Nguyễn Nhật Anh
Giới thiệu về bản thân
A,Nguyên nhân: Chủ quan: Do sự tò mò, thiếu hiểu biết về tác hại của thuốc lá điện tử; ý chí kém (dễ bị lôi kéo); tâm lý muốn khẳng định bản thân hoặc dùng sai cách để giải tỏa áp lực học tập ("xả stress").Khách quan: Do sự rủ rê, lôi kéo từ bạn bè; sự thiếu sâu sát trong quản lý của gia đình và nhà trường; tác động từ môi trường xã hội và các quảng cáo sai lệch. Hậu quả: Đối với bản thân T: Gây hại cho sức khỏe (phổi, thần kinh); ảnh hưởng đến kết quả học tập; bị kỷ luật, làm xấu đi hồ sơ học tập và uy tín cá nhân.Đối với gia đình: Gây lo lắng, thất vọng cho cha mẹ; tốn kém chi phí điều trị sức khỏe hoặc nộp phạt.Đối với nhà trường và xã hội: Làm ảnh hưởng đến môi trường giáo dục lành mạnh; nêu gương xấu cho các học sinh khác.
b,Nâng cao nhận thức: Tích cực tìm hiểu về tác hại của các loại tệ nạn xã hội (ma túy, cờ bạc, thuốc lá điện tử...) thông qua nhà trường và báo đài.Rèn luyện lối sống lành mạnh: Tập trung học tập, tham gia các hoạt động thể thao, văn nghệ bổ ích; biết cách quản lý cảm xúc và giải tỏa căng thẳng đúng cách.Có bản lĩnh vững vàng: Biết cách từ chối trước những lời rủ rê, lôi kéo của kẻ xấu; không tò mò, không dùng thử dù chỉ một lần.Tích cực tuyên truyền: Vận động bạn bè và người thân cùng tránh xa tệ nạn xã hội.Phát hiện và báo cáo: Khi thấy hành vi vi phạm hoặc dấu hiệu tệ nạn trong trường học, cần kịp thời báo cho thầy cô, gia đình hoặc cơ quan chức năng để xử lý.Nâng cao nhận thức: Tích cực tìm hiểu về tác hại của các loại tệ nạn xã hội (ma túy, cờ bạc, thuốc lá điện tử...) thông qua nhà trường và báo đài.Rèn luyện lối sống lành mạnh: Tập trung học tập, tham gia các hoạt động thể thao, văn nghệ bổ ích; biết cách quản lý cảm xúc và giải tỏa căng thẳng đúng cách.Có bản lĩnh vững vàng: Biết cách từ chối trước những lời rủ rê, lôi kéo của kẻ xấu; không tò mò, không dùng thử dù chỉ một lần.Tích cực tuyên truyền: Vận động bạn bè và người thân cùng tránh xa tệ nạn xã hội.Phát hiện và báo cáo: Khi thấy hành vi vi phạm hoặc dấu hiệu tệ nạn trong trường học, cần kịp thời báo cho thầy cô, gia đình hoặc cơ quan chức năng để xử lý.
Nghĩa đen Thuận vợ, thuận chồng: Chỉ sự hòa hợp, đồng quan điểm, cùng nhìn về một hướng và hỗ trợ lẫn nhau giữa hai vợ chồng.Tát biển Đông cũng cạn: Biển Đông là một không gian rộng lớn, bao la, việc "tát cạn" là điều dường như không thể thực hiện được đối với sức người bình thường. 2. Nghĩa bóng Câu tục ngữ sử dụng hình ảnh phóng đại (tát cạn biển Đông) để khẳng định một chân lý: Sức mạnh của sự đồng lòng: Khi hai vợ chồng có cùng ý chí, quyết tâm và sự thấu hiểu, họ có thể tạo ra sức mạnh phi thường để vượt qua mọi khó khăn, thử thách dù là lớn nhất.Hạnh phúc và thành công: Sự hòa thuận là nền tảng cốt lõi để xây dựng một gia đình bền vững. Khi không có mâu thuẫn nội bộ, mọi nguồn lực sẽ được tập trung để giải quyết các vấn đề bên ngoài, giúp công việc thuận lợi và thành công hơn.
Bài học rút ra Trong gia đình, sự nhường nhịn, lắng nghe và chia sẻ là yếu tố quan trọng hàng đầu.Đừng bao giờ coi thường sức mạnh của tinh thần đoàn kết; mọi việc khó đến đâu cũng có cách giải quyết nếu chúng ta cùng nhau đối mặt.
