Bạch Mộc Hải
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Trong đoạn trích "Gặp quỷ dữ và thần rừng", nhân vật Thị Phương hiện thân cho vẻ đẹp rạng ngời của người phụ nữ Việt Nam truyền thống với lòng hiếu thảo và sự hy sinh cao cả. Đối diện với tình huống ngặt nghèo khi gặp ác quỷ đòi ăn thịt mẹ chồng, Thị Phương không hề run sợ hay bỏ chạy. Hành động tự nguyện hiến dâng thân mình để thay thế cho mẹ chồng ("Tôi xin nộp mình thay cho mẹ tôi") là minh chứng hùng hồn nhất cho đạo hiếu sâu sắc. Thị Phương không chỉ cứu mạng mẹ bằng lời nói mà bằng cả sinh mạng, biến nỗi sợ hãi thành lòng dũng cảm phi thường. Hơn thế nữa, nhân vật còn tiêu biểu cho sự tiết hạnh và lòng trung trinh qua lời khấn nguyện đầy chân thành trước Thần Rừng. Sự hy sinh của cô không mưu cầu danh lợi mà xuất phát từ tình thương yêu gia đình thuần khiết. Qua nhân vật này, tác giả dân gian đã khẳng định một triết lý nhân sinh sâu sắc: "ở hiền gặp lành". Sự xuất hiện của hổ thần cứu giúp Thị Phương chính là sự đền đáp xứng đáng cho một tâm hồn cao thượng. Tóm lại, Thị Phương không chỉ là một nhân vật sân khấu mà còn là biểu tượng của đạo đức, một tấm gương sáng về lòng hiếu thảo và đức hy sinh mà thế hệ sau luôn trân trọng.
Câu 2
Gia đình vốn được coi là bến đỗ bình yên nhất, là nơi chúng ta luôn có thể trở về sau những bão giông của cuộc đời. Thế nhưng, trong nhịp sống hối hả của thế kỷ 21, một thực trạng đáng buồn đang diễn ra: nhiều bạn trẻ dường như đang dần "bỏ quên" chính gia đình của mình. Đây là một thói quen âm thầm nhưng có sức tàn phá dữ dội đối với những sợi dây gắn kết tình thân.
Thói quen "bỏ quên" gia đình không nhất thiết là sự bỏ rơi về mặt vật chất, mà chủ yếu là sự hờ hững về tâm hồn. Đó là khi bạn ngồi cùng mâm cơm với cha mẹ nhưng mắt không rời khỏi màn hình điện thoại. Đó là khi bạn sẵn sàng dành hàng giờ để tán gẫu với bạn bè, người lạ trên mạng xã hội nhưng lại cảm thấy "phiền phức" khi cha mẹ hỏi thăm vài câu đơn giản. Chúng ta mải mê theo đuổi những giá trị bên ngoài như sự nghiệp, các mối quan hệ xã hội, những cuộc vui thâu đêm suốt sáng mà quên mất rằng, ở một góc nhà, có những người thân đang mòn mỏi chờ đợi một ánh mắt, một lời hỏi thăm chân thành.
Nguyên nhân của hiện tượng này một phần đến từ áp lực công việc và học tập, nhưng phần lớn là do sự lên ngôi của công nghệ và cái tôi cá nhân quá lớn. Nhiều bạn trẻ lầm tưởng rằng gia đình là điều hiển nhiên, là nơi luôn ở đó dù ta có đối xử ra sao. Chúng ta thường dành sự tử tế, kiên nhẫn nhất cho người ngoài nhưng lại mang sự bực dọc, vô tâm nhất về trút lên người thân yêu.
Hậu quả của việc "bỏ quên" gia đình là vô cùng đắt giá. Sợi dây liên kết giữa các thế hệ dần lỏng lẻo, tạo nên những "hố ngăn" tâm hồn không thể lấp đầy. Khi cha mẹ già đi, sự cô đơn trong chính ngôi nhà mình là nỗi đau xót xa nhất. Và với chính người trẻ, khi mất đi điểm tựa gia đình, chúng ta dễ dàng cảm thấy lạc lõng, trống rỗng giữa thế gian rộng lớn. Tiền bạc có thể kiếm lại, các mối quan hệ xã hội có thể thay thế, nhưng thời gian ở bên người thân thì không bao giờ quay trở lại.
