Trần Thị Khánh Quỳnh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Thị Khánh Quỳnh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Thể thơ của văn bản là thể thơ lục bát.

Câu 2:

Phương thức biểu đạt chính trong văn bản là biểu cảm.

Câu 3:

Tác dụng của biện pháp tu từ điệp ngữ trong hai dòng thơ là để nhấn mạnh sự quan tâm, chăm chút và tình yêu thương vô bờ bến của người bà dành cho gia đình,vườn tược .Dù chỉ là trong giấc mơ nhưng hình ảnh bà với những công việc giản dị, tần tảo.

Câu 4:

Hai dòng thơ này cho thấy người bà đã không còn ở trên thế gian này nữa, dù không còn hiện hữu bằng xương thịt nhưng tình yêu thương ,những lời dạy bảo và những kỉ niệm về bà vẫn luôn ở mãi trong tâm hồn người cháu.Bà đồng hành cùng cháu trong những giấc mơ ,những bài học và sự che chở vô hình.

Câu 5 :

Qua bài thơ em rút ra bài học là phải luôn chăm ngoan,nỗ lực học tập,nghe lời và hiếu thảo với ông bà cha mẹ của mình.Phải biết trân trọng những yêu thương ,những khoảng thời gian mà người thân mình còn ở bên .Để mà khi họ không còn nữa ,mình không huối tiếc điều gì.

Câu 6:

Bài làm

Sau khi đọc xong đoạn trích từ tác phẩm "Thưa ngoại con mới về" của tác giả Lam ,em đã vô cùng xúc động trước tình yêu vô bờ bến ,bất diệt ,vượt qua cả khoảng cách của sự sống và cái chết của hai bà cháu.Bài thơ đã lặp lại hai từ "thăm" trong hai dòng thơ "Ngoại thăm lu nước ,bờ ao/Thăm vườn ổi đã cây nào ra bông " để nhấn mạnh sự tần tảo và chăm lo của người bà cho gia đình và mọi thứ trong nhà .Hai câu thơ "Ngoại về nắm lấy bàn tay/ dặn tôi ở thế giới này phải ngoan…" thể hiện cho sự quan tâm ,lo lắng của bà cho người cháu của mình trong thế giới này.Đặc biệt trong hai câu thơ cuối còn là hai câu nói an ủi của bà với cháu, dù không còn hiện hữu bằng xương thịt nhưng tình yêu thương ,những lời dạy bảo và những kỉ niệm về bà vẫn luôn ở mãi trong tâm hồn người cháu.Bà đồng hành cùng cháu trong những giấc mơ ,những bài học và sự che chở vô hình.Qua bài thơ em rút ra bài học là phải luôn chăm ngoan,nỗ lực học tập,nghe lời và hiếu thảo với ông bà cha mẹ của mình.Phải biết trân trọng những yêu thương ,những khoảng thời gian mà người thân mình còn ở bên .Để mà khi họ không còn nữa ,mình không huối tiếc điều gì.

Topic 3: I want to visit Ha Long Bay in Vietnam. I have seen many beautiful pictures of its islands and blue water. I want to experience a boat cruise and explore the caves there. It looks very peaceful and majestic.

1. I want to visit Phu Quoc because the beaches are beautiful.

2. There is new movie theatre in my neighborhood.

1. The jacket is more expensive than this shirt.

2. You shouldn’t sweep the floor on the first day of Tet.

3. Let’s spen time at the new park.


Có rất nhiều câu chuyện cổ tích mà em đã nghe qua như: Tấm cám, Sự tích hoa mào gà, Thạch Sanh… nhưng em thích nhất là câu chuyện sự tích Cây khế.

Ngày xửa ngày xưa có hai anh em nọ cha mẹ mất sớm. Người anh vô cùng tham lam khi chia gia tài liền chiếm hết nhà cử, ruộng vườn cha mẹ để lại, để cho người em mỗi túp lều nhỏ và mảnh vườn, trong đó có cây khế ngọt. Người em không chút phàn nàn ngày ngày tưới cây chăm sóc cho cây khế. Năm đó cây khế trong vườn nhà người em ra quả rất sai. Từng chùm khế vàng sai lúc lỉu trên cành. Người em nhìn khế mà vui mừng trong lòng, tính đem bán để lấy tiền mua gạo.