Trong hành trình chiếm lĩnh tri thức, mỗi học sinh đều có những thiên hướng và sở thích riêng. Từ đó, có quan điểm cho rằng: "Chỉ nên học những môn mình yêu thích, còn những môn khác có thể bỏ qua". Tuy nhiên, theo góc nhìn của cá nhân em, đây là một quan niệm thiếu tính bao quát và có thể dẫn đến những hệ lụy không tốt cho sự phát triển của người học. Trước hết, chúng ta cần hiểu rằng chương trình giáo dục được xây dựng dựa trên sự tính toán kỹ lưỡng để cung cấp cho học sinh một nền tảng tri thức toàn diện. Mỗi môn học đều đảm nhận một vai trò riêng trong việc hình thành tư duy và nhân cách. Nếu Toán học, Vật lý rèn luyện cho ta khả năng tư duy logic, rạch ròi thì Ngữ văn, Nghệ thuật lại bồi đắp tâm hồn, giúp ta biết thấu cảm và yêu thương. Việc bỏ qua bất kỳ môn học nào cũng giống như việc ta đang tự tạo ra một "lỗ hổng" trong thế giới quan của chính mình. Thứ hai, kiến thức trong đời sống không hề tồn tại biệt lập mà luôn có sự giao thoa, bổ trợ lẫn nhau. Một nhà khoa học giỏi nếu thiếu kỹ năng ngôn ngữ sẽ khó có thể diễn đạt công trình của mình một cách thuyết phục. Ngược lại, một nhà văn nếu thiếu kiến thức về lịch sử, địa lý thì tác phẩm sẽ trở nên hời hợt, thiếu sức sống. Việc học đều các môn giúp chúng ta có cái nhìn đa chiều và linh hoạt hơn khi giải quyết các vấn đề phức tạp trong thực tế. Hơn nữa, việc chỉ tập trung vào thứ mình thích và chối bỏ những thứ khó khăn sẽ vô tình hình thành thói quen "ngại khó" ở giới trẻ. Cuộc sống không phải lúc nào cũng chỉ toàn những điều ta ưa thích. Việc đối mặt và hoàn thành tốt cả những môn học mình không thực sự đam mê chính là một cách rèn luyện kỷ luật, sự kiên trì và trách nhiệm – những đức tính tiên quyết để dẫn đến thành công sau này. Tất nhiên, việc xác định thế mạnh và đầu tư sâu cho đam mê là điều cần khuyến khích. Nhưng "ưu tiên" không đồng nghĩa với "bỏ mặc". Chúng ta nên học tất cả các môn với thái độ cầu thị, nắm vững những kiến thức cơ bản nhất, sau đó mới dành thời gian thỏa sức sáng tạo với môn học sở trường. Tóm lại, học tập là một quá trình tích lũy lâu dài và toàn diện. Thay vì chọn cách "học lệch" hay bỏ qua những môn học khác, chúng ta hãy mở lòng để đón nhận mọi giá trị tri thức. Bởi lẽ, mỗi trang sách đóng lại ở môn học này có thể là chìa khóa mở ra cánh cửa thành công ở một lĩnh vực khác mà ta chưa từng ngờ tới.
Trong những năm gần đây, biến đổi khí hậu đã trở thành vấn đề nhức nhối toàn cầu. Giữa bối cảnh đó, chiến dịch "Giờ Trái Đất" ra đời như một đốm lửa nhỏ thắp sáng hy vọng về việc bảo vệ hành tinh xanh. Tuy nhiên, có ý kiến cho rằng: "Tắt thiết bị điện trong Giờ Trái Đất chỉ là việc làm mang tính hình thức, không có tác dụng vì chẳng tiết kiệm được bao nhiêu". Theo tôi, đây là một quan điểm hết sức phiến diện và thiếu cái nhìn sâu sắc về giá trị của cộng đồng. Trước hết, nếu xét về mặt số liệu thuần túy, ý kiến trên đã lầm. Dù chỉ diễn ra trong 60 phút, nhưng khi hàng triệu người cùng đồng lòng, lượng điện năng tiết kiệm được là vô cùng lớn. Tại Việt Nam, mỗi năm Giờ Trái Đất giúp tiết kiệm hàng trăm nghìn kWh điện, tương đương với số tiền hàng tỷ đồng. Quan trọng hơn, việc giảm tiêu thụ điện đồng nghĩa với việc giảm bớt áp lực cho các nhà máy nhiệt điện, từ đó cắt giảm một lượng lớn khí thải CO2 gây hiệu ứng nhà kính. Như vậy, tác dụng trực tiếp về mặt kinh tế và môi trường là hoàn toàn có thật. Tuy nhiên, giá trị lớn nhất của Giờ Trái Đất không nằm ở con số trên hóa đơn tiền điện, mà nằm ở