Phạm Thu Huyền
Giới thiệu về bản thân
Cảm xúc của em bị cuốn theo sự ngây thơ, trong sáng của nhân vật em bé, một tâm hồn yêu thiên nhiên nhưng tình yêu mẹ mới là điều thiêng liêng, cao cả nhất. Tình mẫu tử trong bài thơ không hề khô khan mà được nâng lên tầm vũ trụ qua những hình ảnh biểu tượng: con là mây - mẹ là trăng, con là sóng - mẹ là bến bờ. Hình ảnh em bé "lăn, lăn, lăn mãi" rồi "cười vang vỡ tan vào lòng mẹ" gợi lên sự bao dung, ôm ấp tuyệt đối của người mẹ, nơi hạnh phúc không ở đâu xa xôi mà ngay trong chính vòng tay ấm áp của gia đình. Đọc bài thơ, em nhận ra rằng hạnh phúc thực sự, giản đơn nhất là được ở bên người mình yêu thương. Tác phẩm không chỉ ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng, vĩnh hằng mà còn nhắc nhở em biết trân trọng những giây phút hạnh phúc bên gia đình, trân trọng tình cảm của mẹ, người luôn chờ đợi và bao bọc con. Bài thơ kết thúc với câu văn "Và không ai trên thế gian này biết mẹ con ta ở chốn nào", khẳng định một tình yêu bất diệt, luôn tồn tại ở khắp mọi nơi . "Mây và sóng" thực sự là một tác phẩm tuyệt đẹp, khơi dậy trong trái tim em những tình cảm nhân văn sâu sắc và tình yêu gia đình thiết tha.
Ngay từ những câu thơ đầu, hình ảnh "những mùa quả" mẹ trồng được ví von với những mùa quả "lặn rồi lại mọc" như một quy luật tự nhiên, tượng trưng cho những tháng năm vất vả, lam lũ của mẹ. "Mồ hôi mẹ thầm lặng nhỏ xuống" để đắp bồi cho những gốc cây, cũng chính là mồ hôi, nước mắt và cả tình yêu thương vô bờ bến mà mẹ dành cho các con. Hình ảnh "trái chín" không chỉ là thành quả lao động mà còn là hình ảnh ẩn dụ cho những đứa con đã khôn lớn, trưởng thành nhờ sự chăm chút, vun vén của mẹ. Nhà thơ sử dụng hình ảnh đối lập giữa "quả non xanh" và "mẹ già" để nhấn mạnh nỗi trăn trở, lo âu của người con khi thời gian trôi nhanh mà mẹ thì ngày càng yếu đi. Cảm xúc sâu sắc nhất mà bài thơ gợi lên trong em là nỗi giật mình thảng thốt trước sự hữu hạn của đời người. Câu thơ cuối cùng "Hoảng sợ/ Trái chín - thì mẹ già" như một tiếng chuông cảnh tỉnh, khiến em nhận thức rõ trách nhiệm của mình đối với đấng sinh thành. Em cảm nhận được sự hy sinh thầm lặng, nỗi lo toan của mẹ, và hơn bao giờ hết, em cảm thấy mình cần phải lớn khôn, trưởng thành nhanh hơn để trở thành chỗ dựa vững chắc cho mẹ, để mẹ không còn phải lo lắng hay vất vả vì mình. Bài thơ không chỉ là lời tri ân sâu sắc đến người mẹ mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng thấm thía về lòng hiếu thảo, về việc trân trọng từng khoảnh khắc được ở bên cạnh mẹ.