Trần Nguyễn Trí Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Nguyễn Trí Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Tuổi thơ của em có rất nhiều kỉ niệm, có những niềm vui trong sáng, nhưng cũng có những chuyện buồn khiến em nhớ mãi không quên. Một trong những trải nghiệm buồn nhưng đầy ý nghĩa với em, đó là lần em trốn bố mẹ đi đá bóng – một việc tưởng chừng vô hại, nhưng lại khiến em nhận ra giá trị của sự tin tưởng và trách nhiệm.

Hôm ấy là một buổi chiều thứ bảy mát mẻ. Nhìn ra sân, em thấy nhóm bạn cùng lớp đang hò hét vui vẻ, tiếng bóng nảy lên mặt sân vang giòn tan. Cảm giác háo hức khiến em chỉ muốn chạy ngay ra đó tham gia. Thế nhưng, mẹ đã dặn từ sáng: “Chiều nay con ở nhà học bài, mai có kiểm tra Toán đấy.” Em “dạ” cho có, nhưng trong lòng lại nóng như lửa đốt. Bài tập thì chán, còn ngoài kia tiếng cười nói của đám bạn cứ gọi mời. Sau một hồi giằng co giữa “trách nhiệm” và “niềm vui”, cuối cùng em đã chọn cách dại dột nhất: trốn mẹ đi đá bóng.

Em giả vờ lên phòng học bài, đợi khi mẹ đi chợ, liền lén mở cửa sau, chạy một mạch ra sân bóng. Gió chiều thổi mát rượi, cỏ dưới chân mềm, bóng lăn nhịp nhàng, và em thấy mình như được tự do. Cảm giác vui sướng ấy khiến em quên hết mọi lo lắng. Nhưng niềm vui ấy không kéo dài lâu. Khi mặt trời vừa khuất, em nghe tiếng ai đó gọi lớn từ xa — chính là bố em! Bố đứng ở đầu sân, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt thất vọng. Tim em đập thình thịch, quả bóng rơi khỏi chân. Cả nhóm bạn im phăng phắc.

Trên đường về, không khí im lặng đến nghẹt thở. Về đến nhà, mẹ nhìn em, không mắng, chỉ thở dài: “Con làm bố mẹ thất vọng quá.” Câu nói ấy khiến em thấy nhói lòng hơn cả tiếng la mắng. Em cúi đầu, không dám nói gì. Tối hôm đó, em bị cấm không được ra khỏi nhà và phải ngồi tự học đến khi hoàn thành hết bài tập. Khi ánh đèn bàn hắt lên trang vở, em thấy mắt mình cay cay. Không phải vì giận bố mẹ, mà vì em nhận ra mình đã đánh mất niềm tin mà bố mẹ dành cho mình.

Những ngày sau đó, em ngoan ngoãn hơn, cố gắng học tập chăm chỉ để bố mẹ bớt lo. Mỗi lần nghe tiếng bóng nảy ngoài sân, em vẫn thấy nhớ, nhưng cũng nhắc nhở bản thân phải biết cân bằng giữa vui chơi và học tập. Em hiểu rằng, bố mẹ không cấm em vì muốn tước đi niềm vui, mà chỉ vì muốn điều tốt cho em. Chính sự bồng bột và ham chơi của em hôm đó đã khiến bố mẹ buồn lòng – và đó là điều khiến em hối hận nhất.

Giờ đây, mỗi khi nghĩ lại, em vẫn thấy buồn, nhưng đó là nỗi buồn đáng giá. Nhờ trải nghiệm ấy, em học được bài học về sự trung thực và trách nhiệm. Em biết rằng, sự tin tưởng của người khác rất khó xây dựng, nhưng lại dễ dàng mất đi chỉ vì một hành động sai lầm. Em cũng hiểu rằng, niềm vui chỉ thực sự trọn vẹn khi ta có thể tận hưởng nó mà không phải giấu giếm hay dối trá.

Trải nghiệm ấy tuy buồn, nhưng giúp em trưởng thành hơn. Giờ đây, trước khi làm việc gì, em luôn suy nghĩ kỹ, đặt mình vào vị trí của người khác để hiểu họ hơn. Em tin rằng, đôi khi chính những sai lầm nhỏ trong tuổi thơ lại trở thành bài học lớn giúp ta hoàn thiện bản thân.

Tuổi thơ của em có rất nhiều kỉ niệm, có những niềm vui trong sáng, nhưng cũng có những chuyện buồn khiến em nhớ mãi không quên. Một trong những trải nghiệm buồn nhưng đầy ý nghĩa với em, đó là lần em trốn bố mẹ đi đá bóng – một việc tưởng chừng vô hại, nhưng lại khiến em nhận ra giá trị của sự tin tưởng và trách nhiệm.

Hôm ấy là một buổi chiều thứ bảy mát mẻ. Nhìn ra sân, em thấy nhóm bạn cùng lớp đang hò hét vui vẻ, tiếng bóng nảy lên mặt sân vang giòn tan. Cảm giác háo hức khiến em chỉ muốn chạy ngay ra đó tham gia. Thế nhưng, mẹ đã dặn từ sáng: “Chiều nay con ở nhà học bài, mai có kiểm tra Toán đấy.” Em “dạ” cho có, nhưng trong lòng lại nóng như lửa đốt. Bài tập thì chán, còn ngoài kia tiếng cười nói của đám bạn cứ gọi mời. Sau một hồi giằng co giữa “trách nhiệm” và “niềm vui”, cuối cùng em đã chọn cách dại dột nhất: trốn mẹ đi đá bóng.

