Lê Gia Phong
Giới thiệu về bản thân
câu 1:
Nhân vật Thứ trong đoạn trích "Sống mòn" của Nam Cao là hiện thân đầy ám ảnh của tầng lớp trí thức tiểu tư sản Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám. Là một giáo viên nghèo, Thứ mang trong mình những khát vọng cao đẹp về một cuộc sống ý nghĩa, nơi tài năng và trí tuệ được phát huy. Tuy nhiên, thực tại khắc nghiệt với cơm áo gạo tiền đã bóp nghẹt những lý tưởng ấy, đẩy anh vào một cuộc sống "sống mòn", bế tắc và nhàm chán.Thứ hiện lên như một con người có ý thức sâu sắc về bi kịch của bản thân và cả một thế hệ. Lời than thở "Sao mà cái đời nó tù túng, nó chật hẹp, nó bần tiện thế! Không bao giờ dám nhìn cao một tí. Chỉ những lo ăn, lo mặc" đã lột tả sự ngột ngạt, tù đọng của hoàn cảnh sống. Anh đau đáu với câu hỏi "Như vậy thì sống làm gì cho cực?", thể hiện sự hoài nghi và bất lực trước cái vòng luẩn quẩn của sinh tồn. Dù ý thức được sự "sống mòn" của mình, Thứ lại thiếu đi sự dứt khoát và quyết đoán để thoát khỏi hoàn cảnh, một phần vì bản tính nhút nhát, sợ va chạm. Qua nhân vật Thứ, Nam Cao không chỉ tố cáo một xã hội thực dân nửa phong kiến đã bóp nghẹt những ước mơ cao đẹp, mà còn bày tỏ sự thấu hiểu sâu sắc đối với những kiếp người nhỏ bé.
câu 2: Bài làm
Gabriel Garcia Marquez từng viết: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ”. Lời khẳng định sâu sắc này như một lời thức tỉnh đanh thép gửi đến mỗi người trẻ, đặc biệt trong nhịp sống hối hả của thế kỷ 21. Câu nói không chỉ đề cao giá trị của ước mơ mà còn lý giải bản chất của sự già nua – một sự già nua không đến từ năm tháng trên giấy tờ, mà từ sự nguội lạnh của khát vọng. Bài nghị luận này sẽ đi sâu phân tích mối quan hệ mật thiết giữa tuổi trẻ và ước mơ, khẳng định vai trò là nguồn năng lượng vĩnh cửu giúp con người giữ mãi sự tươi mới của tâm hồn.
Sự "già đi" mà Marquez đề cập không phải là sự lão hóa sinh học, mà là sự suy tàn của ý chí, là khi tâm hồn bị đóng băng trong sự an phận, chấp nhận thực tại tầm thường. Khi một người không còn hướng tới bất cứ điều gì lớn lao hơn, họ đánh mất đi sự tò mò, khát khao khám phá và nghị lực vươn lên. Họ sống như một cái cây đã rụng hết lá, dù thân vẫn còn đứng vững.
Ngược lại, ước mơ là ngọn lửa bùng cháy mạnh mẽ nhất trong thời đại tuổi trẻ. Tuổi trẻ là vốn liếng vô giá, không chỉ vì sức khỏe hay sự dẻo dai, mà còn vì đó là giai đoạn con người có đủ nhiệt huyết, niềm tin và sự liều lĩnh để dám nghĩ, dám làm. Ước mơ, dù là xây dựng một sự nghiệp vĩ đại, cống hiến cho cộng đồng, hay đơn giản là hoàn thiện một kỹ năng mới, đều là động lực trực tiếp kéo dài sự tươi trẻ của tinh thần. Nó buộc chúng ta phải học hỏi liên tục, đối mặt với thử thách và kiên trì vượt qua thất bại, những hành động này chính là liều thuốc chống lại sự lão hóa của tâm hồn.
Tuổi trẻ mang trong mình đặc tính của sự mở, sự tiếp thu không giới hạn. Trong giai đoạn này, ta không bị ràng buộc bởi quá nhiều trách nhiệm, ít phải đắn đo về những hệ lụy thực tế. Chính vì thế, đây là thời điểm lý tưởng nhất để gieo trồng những hạt giống ước mơ lớn lao. Những nhân vật kiệt xuất trong lịch sử đều bắt đầu bằng những ước mơ cháy bỏng khi còn rất trẻ. Chẳng hạn, tinh thần dấn thân của nhà khoa học Marie Curie hay hành trình tìm kiếm chân lý của Chủ tịch Hồ Chí Minh đều được hun đúc từ những khát vọng mãnh liệt thời thanh xuân. Họ không chờ đợi sự hoàn hảo về điều kiện mà chủ động tạo ra hoàn cảnh để thực hiện lý tưởng. Họ "già đi" trong ý nghĩa tích cực của sự chín chắn, nhưng không bao giờ "già đi" trong ý nghĩa tiêu cực của sự buông xuôi.