sức mạnh của nhận thức. Việc tắt đi những ánh sáng không cần thiết là một hành động mang tính biểu tượng cao lao. Nó buộc chúng ta phải dừng lại một nhịp giữa cuộc sống hối hả để tự hỏi: "Chúng ta đã làm gì cho Trái Đất?". Một giờ bóng tối chính là lúc để mỗi cá nhân, gia đình và doanh nghiệp nhìn nhận lại trách nhiệm của mình đối với thiên nhiên. Nếu gọi đó là "hình thức", thì đây là một hình thức cần thiết để giáo dục thế hệ trẻ và kết nối cộng đồng toàn cầu trong một mục tiêu chung. Hơn thế nữa, Giờ Trái Đất không chỉ kết thúc sau 60 phút. Mục tiêu của chiến dịch là "60+", tức là lan tỏa ý thức tiết kiệm năng lượng ra mọi giờ, mọi ngày trong năm. Từ hành động tắt một bóng đèn vào đêm cuối tháng Ba, người ta sẽ học được cách rút phích cắm khi không sử dụng, sử dụng năng lượng mặt trời hay giảm thiểu rác thải nhựa. Nếu không có những phong trào mang tính "hình thức" nhưng quy mô như vậy, làm sao chúng ta có thể tạo ra một làn sóng thay đổi thói quen mạnh mẽ đến thế? Tóm lại, việc tắt thiết bị điện trong Giờ Trái Đất không hề vô ích. Đó là lời cam kết của con người với hành tinh này. Thay vì ngồi phán xét tính hiệu quả của một giờ tắt điện, chúng ta hãy cùng nhau hành động. Bởi lẽ, mỗi hành động nhỏ khi được cộng hưởng từ hàng triệu người sẽ tạo nên một thay đổi lớn lao cho tương lai của chính chúng ta.
Trường học không chỉ là nơi truyền thụ kiến thức mà còn là ngôi nhà thứ hai, nơi rèn luyện nhân cách cho mỗi học sinh. Để có một môi trường học tập tốt, yếu tố vệ sinh luôn được đặt lên hàng đầu. Tuy nhiên, hiện nay có ý kiến cho rằng: "Vệ sinh trường học là trách nhiệm của những người lao công đã được nhà trường trả lương". Cá nhân em hoàn toàn không đồng tình với quan điểm này vì nó thể hiện lối sống ích kỷ và thiếu trách nhiệm đối với cộng đồng. Trước hết, chúng ta cần hiểu rằng các cô chú lao công dù được trả lương để dọn dẹp, nhưng công việc của họ là hỗ trợ duy trì vệ sinh chung ở những khu vực rộng lớn hoặc những công việc nặng nhọc. Họ không thể có mặt ở mọi nơi, mọi lúc để nhặt từng mẩu giấy vụn hay lau từng vết bẩn mà học sinh vô ý hoặc cố ý bày ra. Nếu hàng nghìn học sinh đều ỷ lại vào việc "đã có lao công", thản nhiên xả rác thì dù có bao nhiêu nhân viên vệ sinh đi chăng nữa, ngôi trường cũng không bao giờ sạch đẹp được. Thứ hai, trường học là không gian chung, là nơi chúng ta sinh hoạt và học tập hàng ngày. Việc giữ gìn vệ sinh không chỉ là để bảo vệ cảnh quan mà còn là bảo vệ sức khỏe của chính chúng ta. Một lớp học sạch sẽ, một sân trường thoáng đãng sẽ tạo ra cảm hứng học tập tích cực. Khi chúng ta coi việc dọn dẹp là "việc của người khác", chúng ta đang đánh mất đi sự gắn bó và lòng biết ơn đối với môi trường đang nuôi dưỡng mình. Hơn nữa, việc tự giác giữ gìn vệ sinh còn là thước đo đạo đức và ý thức văn minh của mỗi người. Hành động bỏ rác đúng nơi quy định, tự tay quét dọn chỗ ngồi của mình hay tham gia các buổi lao động tập thể giúp học sinh rèn luyện tính tự lập, biết trân trọng giá trị lao động. Nếu chỉ biết hưởng thụ mà không biết giữ gìn, chúng ta sẽ hình thành thói quen ỷ lại, vô cảm với nỗi vất vả của người khác – một lối sống rất đáng báo động trong xã hội hiện đại. Cuối cùng, giữ gìn vệ sinh trường học phải là trách nhiệm chung của tất cả thành viên trong nhà trường: từ ban giám khảo, thầy cô giáo đến mỗi bạn học sinh. Các cô chú lao công là những người đồng hành, giúp sức, chứ không phải là người "gánh" thay toàn bộ ý thức kém của chúng ta.