Vậy nên, hỡi các bạn trẻ, hãy dừng lại một chút để soi xét bản thân. Thuyết phục bạn từ bỏ thói quen này không phải là yêu cầu bạn từ bỏ sự nghiệp hay đam mê, mà là học cách cân bằng. Hãy bắt đầu từ những điều nhỏ nhất: cất điện thoại khi ăn cơm, dành 15 phút mỗi tối để kể cho mẹ nghe về ngày hôm nay của bạn, hay đơn giản là một cái ôm thật chặt dành cho cha. Đừng để đến khi "mây mờ che lối", khi người thân không còn bên cạnh mới bắt đầu hối hận.
Gia đình là duy nhất. Đừng biến nơi ấm áp nhất thế gian thành "vùng bỏ quên" trong lịch trình bận rộn của bạn. Hãy trân trọng và yêu thương khi còn có thể, bởi "nhà" không chỉ là một địa điểm, mà là tình yêu thương ta dành cho nhau mỗi ngày.
Câu 1. Xác định chủ đề của văn bản Chủ đề của đoạn trích là ca ngợi tấm lòng hiếu thảo, sự thủy chung và lòng kiên trinh của người phụ nữ (Thị Phương) trong hoàn cảnh hoạn nạn, đầy thử thách nghiệt ngã. Đồng thời, văn bản cũng thể hiện sự bảo trợ của các lực lượng siêu nhiên (thần linh) đối với những người ăn ở hiền lành, đức độ.
Câu 2. Những lối nói, làn điệu xuất hiện trong văn bản Trong kịch bản chèo này, bạn có thể tìm thấy các đặc điểm hình thức sau: Lối nói: Nói sử, nói lệch. Làn điệu: Thường xuất hiện các điệu như Vãn, Sắp, Cách... (Tùy vào đoạn trích cụ thể bạn đang đọc, nhưng phổ biến nhất trong cảnh Thị Phương đi trong rừng là điệu Vãn - thể hiện sự buồn bã, than thân trách phận).
Câu 3. Thị Phương hiện lên là một người phụ nữ như thế nào? Qua hai lần suýt chết (gặp quỷ đòi ăn thịt và gặp hổ), Thị Phương hiện lên với những phẩm chất cao đẹp: Lòng hiếu thảo tuyệt vời: Sẵn sàng hy sinh thân mình, xin quỷ ăn thịt mình để cứu mẹ chồng. Sự can trường và đức hy sinh: Dù đối mặt với cái chết, cô không mưu cầu sự sống cho riêng mình mà luôn nghĩ đến bổn phận làm dâu, làm vợ. Sự thuần khiết, đức độ: Chính tấm lòng chân thành của cô đã làm "cảm động đến cả quỷ thần", khiến quỷ dữ cũng phải tha mạng.
Câu 4. Thái độ, cách ứng xử của người mẹ chồng đối với Thị Phương Sự gắn kết và yêu thương: Mẹ chồng và nàng dâu không hề có khoảng cách; họ nương tựa vào nhau trong cảnh mù lòa, khốn khó. Sự xót xa, đau đớn: Khi thấy con dâu định hy sinh thân mình, người mẹ chồng đã vô cùng đau xót, ngăn cản. Điều này cho thấy mối quan hệ mẹ chồng - nàng dâu trong tác phẩm là biểu tượng của tình thân gia đình vượt lên trên mọi nghịch cảnh.
Câu 5. Bài học rút ra và suy nghĩ về bài học tâm đắc
Trong cuộc sống hiện đại, đôi khi chúng ta quên mất giá trị của sự tử tế. Qua nhân vật Thị Phương, ta thấy rằng khi đối diện với "quỷ dữ" (những khó khăn, người xấu), chính sự chân thành và tâm hồn trong sáng là vũ khí mạnh nhất để bảo vệ bản thân và những người mình thương yêu. "Ở hiền gặp lành" không chỉ là một câu nói an ủi, mà là một niềm tin vào luật nhân quả và giá trị của đạo đức con người.