Lương Hoàng Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lương Hoàng Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Câu 9:
  • Từ láy: lóng lánh (hoặc lung linhxinh xinh tuỳ theo ngữ cảnh văn bản được đề cập trong bài thi).
  • Tác dụng: Từ láy "lóng lánh/lung linh" giúp khắc họa hình ảnh chiếc lá (thường là lá non hoặc lá dưới ánh nắng) hiện lên thật sinh động, gợi cảm và đầy sức sống. Nó nhấn mạnh vẻ đẹp trong sáng, tinh khôi, tạo ấn tượng thị giác mạnh cho người đọc và thể hiện sự trân trọng của tác giả đối với thiên nhiên. 
Câu 10:
  • Đoạn văn: Câu chuyện về chiếc lá cuối cùng đã để lại trong em bài học sâu sắc về sự sống và hy vọng. Những chiếc lá xanh tươi trên cành tượng trưng cho sức sống mãnh liệt và niềm tin vào tương lai. Ngược lại, những chiếc lá lìa cành gợi sự buồn bã, tàn phai. Tuy nhiên, dù trong hoàn cảnh nào, chúng ta cần học cách trân trọng sự sống. Tình yêu thương và sự sẻ chia chính là liều thuốc quý giá nhất để con người vượt qua mọi khó khăn.
  • Chủ ngữ là cụm từ: "Những chiếc lá xanh tươi trên cành" (câu 2).
Trong cuộc đời mỗi người, có những kỷ niệm tựa như những thước phim quay chậm, dẫu thời gian có trôi đi vẫn vẹn nguyên màu sắc. Với em, đó là chuyến đi thăm quê nội cùng ông nội vào mùa hè năm ngoái – một hành trình không chỉ là du lịch, mà là sự gắn kết thiêng liêng. Quê nội em là một vùng trung du yên bình, nơi có những đồi chè xanh mướt trải dài. Sáng hôm đó, ông nội gọi em dậy thật sớm khi sương vẫn còn đọng trên lá. Hai ông cháu cùng nhau đi bộ trên con đường làng quen thuộc. Ông vừa đi vừa kể cho em nghe về những gốc đa, bến nước, về thời niên thiếu gian khó nhưng đầy ắp tiếng cười của ông. Trải nghiệm đáng nhớ nhất là khi ông dạy em cách hái chè. Đôi bàn tay gầy guy, đầy những vết chai sần của ông thoăn thoắt chọn những búp chè "một tôm hai lá". Em lóng ngóng làm theo, không ít lần làm nát cả búp non. Nhưng thay vì trách móc, ông cười hiền hậu, kiên nhẫn cầm tay em chỉ bảo: "Làm việc gì cũng cần sự tỉ mỉ và cái tâm, con ạ". Câu nói ấy của ông đã khắc sâu vào lòng em một bài học về sự kiên trì. Buổi trưa, hai ông cháu ngồi nghỉ dưới bóng cây cổ thụ, cùng ăn nắm cơm nắm muối vừng giản dị mà ngon đến lạ lùng. Trong không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng chim hót và gió thổi rì rào, em cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến mà ông dành cho quê hương và dành cho đứa cháu nhỏ. Chuyến đi ấy đã khép lại, nhưng hình ảnh dáng lưng hơi khom của ông bên đồi chè luôn hiện hữu trong tâm trí em. Nó nhắc nhở em phải biết trân trọng những giá trị gia đình và nguồn cội. Đó là trải nghiệm quý giá nhất, giúp em trưởng thành hơn và hiểu thế nào là hạnh phúc từ những điều bình dị nhất.
Câu 9:
Biện pháp nhân hóa thông qua các từ ngữ "ngẩn mặt", "nước mắt rưng rưng", "hối lỗi" đã biến chú Bọ Ngựa thành một nhân vật có tâm hồn, cảm xúc như con người. Tác dụng chính là làm cho hình ảnh Bọ Ngựa trở nên sinh động, gần gũi và gợi cảm hơn. Nó khắc họa rõ nét tâm trạng hối hận, bàng hoàng sau sai lầm của nhân vật. Biện pháp này giúp câu văn mang ý nghĩa giáo dục sâu sắc, thể hiện bài học về sự thức tỉnh. Đồng thời, nó tăng sức hấp dẫn, truyền tải thông điệp về sự khiêm tốn một cách nhẹ nhàng.
Câu 10:
Từ câu chuyện “Võ sĩ Bọ Ngựa”, em rút ra những việc làm để rèn luyện đức tính khiêm tốn:
  • Luôn lắng nghe và tôn trọng ý kiến của người khác, không tự cao tự đại khi đạt được thành tích.
  • Chủ động nhận lỗi khi làm sai, không đổ lỗi cho người khác và quyết tâm sửa chữa như Bọ Ngựa.
  • Tích cực học hỏi, trao đổi kiến thức với bạn bè, thầy cô để thấy mình cần cố gắng hơn.
  • Không ngừng tự đánh giá bản thân, biết nhìn nhận đúng thế mạnh và điểm yếu của mình.
  • Giúp đỡ người khác một cách chân thành mà không kể công.
Tết vừa rồi với mình không chỉ có lì xì hay quần áo mới, mà đáng nhớ nhất chính là buổi chiều cuối năm cả nhà cùng nhau quây quần gói bánh chưng. Đó là lần đầu tiên mình thực sự được "nhúng tay" vào công việc đòi hỏi sự khéo léo này thay vì chỉ ngồi xem như mọi năm. Sáng hôm ấy, không khí trong nhà đã rộn ràng hẳn lên. Mẹ chuẩn bị gạo nếp trắng ngần, đậu xanh vàng ươm và những miếng thịt lợn ướp tiêu thơm nức. Bố thì khéo léo rửa sạch từng lá dong xanh mướt. Mình được giao nhiệm vụ quan trọng không kém: lau khô lá. Vừa làm, mình vừa quan sát bố đặt từng lớp lá, đổ gạo, rải đỗ rồi gói lại bằng những sợi lạt mềm mại. Đến lượt mình thực hành, mọi thứ không hề dễ dàng như khi nhìn. Chiếc bánh đầu tiên mình gói trông khá "vẹo vọ", gạo cứ chực trào ra ngoài vì mình buộc lạt chưa chặt. Cả nhà được một trận cười nghiêng ngả, nhưng bố đã ân cần cầm tay chỉ cho mình cách gấp góc lá sao cho vuông vức. Sau vài lần loay hoay, cuối cùng mình cũng hoàn thành được một chiếc bánh "tạm ổn". Cảm giác tự tay làm nên biểu tượng của ngày Tết thật sự rất tự hào. Đêm đó, cả nhà cùng thức trông nồi bánh chưng bên bếp lửa bập bùng. Giữa cái se lạnh của đêm giao thừa, mùi lá dong thơm nồng quyện với mùi khói bếp tạo nên một không gian ấm cúng lạ kỳ. Bố kể cho mình nghe về ý nghĩa của hạt gạo, về sự tích bánh chưng bánh giầy, giúp mình hiểu thêm về cội nguồn dân tộc. Trải nghiệm gói bánh chưng không chỉ giúp mình học được một kỹ năng mới mà còn giúp mình cảm nhận sâu sắc hơn giá trị của sự sum họp. Mỗi khi nhớ lại mùi thơm của chiếc bánh nóng hổi vừa vớt ra, mình lại thấy yêu thêm những nét đẹp truyền thống của gia đình và quê hương.



