở rộng thành phần chủ ngữ bằng cách sử dụng cụm danh từ
  • Chủ ngữ: "Một sự ghê sợ dai dẳng không gì cưỡng nổi" (Danh từ trung tâm: "sự ghê sợ", các thành phần khác là bổ ngữ).
Câu 3: Giáo sư Otto Lidenbrock bình thản vì ông là người đam mê khoa học, có ý chí sắt đá, luôn khao khát khám phá những điều mới lạ và tin tưởng vào các tính toán khoa học của mình.
  • Phẩm chất: Dũng cảm, kiên cường, say mê nghiên cứu, lạc quan và có bản lĩnh vững vàng trước khó khăn.  khoahoc.vietjack.com
Câu 4: Hai phẩm chất của nhân vật "tôi" (Axel):
  1. Nhạy cảm/Dễ lo lắng: Thể hiện qua chi tiết nhân vật cảm thấy "ghê sợ dai dẳng" và lo sợ trước những nguy hiểm trong lòng đất.
  2. Chăm chỉ/Ham học hỏi: Dù sợ hãi nhưng vẫn đồng hành cùng giáo sư và ghi chép lại những hiện tượng kỳ lạ. Câu 5: (Đoạn văn tham khảo)
    Nếu trở thành một nhà thám hiểm, em sẽ lựa chọn du hành tới không gian đại dương sâu thẳm. Lý do là vì đại dương chiếm phần lớn diện tích Trái Đất nhưng vẫn còn ẩn chứa rất nhiều bí mật chưa được nhân loại khám phá hết. Em muốn tìm hiểu về các loài sinh vật mới, các rạn san hô kỳ diệu ở độ sâu mà ánh sáng mặt trời không thể chiếu tới. Sự bí ẩn của những xác tàu cổ xưa cũng là điều thu hút em, giúp em hiểu hơn về lịch sử. Thám hiểm đáy biển không chỉ là thỏa mãn trí tò mò mà còn giúp con người tìm kiếm tài nguyên và bảo vệ môi trường. Cảm giác được đối mặt với sự bao la, tĩnh lặng của đại dương sẽ là trải nghiệm vô cùng quý giá. Đó chắc chắn sẽ là một cuộc phiêu lưu đầy thú vị và ý nghĩa.

Câu 1: Phân tích đặc điểm nhân vật Heo (dựa trên ngữ cảnh câu hỏi về hình ảnh ẩn dụ cống hiến âm thầm)
Nhân vật heo trong văn bản là một hình tượng nghệ thuật độc đáo, đại diện cho những con người thầm lặng, giản dị nhưng đóng vai trò quan trọng trong cuộc sống. Đặc điểm nổi bật nhất của nhân vật này là sự cống hiến âm thầm, không phô trương, không đòi hỏi sự ghi nhận. Dù chỉ là một sinh vật nhỏ bé, thường bị xem nhẹ, nhưng heo vẫn bền bỉ, làm tròn "trách nhiệm" của mình. Thông qua hình ảnh này, tác giả gửi gắm thông điệp sâu sắc về giá trị thực sự của con người không nằm ở vẻ bề ngoài hay những lời tung hô, mà ở những đóng góp thiết thực cho cộng đồng. Nhân vật heo khơi gợi trong người đọc sự trân trọng đối với những cá nhân bình dị, những "anh hùng thầm lặng" xung quanh ta, giúp ta có cái nhìn nhân văn và sâu sắc hơn về cuộc đời. 

Câu 2: Nghị luận về quan điểm "Khen ngợi người khác không làm mình kém đi."
Tôi hoàn toàn tán thành quan điểm: "Khen ngợi người khác không làm mình kém đi." Trong cuộc sống, khen ngợi là một hành động cao đẹp, thể hiện sự công nhận và lan tỏa năng lượng tích cực. Khen ngợi một ai đó không có nghĩa là ta thấp kém hơn họ, mà cho thấy ta đủ tự tin và tinh tế để nhìn nhận giá trị của người khác. Khi khen ngợi, ta không mất đi tài năng hay thành tựu của bản thân, ngược lại, nó chứng tỏ sự trưởng thành trong tư duy, lòng bao dung và sự phóng khoáng trong tâm hồn. Lời khen chân thành giống như một liều thuốc tinh thần, giúp người nhận tự tin hơn, thúc đẩy mối quan hệ giữa người với người trở nên gắn kết và chân thành. Thay vì đố kỵ, việc tôn vinh người khác giúp ta học hỏi được ưu điểm từ họ, từ đó tự hoàn thiện chính mình. Vì vậy, đừng ngần ngại trao đi những lời tán dương, bởi "khen ngợi không làm mình kém đi" mà chỉ làm mình cao đẹp hơn.


Câu 1: Nhân vật chính trong truyện thuộc kiểu nhân vật loài vật được nhân hóa (gà, chó, heo có suy nghĩ, ngôn ngữ như con người).  Câu 2: Biện pháp tu từ được sử dụng là Liệt kê
  • Biểu hiện: "Trâu cày, ngựa cưỡi, gà gáy báo thức, chó sủa giữ nhà...".
  • Tác dụng: Làm nổi bật các hoạt động, công dụng cụ thể của từng loại vật trong cuộc sống.
Câu 3: Đặc điểm của truyện ngụ ngôn thể hiện trong văn bản:
  • Nhân vật là loài vật được nhân hóa (gà, chó, heo).
  • Sử dụng hình ảnh ẩn dụ để ngụ ý về con người.
  • Thông qua câu chuyện đời thường (sự so sánh công lao) để rút ra bài học đạo lý về cách nhìn nhận giá trị của sự đóng góp.
Câu 4:
  • Chủ đề: Bài học về cách nhìn nhận giá trị của người khác, không nên kiêu ngạo hay coi thường sự đóng góp của người khác chỉ vì nó không giống với mình.
  • Căn cứ: Dựa vào nội dung cuộc tranh luận giữa gà, chó và heo về công lao, cuối cùng cả ba nhận ra mỗi loài đều có giá trị và vai trò riêng không thể thay thế.
Câu 5:
Trong cuộc sống, mỗi người đều có những thế mạnh và giá trị riêng, giống như các con vật trong câu chuyện ngụ ngôn, nên chúng ta cần biết khiêm tốn và tôn trọng người khác. Sự khiêm tốn giúp chúng ta nhìn ra điểm mạnh của mọi người xung quanh thay vì chỉ kiêu ngạo về bản thân. Trân trọng sự đóng góp của người khác, dù là nhỏ bé, chính là biểu hiện của một tư duy văn minh và thái độ sống chân thành. Chúng ta không nên dùng thước đo công lao của mình để hạ thấp hay so sánh với người khác. Bài học từ câu chuyện cho thấy, khi biết hòa hợp, công nhận lẫn nhau, tập thể mới vững mạnh và cuộc sống mới trở nên tốt đẹp. Tóm lại, khiêm tốn và biết trân trọng người khác giúp ta hoàn thiện bản thân và tạo được sự đoàn kết.