Nguyễn Nhật Anh
Giới thiệu về bản thân
Dù thế giới có quay lưng với bạn, chỉ cần bạn không từ bỏ chính mình, bạn vẫn luôn có cơ hội để thoát khỏi "miệng giếng" của khó khăn.
Bác nông dân: Đại diện cho cái nhìn thực dụng và dễ dàng đầu hàng trước nghịch cảnh. Ông nhìn thấy khó khăn là dấu chấm hết.
Con lừa: Đại diện cho nghị lực sống phi thường. Nó biến những thứ vốn dĩ dùng để "vùi lấp" mình trở thành "bậc thang" để bước lên cao hơn.
Trong lịch sử hào hùng của dân tộc, em luôn ngưỡng mộ anh hùng liệt sĩ nhỏ tuổi Kim Đồng - người đội trưởng đầu tiên của Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh. Một trong những sự việc có thật và cảm động nhất về anh chính là chuyến liên lạc cuối cùng vào năm 1943. Kim Đồng tên thật là Nông Văn Dền, quê ở làng Nà Mạ, Cao Bằng. Sáng sớm ngày 15 tháng 2 năm 1943, trong khi đang làm nhiệm vụ canh gác và bảo vệ cán bộ cách mạng, anh phát hiện quân Pháp đang bí mật bao vây khu vực họp của ban cán bộ. Tình thế vô cùng nguy cấp, nếu không kịp báo tin, các cán bộ sẽ rơi vào tay giặc. Với sự thông minh và dũng cảm, Kim Đồng đã chủ động đánh lạc hướng kẻ địch. Anh chạy về phía khác và huýt sáo ra hiệu, khiến quân Pháp dồn toàn lực chú ý và nổ súng về phía mình. Tiếng súng báo động vang lên giúp các cán bộ kịp thời rút lui an toàn vào rừng sâu. Tuy nhiên, anh Kim Đồng đã anh dũng hy sinh ngay bên bờ suối Lê-nin khi mới vừa tròn 14 tuổi. Sự hy sinh của anh là minh chứng cho tinh thần "Tuổi nhỏ chí lớn". Ngày nay, mộ của anh tại khu di tích Kim Đồng luôn ngát hương hoa của các thế hệ học sinh đến thăm. Câu chuyện về anh không chỉ là một sự kiện lịch sử mà còn là ngọn lửa truyền cảm hứng cho chúng em về lòng yêu nước và sự quả cảm.
Văn bản gợi ra sự chuẩn bị về mặt tâm hồn và đạo đức khi con người tiến vào vũ trụ, còn thực tế năm 2022 cho thấy chúng ta đang tiến rất gần đến việc biến những trang sách viễn tưởng đó thành hiện thực bằng khoa học công nghệ, dẫn đầu bởi Hoa Kỳ.
Em ấn tượng nhất là nhân vật Đức cha peregrile
Những kỉ niệm đẹp về tình với bạn bè, người thân thật đẹp đẽ. Nhưng ấn tượng sâu nặng nhất đối với tôi là những kỷ niệm hồi học ở trường tiểu học. Trường học đã mang lại cho tôi nhiều kỉ niệm. Hình ảnh về cô giáo - người đã dạy tôi nắn nót từng chữ. Đôi tay của cô nắm chặt tay tôi để rèn chữ. Bàn tay cô ấm áp làm sao và cô lại còn tập cho chúng tôi múa hát. Hay những kỉ niệm đẹp lúc ra chơi được cùng các bạn chơi đủ các trò, nào là: chơi đuổi bắt, nhảy dây, chơi cầu… Nhưng ấn tượng sâu nhất đối với tôi đó là trò chơi bịt mắt bắt dê. Hôm ấy vào giờ ra chơi, Lan rủ các bạn trong lớp cùng nhau chơi. Đông quá các bạn phải oẳn tù tì xem ai bắt, cuối cùng là Nam bắt. Lan dùng khăn quàng của mình để bịt mắt Nam lại. Chúng tôi vừa hát vừa chạy xung quanh Nam. Bài hát kết thúc, tất cả phải đứng im một chỗ. Nam chạm vào một bạn, rồi đoán đó là Duy. Nhưng đến khi Nam bỏ khăn ra nhìn, hóa ra đó là bạn lớp khác. Lúc này hai người đều đỏ mặt còn các bạn cùng chơi thì bật cười. Bỗng dưng có một tiếng nói to: “Cho tôi chơi với!”. Đó chính là Quốc Anh , người bạn hay đùa nhất của lớp tôi. Bạn ấy từ trong lớp chạy ra và xung phong bắt. Duy dùng khăn bịt mắt Quốc Ah lại, các bạn bắt đầu trốn, Quốc Ah đứng giữa sân nhìn qua nhìn lại chẳng thấy gì cả, nhưng hình như bạn ấy đang nghe tiếng bước chân của Hòa. Hòa thấy thế liền chạy qua cột cờ và dừng chân lại, đứng nép một bên. Quốc Ah nhào tới bắt, ai ngờ Quốc Ah bắt dính cột cờ, cả lớp cười lăn lộn, Thành cũng ôm mặt cười. Tiếng trống tùng tùng báo hiệu giờ vào học, thế là giờ ra chơi đã hết, vào lớp các bạn đều dùng tập, sách để quạt cho mát. Đó là một kỷ niệm sâu sắc nhất với tôi dưới mái trường này. Tuy bây giờ đã học cấp hai, nhưng kỷ niệm trong sáng hồn nhiên ấy tôi vẫn nhớ. Nhớ đến để thấy thời tiểu học đẹp đẽ làm sao và đó sẽ là kỷ niệm theo tôi trong suốt những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường.
biện pháp tu từ so sánh *lời ru thành ngọn cỏ *có tác dụng làm nổi bật sự đồng hành gần gũi và tình yêu thương vô điều kiện của mẹ đối với con
C10
tình yêu thương vô bờ bến sự hy sinh thầm lặng và sự dõi theo ko ngừng nghỉ của mẹ dành cho con