Tết vừa rồi với mình không chỉ có lì xì hay quần áo mới, mà đáng nhớ nhất chính là buổi chiều cuối năm cả nhà cùng nhau quây quần gói bánh chưng. Đó là lần đầu tiên mình thực sự được "nhúng tay" vào công việc đòi hỏi sự khéo léo này thay vì chỉ ngồi xem như mọi năm. Sáng hôm ấy, không khí trong nhà đã rộn ràng hẳn lên. Mẹ chuẩn bị gạo nếp trắng ngần, đậu xanh vàng ươm và những miếng thịt lợn ướp tiêu thơm nức. Bố thì khéo léo rửa sạch từng lá dong xanh mướt. Mình được giao nhiệm vụ quan trọng không kém: lau khô lá. Vừa làm, mình vừa quan sát bố đặt từng lớp lá, đổ gạo, rải đỗ rồi gói lại bằng những sợi lạt mềm mại. Đến lượt mình thực hành, mọi thứ không hề dễ dàng như khi nhìn. Chiếc bánh đầu tiên mình gói trông khá "vẹo vọ", gạo cứ chực trào ra ngoài vì mình buộc lạt chưa chặt. Cả nhà được một trận cười nghiêng ngả, nhưng bố đã ân cần cầm tay chỉ cho mình cách gấp góc lá sao cho vuông vức. Sau vài lần loay hoay, cuối cùng mình cũng hoàn thành được một chiếc bánh "tạm ổn". Cảm giác tự tay làm nên biểu tượng của ngày Tết thật sự rất tự hào. Đêm đó, cả nhà cùng thức trông nồi bánh chưng bên bếp lửa bập bùng. Giữa cái se lạnh của đêm giao thừa, mùi lá dong thơm nồng quyện với mùi khói bếp tạo nên một không gian ấm cúng lạ kỳ. Bố kể cho mình nghe về ý nghĩa của hạt gạo, về sự tích bánh chưng bánh giầy, giúp mình hiểu thêm về cội nguồn dân tộc. Trải nghiệm gói bánh chưng không chỉ giúp mình học được một kỹ năng mới mà còn giúp mình cảm nhận sâu sắc hơn giá trị của sự sum họp. Mỗi khi nhớ lại mùi thơm của chiếc bánh nóng hổi vừa vớt ra, mình lại thấy yêu thêm những nét đẹp truyền thống của gia đình và quê hương.



1. I / want / visit / Phu Quoc / because / the beaches / be / beautiful.

I want to visit Phu Quoc because the beaches are beautiful.


2. There / be / new / movie theatre / my neighbourhood.

There is a new movie theatre in my neighbourhood.

I really want to visit Ha Long Bay. The sea is clear and the limestone islands look amazing. I want to ride a boat and explore the caves there. I also hope to try fresh seafood. Ha Long Bay is a beautiful place I dream of visiting.

1. This shirt is cheaper than the jacket.

The jacket is more expensive than this shirt.

2. It’s not a good idea for you to sweep the floor on the first day of Tet.

You shouldn’t sweep the floor on the first day of Tet.

3. How about spending time at the new park?

Let’s spend time at the new park.