Hoàng Lê Trang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Lê Trang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Chế độ thực dân đã làm các nước Đông Nam Á mất độc lập, chủ quyền và bị bóc lột nặng nề về kinh tế. Thực dân khai thác tài nguyên, lập đồn điền, khiến kinh tế các nước phụ thuộc vào chính quốc. Xã hội phân hóa sâu sắc, đời sống nhân dân cực khổ nhưng cũng xuất hiện các giai cấp, tầng lớp mới và tư tưởng tiến bộ. Đồng thời, thực dân xây dựng một số cơ sở hạ tầng như đường sắt, cảng biển. Ở Việt Nam, thực dân Pháp bóc lột kinh tế, đàn áp nhân dân nhưng cũng làm xuất hiện các lực lượng xã hội mới, góp phần thúc đẩy phong trào đấu tranh giành độc lập.

Từ thế kỉ XVI, Tây Ban Nha xâm lược và biến Philippines thành thuộc địa. Cùng thời gian đó, Hà Lan từng bước chiếm Indonesia và hoàn thành vào thế kỉ XIX. Cuối thế kỉ XVIII – XIX, Anh xâm chiếm và thống trị Malaysia và Singapore. Năm 1898, Hoa Kỳ đánh bại Tây Ban Nha và chiếm Philippines. Đến đầu thế kỉ XX, hầu hết các nước Đông Nam Á hải đảo đều trở thành thuộc địa của thực dân phương Tây.

Câu 1:

Bài làm

Trong dòng văn học hiện thực phê phán trước Cách mạng tháng Tám, Nam Cao là cây bút xuất sắc khi đi sâu khám phá bi kịch tinh thần của con người trí thức nghèo. Nhân vật Thứ trong đoạn trích Sống mòn là hình ảnh tiêu biểu cho lớp trí thức tiểu tư sản sống trong bế tắc, mỏi mòn cả về vật chất lẫn tinh thần.

Thứ là một thầy giáo nghèo, mang trong mình nhiều ước mơ đẹp: được sống có ích, được cống hiến cho xã hội, được làm một con người đúng nghĩa. Tuy nhiên, hiện thực nghiệt ngã đã dần bóp nghẹt những khát vọng ấy. Cuộc sống túng thiếu, công việc dạy học tẻ nhạt, đồng lương ít ỏi khiến Thứ rơi vào vòng lặp đơn điệu: ăn – dạy – ngủ, ngày nào cũng giống ngày nào. Anh sống mà như không sống, tồn tại một cách vô nghĩa và mòn mỏi.

Bi kịch lớn nhất của Thứ không chỉ nằm ở cái nghèo mà còn ở sự giằng xé trong nội tâm. Thứ ý thức rất rõ về sự “sống mòn” của mình, anh đau đớn, chán chường, tự khinh bỉ bản thân vì đã để cuộc đời trôi qua vô ích. Anh từng khát khao đổi thay, từng nuôi mộng thoát khỏi cuộc sống tù túng ấy, nhưng lại thiếu dũng khí và điều kiện để hành động. Chính sự bất lực này khiến Thứ càng thêm bế tắc, tinh thần dần bị bào mòn theo năm tháng.

Qua nhân vật Thứ, Nam Cao thể hiện tấm lòng nhân đạo sâu sắc. Nhà văn không lên án mà cảm thông, xót xa cho số phận của người trí thức nghèo trong xã hội cũ – những con người có lý tưởng nhưng bị cơm áo, hoàn cảnh vùi dập. Đồng thời, Sống mòn cũng là lời tố cáo xã hội thực dân nửa phong kiến đã đẩy con người vào cảnh sống vô nghĩa, làm tê liệt ý chí và ước mơ.

Nhân vật Thứ là hình ảnh chân thực, ám ảnh về một kiếp người “sống mòn”. Qua đó, Nam Cao không chỉ phản ánh hiện thực đau đớn mà còn đặt ra câu hỏi lớn về ý nghĩa của cuộc sống và trách nhiệm của con người với chính bản thân mình.

Câu 2:

Bài làm

Nhà văn Gabriel García Márquez từng viết: “Không phải người ta mơ để theo đuổi ước mơ vì họ ra đi, mà họ ra đi vì theo đuổi ước mơ.” Lời phát biểu ngắn gọn nhưng sâu sắc ấy đã khẳng định vai trò to lớn của ước mơ đối với con người, đặc biệt là đối với tuổi trẻ – quãng thời gian đẹp đẽ nhất, tràn đầy nhiệt huyết và khát vọng. Tuổi trẻ chỉ thực sự có ý nghĩa khi con người dám mơ ước và sống hết mình vì những ước mơ ấy.

