Hoàng Trọng Tú
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài Làm
Trong đoạn trích kết thúc tiểu thuyết Sống mòn, nhân vật Thứ hiện lên là một hình tượng điển hình cho bi kịch của tầng lớp tri thức tiểu tư sản nghèo trước Cách mạng tháng Tám bi kịch , khát vọng cao cả và thực tại nghiệt ngã. Thứ vốn là người có hoài bão lớn lao, từng mơ ước thành "vĩ nhân" để thay đổi xứ sở, nhưng thực tế cuộc sống đã bóp nghẹt anh, đẩy anh vào cảnh "sống mòn" quẩn quanh. Qua dòng nội tâm đầy đau đớn, ta thấy một nhân vật Thứ luôn tự giày vò, thức tỉnh về sự tồn tại vô nghĩa của mình. Anh ghê tởm viễn cảnh phải "ăn bám vợ", sợ bản thân sẽ "mục ra", "gỉ đi" ở một xó quê nghèo. Nỗi đau lớn nhất của Thứ không phải là nghèo đói vật chất, mà là sự tự trọng bị tổn thương nỗi sợ bị người thân và chính bản thân khinh bỉ. Dù nhận thức rõ sự nhu nhược, hèn yếu của mình khi để mặc "con tàu mang đi", nhưng Thứ vẫn không đủ bản lĩnh để dứt bỏ sợi dây thừng của thói quen và nỗi sợ hãi. Tuy nhiên, cái "đỏ mặt" cuối đoạn trích và sự tự vấn "Y đã làm gì chưa?" cho thấy Thứ vẫn là một trí thức có lương tri, không cam chịu buông xuôi hoàn toàn. Bằng nghệ thuật phân tích tâm lí bậc thầy, Nam Cao đã xây dựng nhân vật Thứ như một tấm gương phản chiếu sự bế tắc của thời đại, đồng thời gửi gắm niềm khao khát về một cuộc sống có ý nghĩa, thôi thúc con người phải thay đổi để xứng đáng với sự tồn tại của chính mình.
Câu 2 :
Bài Làm
Trong hành trình của mỗi đời người, thời gian là thứ công bằng nhất nhưng cũng nghiệt ngã nhất. Tuy nhiên, Gabriel Garcia Marquez , bậc thầy của chủ nghĩa hiện thực huyền ảo đã đưa ra một định nghĩa khác về tuổi tác: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ”. Câu nói ấy không chỉ là một lời trăn trở mà còn là hồi chuông tỉnh thức về mối quan hệ giữa tuổi trẻ, tâm hồn và những ước mơ. Ước mơ là những mục tiêu, khát khao mà con người mong muốn đạt được trong đời. Thông thường, người ta hay gắn ước mơ với tuổi trẻ bởi đó là lúc con người dồi dào năng lượng nhất. Nhưng Marquez đã đảo ngược logic đó: sự "già đi" không nằm ở những nếp nhăn trên trán hay mái tóc bạc màu, mà nằm ở sự lụi tàn của ý chí. Khi một người từ bỏ ước mơ, khi ngọn lửa khát khao trong tim tắt lịm, đó là lúc họ chính thức già nua, dù họ đang ở tuổi đôi mươi. Tuổi trẻ không phải là một giai đoạn thời gian, mà là một trạng thái của tâm hồn. Tại sao ước mơ lại là thước đo của sự trẻ trung? Bởi ước mơ bắt nguồn từ lòng kiêu hãnh và sự dũng cảm. Để theo đuổi một ước mơ, con người phải sẵn sàng đối mặt với rủi ro, chấp nhận thay đổi và không ngừng học hỏi. Chính quá trình "động" ấy giữ cho tư duy luôn tươi mới và tâm hồn luôn sôi nổi. Nhìn vào nhân vật Thứ trong Sống mòn của Nam Cao, ta thấy một bi kịch đau đớn: Thứ dù còn trẻ về thể xác nhưng tâm hồn đã "gỉ đi", "mốc lên" vì anh để mặc cho cơm áo gạo tiền nghiền nát những hoài bão thời sinh viên. Khi Thứ chấp nhận buông xuôi, anh đã bắt đầu "già đi" trong chính sự nhu nhược của mình. Ngược lại, thế giới đã chứng kiến biết bao "người trẻ" ở tuổi bát tuần. Có những nhà khoa học vẫn miệt mài trong phòng thí nghiệm, những nghệ sĩ vẫn miệt mài sáng tạo cho đến hơi thở cuối cùng. Họ không già đi vì họ không bao giờ ngừng hy vọng. Ước mơ giống như một thỏi nam châm kéo con người về phía trước, giúp họ vượt lên trên những tầm thường, nhỏ nhặt của đời sống thường nhật. Một người trẻ không có ước mơ chẳng khác nào một con tàu không bánh lái, chỉ biết trôi dạt theo dòng đời để rồi mục nát ở một xó quê hay một xưởng máy nào đó. Tuy nhiên, ước mơ không phải là những mộng tưởng hão huyền. Tuổi trẻ cần tỉnh táo để phân biệt giữa ước