Em giả vờ lên phòng học bài, đợi khi mẹ đi chợ, liền lén mở cửa sau, chạy một mạch ra sân bóng. Gió chiều thổi mát rượi, cỏ dưới chân mềm, bóng lăn nhịp nhàng, và em thấy mình như được tự do. Cảm giác vui sướng ấy khiến em quên hết mọi lo lắng. Nhưng niềm vui ấy không kéo dài lâu. Khi mặt trời vừa khuất, em nghe tiếng ai đó gọi lớn từ xa — chính là bố em! Bố đứng ở đầu sân, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt thất vọng. Tim em đập thình thịch, quả bóng rơi khỏi chân. Cả nhóm bạn im phăng phắc.

Trên đường về, không khí im lặng đến nghẹt thở. Về đến nhà, mẹ nhìn em, không mắng, chỉ thở dài: “Con làm bố mẹ thất vọng quá.” Câu nói ấy khiến em thấy nhói lòng hơn cả tiếng la mắng. Em cúi đầu, không dám nói gì. Tối hôm đó, em bị cấm không được ra khỏi nhà và phải ngồi tự học đến khi hoàn thành hết bài tập. Khi ánh đèn bàn hắt lên trang vở, em thấy mắt mình cay cay. Không phải vì giận bố mẹ, mà vì em nhận ra mình đã đánh mất niềm tin mà bố mẹ dành cho mình.

Những ngày sau đó, em ngoan ngoãn hơn, cố gắng học tập chăm chỉ để bố mẹ bớt lo. Mỗi lần nghe tiếng bóng nảy ngoài sân, em vẫn thấy nhớ, nhưng cũng nhắc nhở bản thân phải biết cân bằng giữa vui chơi và học tập. Em hiểu rằng, bố mẹ không cấm em vì muốn tước đi niềm vui, mà chỉ vì muốn điều tốt cho em. Chính sự bồng bột và ham chơi của em hôm đó đã khiến bố mẹ buồn lòng – và đó là điều khiến em hối hận nhất.

Giờ đây, mỗi khi nghĩ lại, em vẫn thấy buồn, nhưng đó là nỗi buồn đáng giá. Nhờ trải nghiệm ấy, em học được bài học về sự trung thực và trách nhiệm. Em biết rằng, sự tin tưởng của người khác rất khó xây dựng, nhưng lại dễ dàng mất đi chỉ vì một hành động sai lầm. Em cũng hiểu rằng, niềm vui chỉ thực sự trọn vẹn khi ta có thể tận hưởng nó mà không phải giấu giếm hay dối trá.

Trải nghiệm ấy tuy buồn, nhưng giúp em trưởng thành hơn. Giờ đây, trước khi làm việc gì, em luôn suy nghĩ kỹ, đặt mình vào vị trí của người khác để hiểu họ hơn. Em tin rằng, đôi khi chính những sai lầm nhỏ trong tuổi thơ lại trở thành bài học lớn giúp ta hoàn thiện bản thân.

Câu 1. Văn bản trên thuộc thể loại truyện đồng thoại.

Câu 2. Những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh khắc nghiệt của thiên nhiên: mùa hè nắng lửa, mưa dông; mùa thu gió lạnh buốt; mùa đông giá rét. Tuy nhiên, chúng vẫn được mẹ Dẻ Gai che chở và nuôi dưỡng.

Câu 3. Hai từ láy trong văn bản:

  • Cheo leo: diễn tả vị trí hiểm trở, không vững chắc, thường dùng cho địa hình cao, dốc, khó đứng vững.
  • Lồng lộng: diễn tả sự rộng lớn, bao la, thường dùng cho không gian như bầu trời, gió.

Câu 4. Nhân vật “tôi” thể hiện những đặc điểm tiêu biểu của nhân vật trong truyện đồng thoại:

  • Có khả năng suy nghĩ, cảm xúc và nói chuyện như con người.
  • Mang tính ẩn dụ và giáo dục, thể hiện quá trình trưởng thành, vượt qua nỗi sợ để bước vào cuộc sống mới.

Câu 5. Bài học rút ra: Trong cuộc sống, ai cũng có lúc phải rời xa sự bảo bọc để tự lập và trưởng thành. Dù có sợ hãi, ta cần dũng cảm đối mặt với thử thách, bởi đó là cách duy nhất để lớn lên và khám phá thế giới rộng lớn.

Câu 1. Văn bản trên thuộc thể loại truyện đồng thoại.

Câu 2. Những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh khắc nghiệt của thiên nhiên: mùa hè nắng lửa, mưa dông; mùa thu gió lạnh buốt; mùa đông giá rét. Tuy nhiên, chúng vẫn được mẹ Dẻ Gai che chở và nuôi dưỡng.

Câu 3. Hai từ láy trong văn bản:

  • Cheo leo: diễn tả vị trí hiểm trở, không vững chắc, thường dùng cho địa hình cao, dốc, khó đứng vững.
  • Lồng lộng: diễn tả sự rộng lớn, bao la, thường dùng cho không gian như bầu trời, gió.

Câu 4. Nhân vật “tôi” thể hiện những đặc điểm tiêu biểu của nhân vật trong truyện đồng thoại:

  • Có khả năng suy nghĩ, cảm xúc và nói chuyện như con người.
  • Mang tính ẩn dụ và giáo dục, thể hiện quá trình trưởng thành, vượt qua nỗi sợ để bước vào cuộc sống mới.

Câu 5. Bài học rút ra: Trong cuộc sống, ai cũng có lúc phải rời xa sự bảo bọc để tự lập và trưởng thành. Dù có sợ hãi, ta cần dũng cảm đối mặt với thử thách, bởi đó là cách duy nhất để lớn lên và khám phá thế giới rộng lớn.