Ước mơ là những khát vọng tốt đẹp mà con người nuôi dưỡng trong tâm hồn, là mục tiêu để mỗi người phấn đấu và vươn tới trong cuộc sống. Tuổi trẻ là giai đoạn con người có nhiều ước mơ nhất bởi đó là lúc ta còn nhiều niềm tin, nhiều hoài bão và chưa bị trói buộc bởi những lo toan, sợ hãi của cuộc đời. Lời nói của Márquez nhấn mạnh rằng chính ước mơ đã thôi thúc con người bước ra khỏi vùng an toàn, dám rời bỏ những điều quen thuộc để đi tìm con đường của riêng mình. Không phải vì ra đi mà con người có ước mơ, mà chính vì có ước mơ nên họ dám ra đi, dám thay đổi và dám thử thách bản thân.

Trong hành trình trưởng thành của mỗi người trẻ, ước mơ đóng vai trò như một ngọn hải đăng soi sáng con đường phía trước. Khi có ước mơ, con người biết mình sống vì điều gì, cần làm gì và phải cố gắng ra sao. Ước mơ giúp tuổi trẻ có động lực vượt qua khó khăn, thất bại và cả những lúc chán nản, mệt mỏi. Nếu không có ước mơ, tuổi trẻ sẽ trôi qua nhạt nhòa, vô nghĩa, sống mà không biết đích đến của mình ở đâu. Một người trẻ không có ước mơ giống như con thuyền lênh đênh giữa biển cả mà không có la bàn định hướng.

Thực tế cuộc sống đã chứng minh rằng nhiều người thành công đều bắt đầu từ những ước mơ tưởng chừng rất nhỏ bé. Bác Hồ kính yêu của dân tộc ta đã ra đi tìm đường cứu nước khi còn rất trẻ, mang trong mình ước mơ cháy bỏng về độc lập, tự do cho dân tộc. Hay như nhiều bạn trẻ ngày nay, dám rời quê hương, dám chấp nhận khó khăn để theo đuổi ước mơ học tập, khởi nghiệp, cống hiến cho xã hội. Chính ước mơ đã giúp họ kiên trì, bền bỉ và không gục ngã trước thử thách.

Không phải ước mơ nào cũng dễ dàng đạt được. Trên con đường theo đuổi ước mơ, tuổi trẻ sẽ phải đối mặt với không ít gian nan, thất bại và cả những hoài nghi từ người khác. Có những lúc con người cảm thấy mệt mỏi, muốn từ bỏ. Nhưng nếu không dám đi, không dám thử, ta sẽ mãi sống trong hối tiếc. Điều đáng sợ nhất của tuổi trẻ không phải là thất bại mà là sống mà không có ước mơ, không dám ước mơ và không dám hành động vì ước mơ của mình.

Tuổi trẻ cũng cần phân biệt giữa ước mơ đẹp và những hoài tưởng viển vông. Ước mơ phải gắn liền với thực tế, với khả năng và sự nỗ lực không ngừng của bản thân. Chỉ mơ ước suông mà không hành động thì ước mơ mãi chỉ là giấc mơ. Vì vậy, mỗi người trẻ cần xác định cho mình một ước mơ đúng đắn, sau đó lập kế hoạch cụ thể và kiên trì theo đuổi đến cùng.

Lời nói của Gabriel García Márquez đã nhắc nhở mỗi chúng ta về giá trị to lớn của ước mơ đối với tuổi trẻ. Tuổi trẻ là để mơ ước, để dấn thân và để sống hết mình vì những khát vọng tốt đẹp. Khi còn trẻ, hãy dám mơ, dám đi và dám chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình, bởi chỉ khi sống vì ước mơ, tuổi trẻ mới thực sự rực rỡ và không phải nuối tiếc về sau.



Câu 1: điểm nhìn của người kể chuyện điểm nhìn hạn tri , điểm nhìn bên trong do người kể chuyện lựa chọn ngôi kể thứ ba dựa vào cảm nhận suy nghĩ của nhân vật thứ để kể lại câu chuyện

Câu 2: Ước mơ của nhân vật thứ khi ngồi trên ghế nhà trường là: đỗ thành chung, đỗ tú tài vào đại học đường , sang Tây và trở thành một vĩ nhân đem những sự thay đổi lớn lao đến trong xứ sở mình

Câu 3 : biện pháp tu từ trong đoạn trích là: ẩn dụ

Đời - mốc lên , gỉ đi, mòn, mục ra có tác dụng gửi lên một cách sinh động về cuộc sống vô nghĩa lụi tàn từng ngày mà nhân vật sẽ phải nếm trải trong hình dung của mình thể hiện giá trị hiện thực của tác phẩm

Câu4: cuộc sống của nhân vật thứ đầy bi kịch, khó khăn, mòn mỏi trong việc kiếm kế sinh nhai để lo cho bản thân và gia đình, không thực hiện được hoài bão của cuộc đời mình

Con người nhân vật thứ : là con người đầy hoài bão, khát vọng, con người có đời sống nội tâm phong phú, có khả năng nhận thức sâu sắc về cuộc sống và bản thân mình

Câu 5: sống mà làm chủ bản thân và làm chủ cuộc đời mình tác phẩm này nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tự chủ và quyết định trong cuộc sống