c1Trong văn bản, nhân vật Heo hiện lên với những nét tính cách vừa đáng yêu nhưng cũng mang tính giáo dục sâu sắc. Trước hết, Heo thường được khắc họa với sự hồn nhiên, thật thà, đôi khi có phần vụng về trong hành động và suy nghĩ. Tuy nhiên, điểm đáng chú ý nhất ở nhân vật này chính là sự biến chuyển trong nhận thức. Qua những tình huống thử thách (như thất bại hay sự góp ý từ bạn bè), Heo đã nhận ra khuyết điểm của bản thân và thể hiện tinh thần cầu tiến, sẵn sàng thay đổi. Tác giả đã khéo léo sử dụng nghệ thuật nhân hóa để biến Heo thành một tấm gương gần gũi, nhắc nhở chúng ta về lòng kiên trì và sự khiêm tốn. Tóm lại, nhân vật Heo không chỉ đem lại tiếng cười mà còn để lại bài học quý giá về việc hoàn thiện bản thân trong cuộc sống
c2Khen ngợi: Là sự công nhận, biểu dương những điểm tốt, thành quả của người khác."Không làm mình kém đi": Việc thừa nhận ưu điểm của người khác không hề hạ thấp giá trị, năng lực hay vị thế của bản thân ta.
C1Nhân vật chính trong truyện ngụ ngôn thường thuộc kiểu nhân vật loài vật (được nhân hóa để mang đặc điểm, tính cách con người) hoặc con người (thường là những kiểu người có thói hư tật xấu để phê phán).
c2Biện pháp tu từ: Liệt kê.
c3Hình thức: Thường là truyện kể ngắn gọn, hàm súc.Hình thức: Thường là truyện kể ngắn gọn, hàm súc.
c4Phê phán thói kiêu ngạo, khoe khoang hoặc sự đánh giá phiến diện về giá trị của người khác; đồng thời khuyên nhủ con người về sự khiêm tốn
c5Trong cuộc sống, lòng khiêm tốn và sự trân trọng đóng góp của người khác là những đức tính vô cùng quý báu. Khi chúng ta biết khiêm tốn, ta sẽ nhận ra những thiếu sót của bản thân để không ngừng học hỏi và hoàn thiện mình. Đồng thời, việc ghi nhận công lao của mọi người xung quanh, dù là nhỏ bé nhất, sẽ tạo nên sự gắn kết và tôn trọng lẫn nhau. Giống như những con vật trong câu chuyện trên, mỗi cá nhân đều có một giá trị riêng và vị trí không thể thay thế trong xã hội. Đừng vì thấy mình có chút ưu thế mà nảy sinh lòng kiêu ngạo hay xem nhẹ đóng góp của người khác. Sự thành công của một tập thể luôn được xây dựng từ sự nỗ lực bền bỉ của nhiều mắt xích khác nhau. Biết trân trọng cái hay của người chính là cách để chúng ta trở nên tử tế và tiến bộ hơn mỗi ngày.
c1
NcNhân vật vị giáo sư trong văn bản để lại ấn tượng sâu sắc về một tâm hồn trí tuệ và đầy lòng nhân ái. Ông không chỉ hiện lên với vẻ đẹp của tri thức bác học mà còn ở cách đối nhân xử thế bao dung. Thay vì những lời giáo điều khô khan, giáo sư đã chọn cách dạy bảo nhẹ nhàng nhưng thấm thía, giúp nhân vật khác (thường là học trò) tự nhận ra sai lầm hoặc giá trị bản thân. Qua những hành động và lời nói điềm tĩnh, nhân vật này trở thành biểu tượng của một người dẫn đường tận tụy, khẳng định giá trị của sự thấu hiểu và tình thương trong giáo dục. Hình ảnh giáo sư chính là nhịp cầu kết nối giữa tri thức và nhân cách, nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của việc nuôi dưỡng tâm hồn bên cạnh việc trau dồi kiến thức.