Khi ngừng theo đuổi ước mơ, người trẻ vô tình tự đặt mình vào vòng luẩn quẩn của sự trì trệ. Nhiều bạn trẻ hiện nay, do áp lực từ môi trường hoặc sự ảnh hưởng của lối sống hưởng thụ, đã sớm tự động viên mình chấp nhận một cuộc sống “đủ” thay vì “vươn tới”. Họ sợ thất bại hơn là sợ hối tiếc. Việc thỏa hiệp với sự tầm thường này khiến họ mất đi tính phản biện, thiếu đi động lực tự thân để cải thiện bản thân. Kết quả là, dù mới ngoài ba mươi, họ đã mang trong mình sự mệt mỏi, hoài nghi và khuôn mặt thiếu sức sống của những người đã “già” đi vì không còn mục tiêu để phấn đấu.
Ngược lại, những người dù tuổi tác cao nhưng vẫn giữ ngọn lửa ước mơ như nhà văn Nguyễn Nhật Ánh hay nghệ nhân thủ công vẫn say mê với nghề nghiệp của mình, họ luôn là những minh chứng sống cho việc ý chí và đam mê có sức mạnh phi thường. Họ không chỉ truyền cảm hứng mà còn tự làm giàu thêm cho cuộc sống của chính mình.
Mỗi người trẻ cần xác định rõ ước mơ của mình là gì, không để những tiếng nói tiêu cực của xã hội hay nỗi sợ hãi cá nhân làm lu mờ nó. Sau đó, cần biến ước mơ thành mục tiêu cụ thể và kiên trì thực hiện từng bước nhỏ. Điều này đòi hỏi nghị lực sống kiên cường, sẵn sàng chấp nhận thất bại như một bài học quý giá, không bao giờ đầu hàng số phận hay hoàn cảnh.
Cuối cùng, hãy nhớ rằng, tuổi trẻ không phải là một trạng thái vĩnh viễn, nhưng ý chí theo đuổi ước mơ thì có thể là vĩnh cửu. Chính sự nỗ lực không ngừng nghỉ này sẽ là thứ duy nhất giúp chúng ta trẻ mãi trong tâm hồn, dù thời gian có trôi qua.
câu 1: điểm nhìn của người kể chuyện trong văn bản là điểm nhìn hạn tri
câu 2:Ước mơ của nhân vật Thứ khi ngồi trên ghế nhà trường là:
-đỗ thành chung, đỗ tú tài, vào đại học đường, sang Tây và trở thành
-một vĩ nhân đem những sự thay đổi lớn lao đến cho xứ sở mình.
câu 3:
- Biện pháp tu từ : điệp cấu trúc :Y sẽ..., Đời y sẽ.., ... sẽ khinh y, ... chết mà chưa...
- tạo nên âm hưởng u ám, nặng nề, ám ảnh cho câu văn
- nhấn mạnh những nhận thức, hình dung về cuộc sống mệt mỏi, vô nghĩa của nhân vật Thứ về tương lai phía trước của mình. Đồng thời, giúp người đọc có được hình dụng cụ thể, rõ nét về cuộc sống của những người trí thức trong xã hội Việt Nam trước cách mạng tháng Tám.
câu 4:
- Cuộc sống của nhân vật Thứ: Cuộc sống đầy bi kịch, khó khăn, mòn mỏi trong việc kiếm kế sinh nhai để lo cho bản thân và gia đình, không thực hiện được hoài bão của cuộc đời mình.
- Con người nhân vật Thứ: Là con người đầy hoài bão, khát vọng; con người có đời sống nội tâm phong phú, có khả năng nhận thức sâu sắc về cuộc sống và bản thân mình.
- câu 5: Triết lí nhân sinh rút ra từ văn bản trên: cuộc sống chỉ thực sự có ý nghĩa khi ta biết tự làm chủ bản thân và làm chủ cuộc đời mình. Bởi mỗi con người là một cá thể riêng biệt và ai cũng chỉ một lần được sống. Vì thế, nếu không biết tự kiểm soát bản thân và định hướng cuộc đời, chúng ta sẽ đánh mất cơ hội được sống một cuộc sống trọn vẹn và đầy ý nghĩa. Chỉ khi chúng ta thực sự tự làm chủ được bản thân, làm chủ cuộc đời, mỗi con người mới có thể phát huy tối đa năng lực của bản thân mình, từ đó trở thành một người có ích cho xã hội