Nguyễn Thế Vinh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thế Vinh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Dưới đây là gợi ý trả lời cho Câu 9 và Câu 10 dựa trên văn bản "Võ sĩ Bọ Ngựa" của nhà văn Tô Hoài trong hình ảnh bạn cung cấp:


Câu 9: Tác dụng của biện pháp tu từ nhân hóa

Trong đoạn văn, biện pháp nhân hóa được thể hiện qua các từ ngữ chỉ hành động, tâm trạng của con người như: "đứng ngẩn mặt", "nước mắt rưng rưng", "hợm mình", "biết hối lỗi".

Đoạn văn tham khảo: Biện pháp tu từ nhân hóa trong câu văn trên đã làm cho hình ảnh chú Bọ Ngựa trở nên sinh động, gần gũi và có hồn như một con người. Qua những chi tiết như "ngẩn mặt" hay "rưng rưng nước mắt", tác giả đã lột tả sắc nét tâm trạng bàng hoàng, xúc động và sự thức tỉnh chân thành của nhân vật. Việc gán cho Bọ Ngựa những tính cách và cảm xúc "hợm mình", "hối lỗi" giúp người đọc dễ dàng thấu hiểu quá trình thay đổi nội tâm từ kiêu ngạo sang biết nhận sai. Qua đó, câu văn không chỉ khắc họa sự ăn năn của Bọ Ngựa mà còn làm cho bài học về lòng khiêm tốn trở nên sâu sắc và giàu giá trị biểu cảm hơn.


Câu 10: Những việc làm của bản thân để rèn luyện đức tính khiêm tốn

Từ bài học của "Võ sĩ Bọ Ngựa", để rèn luyện đức tính khiêm tốn, em có thể thực hiện một số việc làm cụ thể sau:

  • Luôn lắng nghe và học hỏi: Biết lắng nghe ý kiến đóng góp của thầy cô, bạn bè và mọi người xung quanh thay vì luôn cho rằng mình đúng.
  • Không khoe khoang thành tích: Khi đạt được kết quả tốt trong học tập hay cuộc sống, em sẽ giữ thái độ bình tĩnh, không tự mãn hay xem thường những người chưa bằng mình.
  • Thừa nhận khuyết điểm: Dũng cảm nhìn nhận lỗi sai của bản thân và tìm cách sửa chữa, giống như cách Bọ Ngựa đã biết hối lỗi.
  • Tôn trọng mọi người: Luôn lễ phép với người lớn, hòa nhã với bạn bè và trân trọng thế mạnh riêng của từng cá nhân quanh mình.
  • Tự ý thức về bản thân: Luôn hiểu rằng kiến thức của mình là nhỏ bé so với thế giới rộng lớn ("biết mình biết ta") để không ngừng nỗ lực vươn lên.

Mỗi mùa xuân về, lòng người lại rộn ràng với biết bao phong tục truyền thống tốt đẹp. Đối với em, Tết vừa qua thật đặc biệt và đáng nhớ vì đó là lần đầu tiên em được cùng ông bà và bố mẹ tự tay gói những chiếc bánh chưng xanh. Trải nghiệm này không chỉ giúp em hiểu hơn về văn hóa dân tộc mà còn khiến tình cảm gia đình thêm gắn kết.

Vào sáng ngày hai mươi tám Tết, cả nhà em đã cùng nhau chuẩn bị nguyên liệu. Từ hôm trước, bà đã ngâm gạo nếp cái hoa vàng hạt tròn mẩy và đỗ xanh thơm lừng. Bố phụ trách rửa những chiếc lá dong xanh ngắt, còn mẹ thì khéo léo thái thịt ba chỉ và ướp gia vị tiêu thơm nồng. Em được giao nhiệm vụ lau khô lá dong. Dù là việc nhỏ nhất nhưng em vẫn làm rất cẩn thận vì hiểu rằng lá có sạch thì bánh mới ngon và để được lâu.

Đến chiều, cả nhà cùng quây quần giữa sân để gói bánh. Em chăm chú quan sát đôi bàn tay thoăn thoắt của ông. Ông xếp bốn chiếc lá dong vào khuôn, múc một bát gạo nếp đầy rải đều, sau đó cho đỗ xanh và những miếng thịt béo ngậy vào giữa, rồi lại phủ một lớp nếp lên trên. Chỉ trong chớp mắt, chiếc bánh chưng vuông vức đã được buộc lạt gọn gàng.

Thấy em hào hứng, ông cười hiền hậu và bảo: "Cháu lại đây, ông chỉ cho mà tập gói!". Lúc đầu, em lúng túng vô cùng. Đôi tay ngượng nghịu khiến nếp cứ rơi vãi ra ngoài, chiếc bánh đầu tiên em tự gói méo mó, nhìn chẳng ra hình thù gì cả. Cả nhà được một trận cười vui vẻ, nhưng không ai chê mà đều động viên em. Được ông kiên trì hướng dẫn lại cách bẻ góc lá, đến chiếc thứ ba, em đã tự tay hoàn thành một chiếc bánh chưng khá vuông vắn. Cảm giác lúc đó thật tự hào và sung sướng khó tả!

Tối hôm đó, cả nhà cùng ngồi canh nồi bánh chưng bốc khói nghi ngút giữa tiết trời se lạnh. Nghe ông bà kể về những mùa Tết xưa, em cảm nhận được sự ấm áp và thiêng liêng vô cùng của hai tiếng "gia đình".

Chuyến trải nghiệm tự tay gói bánh chưng Tết vừa qua là một kỉ niệm vô giá đối với em. Nó không chỉ dạy cho em một kỹ năng mới mà còn giúp em biết trân trọng hơn những giá trị văn hóa truyền thống của quê hương mình.

Câu văn: “Thỉnh thoảng, Sáo cũng tạt qua Vườn Nhãn, nhưng tránh mặt mọi người. Sáo biết hối hận và nhớ quê hương lắm…”

  • Biện pháp tu từ: Nhân hóa.
  • Chi tiết biểu hiện: Tác giả gán cho nhân vật "Sáo" (một loài chim) những hành động và cảm xúc của con người như: tạt qua, tránh mặt, biết hối hận, nhớ quê hương.
  • Tác dụng: * Làm cho hình ảnh con chim Sáo trở nên gần gũi, sinh động và có hồn như một con người.
    • Nhấn mạnh tâm trạng ăn năn, hối lỗi và tình cảm gắn bó sâu nặng với quê hương của nhân vật.
    • Tăng sức gợi hình, gợi cảm cho lời văn, giúp người đọc dễ dàng đồng cảm với nhân vật.

Câu 10: Bài học tâm đắc từ truyện "Chào Mào và Sáo Sậu"

Câu chuyện "Chào Mào và Sáo Sậu" đã để lại cho em một bài học quý giá về sự khiêm tốn và lòng biết ơn đối với quê hương. Qua sự hối hận muộn màng của Sáo Sậu, em nhận ra rằng chúng ta không nên vì sự kiêu ngạo nhất thời hay những hào nhoáng bên ngoài mà quên đi gốc rễ, nơi mình sinh ra. Biết nhìn nhận lỗi sai và dũng cảm đối mặt với nó là bước đầu tiên để hoàn thiện bản thân. Quê hương và gia đình luôn là bến đỗ bình yên nhất, sẵn sàng bao dung mỗi khi ta lầm lỡ. Vì vậy, chúng ta cần phải trân trọng những gì mình đang có và sống có tình có nghĩa với mọi người xung quanh.