Câu 1Cuộc du hành trong văn bản diễn ra trong một không gian giả tưởng, kỳ bí và hiểm trở bên trong lòng đất. Cụ thể là trong các đường hầm sâu hun hút, những giếng phun trào và các hang động tối tăm nằm sâu dưới bề mặt Trái Đất
Câu2Lý do bình thản: Giáo sư Lidenbrock bình thản trước sự biến động của không gian vì ông là một nhà khoa học có kiến thức uyên thâm, giàu kinh nghiệm và có niềm tin mãnh liệt vào mục tiêu khám phá của mình. Ông coi những biến động đó là những hiện tượng tự nhiên tất yếu trong hành trình chinh phục.Phẩm chất: Qua đó, ta thấy được ông là người kiên định, dũng cảm, quyết đoán và có tinh thần khoa học thép, không dễ dàng bị khuất phục bởi nỗi sợ hãi hay ngoại cảnh.
Câu 3Làm cho việc miêu tả cảm xúc của nhân vật trở nên cụ thể, nhấn mạnh trạng thái hoảng loạn và bế tắc lúc bấy giờ.
Câu4Cảm thấy "một sự ghê sợ dai dẳng" xâm chiếm tâm hồn khi đối mặt với nguy hiểm; lo lắng và sợ hãi trước những biến đổi bất thường của Câu5Nếu trở thành một nhà thám hiểm, em sẽ lựa chọn du hành tới không gian đại dương sâu thẳm. Dưới đáy biển là một thế giới hoàn toàn khác biệt, nơi chứa đựng những bí ẩn về các loài sinh vật chưa từng được biết tên và những kỳ quan thiên nhiên bị vùi lấp. Em chọn nơi này vì sự tò mò muốn khám phá giới hạn của con người trước áp suất và bóng tối đại dương. Những rạn san hô rực rỡ hay những vực thẳm đen ngòm luôn gợi lên trong em khát khao chinh phục và tìm hiểu về nguồn gốc của sự sống. Hành trình này không chỉ là thử thách về lòng can đảm mà còn là cơ hội để em hiểu rõ hơn về tầm quan trọng của việc bảo vệ môi trường biển. Em tin rằng, mỗi bước chân (hay sải bơi) dưới lòng đại dương sẽ mang lại những kiến thức quý giá cho nhân loại. Khám phá đại dương chính là khám phá phần còn lại đầy sức sống của hành tinh xanh.
Tục ngữ có câu: "Học thầy không tày học bạn". Con người sinh ra không ai là một hòn đảo cô độc giữa đại dương, chúng ta luôn cần những điểm tựa tinh thần để tồn tại và trưởng thành. Chính vì vậy, có thể khẳng định rằng: "Cuộc sống không thể thiếu vắng tình bạn". Tình bạn là một sợi dây tình cảm vô hình nhưng bền chặt, gắn kết những con người xa lạ lại với nhau dựa trên sự đồng điệu về tâm hồn, sở thích hay lý tưởng sống. Khác với tình cảm gia đình là sự gắn kết huyết thống, tình bạn là sự lựa chọn tự nguyện của trái tim. Vậy tại sao tình bạn lại quan trọng đến thế? Trước hết, bạn bè là những người "đồng hành" tuyệt vời nhất trên con đường đời đầy chông gai. Khi ta thành công, niềm vui sẽ được nhân đôi khi có bạn sẻ chia. Khi ta thất bại hay gặp nỗi đau, sự hiện diện của một người bạn thân thiết chính là liều thuốc chữa lành hiệu quả nhất, giúp ta vơi đi nỗi buồn và có thêm động lực để bước tiếp. Hơn thế nữa, một người bạn tốt còn là một "người thầy" không bục giảng. Họ giúp ta nhìn thấy những góc khuất của bản thân, thẳng thắn chỉ ra những sai lầm mà đôi khi vì quá tự tin ta không nhận ra. Tình bạn thúc đẩy chúng ta hoàn thiện nhân cách, học hỏi những đức tính tốt đẹp từ nhau. Hãy thử tưởng tượng một thế giới không có tình bạn, con người sẽ trở nên khép kín, ích kỷ và tâm hồn sẽ héo úa trong sự cô độc. Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, chúng ta cần tỉnh táo để chọn bạn mà chơi. Một tình bạn đẹp phải xây dựng trên nền tảng của sự chân thành và vô tư, chứ không phải sự vụ lợi hay lợi dụng lẫn nhau. Những tình bạn chỉ đến khi ta giàu sang và ra đi khi ta cơ lỡ chỉ là những "bóng ma" của tình cảm, cần được loại bỏ. Tóm lại, tình bạn là món quà quý giá mà cuộc sống ban tặng. Để có được một người bạn chân chính, trước hết bản thân chúng ta phải là một người bạn tốt. Hãy biết lắng nghe, thấu hiểu và bao dung để ngọn lửa tình bạn luôn rực cháy, làm cho cuộc đời của mỗi người trở nên ấm áp và rực rỡ hơn.