Bế Phương Anh
Giới thiệu về bản thân
Trong hành trình trưởng thành của mỗi người, ngôi trường luôn là nơi lưu giữ những kỷ niệm đẹp đẽ về tình thầy trò, bè bạn. Thế nhưng, đằng sau vẻ yên bình của những lớp học, một bóng ma vẫn đang âm thầm tồn tại và tàn phá tâm hồn thế hệ trẻ:Vấn nạn bạo lực học đường. Đây không chỉ là một hiện tượng bộc phát mà là một thực trạng nhức nhối, bắt nguồn từ những lệch lạc sâu sắc trong nhận thức và tâm lý của xã hội hiện đại
Thực trạng bắt nạt học đường ngày nay không còn dừng lại ở những mâu thuẫn trẻ con hay những cú đấm, cái tát thô bạo. Nó đã biến tướng tinh vi và trở nên tàn khốc hơn bao giờ hết. Chúng ta dễ dàng bắt gặp những cuộc hội đồng bạn bè chỉ vì cảm thấy "không ưa mắt", nhưng đáng sợ hơn cả là loại "bạo lực lạnh"- sự cô lập, tẩy chay và miệt thị ngoại hình. Đặc biệt, với sự lên ngôi của công nghệ, bắt nạt mạng đã trở thành một "Vũ khí không dấu vết". Đó là những cuộc tấn công chỉ để bôi nhọ, sỉ nhục một cá nhân. Sự tàn phá về mặt tinh thần từ những hành vi này đôi khi còn khủng khiếp hơn cả những vết thương thể xác. Thực tế đau lòng cho thấy, bạo lực không phân biệt giới tính hay vùng miền.
Nguyên nhân dẫn đến vấn nạn học đường vốn không đơn giản mà là sự cộng hưởng phức tạp từ nhiều phía. Trước hết, nó bắt nguồn từ sự lệch lạc trong nhận thức của chính học sinh; ở tuổi muốn khẳng dịnh mình nhưng thiếu kỹ năng kiểm soát cảm xúc, nhiều em lầm tưởng rằng việc dùng sức mạnh hay ủy quyền để áp chế bạn bè là cách trở nên "ngầu" và được nể sợ. Bên cạnh đó, môi trường gia đình thiếu sự kết nối hoặc thường xuyên có bạo lực cùng vô tình dạy trẻ rằng đòn rồi và sự hưng hãn là phương thức duy nhất để giải quyết mâu thuẫn. Dưới áp lực nặng nề của "bệnh thành tích", nhiều cơ sở giáo dục dường như chỉ đang tập trung vào việc dạy chữ, truyền thụ kiến thức mà quên mất sứ mệnh dạy người và bồi dưỡng lòng trắc ẩn cho học sinh. Những mâu thuẫn âm ỉ giữa các em đôi khi bị xem nhẹ là "truyện trẻ con" hoặc bị ngó lơ để giữ gìn hình ảnh thi đua lớp, của trường. Thêm vào đó, sự dửng dưng của đám đông - những người đứng xem bạn bị đánh mà không cần ngăn - chính là "đồng phạm" gián tiếp đẩy nạn nhân vào sự tuyệt vọng cùng cực.
Hậu quả của bắt nạt học đường giống như một thế hệ. Với nạn nhân, nỗi đau không chỉ nằm ở vết thương trên da thịt mà là sự vụn vỡ về tinh thần; các em dễ rơi vào trầm cảm, hoảng loạn, học lực sút giảm và thậm chí là chọn cách cực đoan nhất để giải thoát vì cảm thấy bị cả thế giới bỏ rơi. Trong khi đó, kẻ bắt nạt nếu không bị ngăn chặn sẽ hình thành nhân cách lệch lạc, dễ sa đã vào tội ác và trở thành gánh nặng cho xã hội sau này. Đáng sợ nhất chính là sự hình thành một môi trường giáo dục vô cảm, nơi niềm tin bị xói mòn và sự tử tế dần biến mất, biến môi trường từ nơi nuôi dưỡng ước mơ thành nỗi ám ảnh kinh hoàng đối với trẻ thơ.