mơ chân chính và ảo tưởng xa rời thực tế. Một ước mơ đẹp là ước mơ gắn liền với hành động và mang lại giá trị cho bản thân, xã hội. Chúng ta không thể chỉ ngồi chờ "cuộc sống dễ dàng hơn" như nhân vật Thứ, mà phải tự hỏi bản thân: "Y đã làm gì chưa?". Sự trả giá bằng mồ hôi và nước mắt chính là thứ nhựa sống làm nên sức xuân cho mỗi người. Trong xã hội hiện đại, áp lực từ thực tế đôi khi khiến người trẻ dễ dàng từ bỏ đam mê để chọn sự an toàn. Nhưng hãy nhớ rằng, cuộc đời chỉ sống có một lần. Nếu chúng ta đầu hàng thực tại, chúng ta sẽ chết ngay trong lúc đang sống. Sự già nua đáng sợ nhất không phải là cái chết sinh học, mà là cái chết của tinh thần khi con người không còn gì để mong đợi. Tóm lại, lời của Marquez là một lời nhắc nhở đầy nhân văn: Hãy luôn giữ cho mình một đích đến. Đừng để thời gian đánh cắp đi sự nhiệt huyết. Mỗi chúng ta, dù đang ở độ tuổi nào, hãy cứ mơ ước và hành động vì nó. Bởi chừng nào còn theo đuổi ước mơ, chừng đó chúng ta còn trẻ mãi với thời gian. Đừng để đến khi nhìn lại, ta chỉ thấy một cuộc đời "sống mòn" trong sự hối tiếc muộn màncâu 1 : Người kể chuyện ở ngôi thứ ba, nhưng điểm nhìn chủ yếu được đặt vào nhân vật Thứ điểm nhìn bên trong
câu 2 : Ước mơ của Thứ khi đó rất cao xa và đầy hoài bão: Y muốn đỗ Thành chung, đỗ Tú tài, vào Đại học, sang Tây; y khát khao trở thành một vĩ nhân đem lại những thay đổi lớn lao cho xứ sở, thay vì làm một ông phán tầm thường với cuộc sống quẩn quanh.
câu 3 :
-Biện pháp tu từ: Liệt kê kết hợp với ẩn dụ (mốc lên, gỉ đi, mòn, mục ra)
-Tác dụng:
+ Nội dung: Nhấn mạnh sự tàn phá khủng khiếp của hoàn cảnh nghèo đói, vô nghĩa đối với con người. Những động từ mạnh (mốc, gỉ, mòn, mục) cực tả sự thối rữa, vô ích của một kiếp người không được cống hiến.
+Nghệ thuật : Tạo nhịp điệu dồn dập, nặng nề, thể hiện thái độ tự trọng nhưng đầy bất lực, uất ức và sự ghê tởm của nhân vật Thứ đối với viễn cảnh cuộc sống tầm thường, vô vị.
Câu 4:
- Cuộc sống: Đó là một bi kịch của người trí thức nghèo trước Cách mạng. Cuộc sống của Thứ bị bóp nghẹt bởi "cơm áo gạo tiền", rơi vào tình trạng "sống mòn" – một lối sống quẩn quanh, bế tắc, không lối thoát, nơi những lo toan nhỏ nhặt tiêu diệt mọi ước mơ cao đẹp.
- Con người: Thứ là người có lương tri, có khát vọng lớn lao và sự tự trọng cao độ. Tuy nhiên, y cũng có sự nhu nhược, hèn yếu của tầng lớp tiểu tư sản khi không đủ quyết tâm để bứt phá khỏi hoàn cảnh. Thứ đại diện cho kiểu nhân vật luôn tự đấu tranh, tự giày vò bản thân giữa một bên là lý tưởng và một bên là thực tại nghiệt ngã.
câu 5:
- Qua văn bản trên em rút ra được triết lí
- Sống tức là thay đổi" hoặc "Chết ngay trong lúc sống mới thật là nhục nhã."
- Triết lí "Chết ngay trong lúc sống" cảnh báo chúng ta về một tồn tại vô nghĩa. Sống không chỉ là duy trì sự sống sinh học (ăn, ngủ, tồn tại) mà phải là hành động, sáng tạo và thực hiện lý tưởng. Nếu con người để mặc cho hoàn cảnh xô đẩy, để sự lười biếng hoặc nỗi sợ hãi lấn át khiến bản thân trở nên mòn mỏi, cùn nhụt, thì đó chính là một "cái chết" về mặt tinh thần. Triết lý này nhắc nhở mỗi cá nhân cần có bản lĩnh để vượt qua thói quen, sự sợ hãi để vươn tới một cuộc đời rộng rãi, ý nghĩa hơn.
Đặc điểm khác nhau Pha sáng Pha tối Vị trí và điều kiện xảy raMàng thylakoid, cần ánh sáng Chất nền lục lạp, sử dụng sản phẩm của pha sáng làm nguyên liệu Nguyên liệu và năng lượng H2O và năng lượng ánh sáng CO2 và ATP, NADPH Sản phẩm tạo ra ATP, NADPH, O2 Carbohydrate (G3P, glucose) Vai trò trong chuyển hóa năng lượng Chuyển hóa quang năng thành hóa năng trong ATP và NADPH Chuyển hóa năng lượng trong ATP và NADPH thành hóa năng trong glucose