Để dập tắt bắt nạt học đường, cần sự chung tay quyết liệt từ cả ba phía. Gia đình phải là nơi con trẻ giám tín tưởng sẻ chia, nơi cha mẹ dạy con bằng lòng trắn ẩn thấy vì đòn roi. Nhà trường cũng cần dũng cảm đối diện với sự thật, xây dựng hệ thống tư vấn tâm lý chuyên nghiệp và có chế tài xử phạt nghiêm minh thay vì bao che vì bệnh thành tích. Cuối cùng và quản trọng nhất, chính mỗi học sinh hãy học cách nói không với bạo lực, rèn luyện sự thấu cảm và dũng cảm lên tiếng bảo vệ bạn bè. Chỉ khi sự tử tế được tôn vinh và sự vô cảm bị đẩy lùi, ngôi trường mới thực sự trở thành nơi an toàn để mỗi mầm non tự do phát triển.
Tóm lại, bắt nạt học đường là một vấn nạn nhức nhối nhưng không phải là không có lời giải nếu mỗi chúng ta đều chọn hành động thay vì im lặng. Ngôi trường phải là nơi nuôi dưỡng những ước mơ, là tổ ấm của tình bạn chứ không phải là đấu trường của nỗi sợ hãi. Hãy để sự tử tế và lòng trắc ẩn dẫn lối, để mỗi ngày đến trường của học sinh thực sự là một ngày vui, nơi chỉ có tiếng cười và sự tôn trọng lẫn nhau. Bởi suy cho cùng "thế giới không bị hủy diệt bởi những kẻ làm ác, mà bởi những kẻ đứng nhìn mà không làm gì cả".
Câu 9: Tóm tắt nội dung văn bản:
Văn bản nhấn mạnh tầm quan trọng của việc giữ gìn bản sắc dân tộc trong bối cảnh hội nhập văn hóa và toàn cầu hóa. Tác giả khẳng định hội nhập là quá trình song hành giữa việc tiếp thu tinh hoa thế giới và đóng góp giá trị riêng của Việt Nam ra bên ngoài. Tuy nhiên, giao lưu luôn đi kèm với nguy cơ bị đồng hóa, đòi hỏi những người phải có bản lĩnh để không bị "vong bản". Cốt lõi của vấn đề nằm ở việc "cốt cách" dân tộc như một cách để kháng mạnh mẽ trước các làn sóng xâm hại văn hóa. Cuối cùng, thông điệp chính mà tác giả muốn gửi gắm là chúng ta cần "hòa nhập chứ không phải hòa tan" để phát triển bền vững.
Câu 10: Suy nghĩ của em về ý nghĩa của việc gìn giữ bản sắc văn hóa trong thời đại ngày nay:
Việc giữ gìn bản sắc văn hóa trong thời đại ngày nay là yếu tố sống còn để khẳng định vị thế và lòng tự tôn của mỗi dân tộc. Trong thời đại toàn cầu hóa, bản sắc chính là "tấm hộ chiếu" giúp chúng ta hội nhập với thế giới mà không bị đánh mất chính mình hay bị hòa tan bởi các giá trị ngoại lai. Nó đóng vai trò như bộ lọc thông minh, giúp con người tiếp thu tinh hoa nhân loại một cách có chọn lọc để làm giàu thêm hội lực văn hóa nhà nước.Đồng thời, bảo tồn di sản cha ông còn tạo nên sức mạnh đoàn kết, là nền tảng vững chắc để xây dựng một xã hội phát triển bền vững về nhân văn. Vì vậy, trân trọng những giá trị truyền thống không chỉ là trách nhiệm với quá khứ mà còn là sự chuẩn bị bản lĩnh cho tương lai.