Một hôm có con chim lạ từ đâu bay đến ăn khế. Thấy cây khế bị chim ăn sơ xác người em gục xuống ôm mặt khóc. Bỗng con chim lạ cất lời: “ Ăn một quả trả một cục vàng. May túi ba gang mang đi mà đựng”.

Người em vô cùng bất ngờ khi con chim biết nói tiếng người, bèn kể cho vợ nghe. Hai vợ chồng may một chiếc túi đúng ba gang chờ chim đến. Hôm sau chim bay đến, bảo người em ngồi lên lưng mình. Chim bay rất xa đến một hòn đảo phủ mình đầy vàng bạc giữa biển khơi bao la. Người em lấy vàng bỏ đầy túi ba gang rồi lại leo lên lưng chim bay về. Từ đó người em trở nên giàu có. Người anh nghe thấy em giàu liền sang chơi và lân la hỏi chuyện. Em không giấu giếm kể lại cho anh tất cả mọi điều. Người anh nằng nặc đòi đổi nhà cửa của mình lấy mảnh ruộng và cây khế. Người em dù không muốn nhưng thấy anh quyết tâm quá liền đổi.

Mùa năm sau cây khế lại sai chĩu quả, những qủa khế vàng chín mọng. Thấy khế chín người anh khấp khởi mừng thầm, ngày ngày ngóng chờ chim lạ tới. Thế rồi một hôm chim tới ăn khế người anh giả vờ khóc lóc. Chim lại nói: “ Ăn một quả trả một cục vàng may túi ba gang mang đi mà đựng”.

Người anh nghe vậy mừng như mở cờ trong bụng vội vã cùng vợ may một chiếc túi to thật là to. Hôm sau chim tới đưa người anh đi lấy vàng ở hòn đảo lấp lánh vàng đó. Nhìn thấy vàng bạc châu báu trên đảo, mắt sáng rực nhanh tay nhét đầy cái túi to, lại còn giắt khắp người. Khi người anh leo lên lưng chim, chim phải vỗ cánh mấy lần mới có thể bay lên được. Vì quá nặng nên chim bay chậm, mãi vẫn ở trên biển. Chim bảo người anh vứt bớt vàng đi nhưng anh ta không chịu và nhất quyết giữ lạ. Chim nặng quá, nghiêng cánh làm cho người anh tham lam cùng túi vàng nặng rơi xuống biển sâu, không thể trở về được nữa.

Câu chuyện Ăn khế trả vàng là một câu chuyện rất hay và nhân văn. Nói về sự biết ơn, đền đáp, niềm tin vào sự thiện lương và may mắn sẽ đến với tất cả mọi người. Nhắc nhở chúng ta không nên tham lam, lấy những thứ không phải của mình.

Câu 1:Dạng văn trên được viết theo thể thơ lục bát.

Câu 2: Bên cạnh tiếng ve còn có tiếng võng, kêu, tiếng mẹ ru.

Câu 3: Biện pháp từ từ so sánh cho ta thấy được tình yêu thương lớn lao, sự hi sinh thầm lặng bền bỉ của mẹ đối với con.

Câu 4: Hình ảnh người mẹ được sánh với ngọn gió, với những ngôi sao nói lên sự tần tảo sớm khuya lam lũ yêu thương vì con hy sinh tất cả. Đó là tình yêu vô cùng cao quý và đẹp đẽ.

Câu 5: Lời ru của mẹ là biểu hiện cảm động của tình mẫu tử thiêng liêng, tình yêu vô bờ của mẹ dành cho con. Từng câu ru ấm áp chứa đựng sự chở che vỗ về, gửi gắm những mong ước tốt đẹp dành cho con. Lời ru êm ái, nhẹ nhàng giúp đưa con vào giấc ngủ an yên trong vòng tay mẹ. Đó là thanh âm ngọt ngào nuôi dưỡng tâm hồn con từ thơ bé. Lời ru của mẹ chắp cánh ước mơ của con và gieo vào lòng con niềm tin, hy vọng và khát vọng vươn tới tương lai tươi sáng.

Từ bé em thường được ông bà bố mẹ kể về những truyền thuyết và truyện cổ tích hay như :Thạch Sanh ,sự tích hồ Gươm Tấm Cám nhưng em thích nhất là câu chuyện Thánh Gióng .

Ngày xưa ở làng Gióng có hai vợ chồng đã già nhưng chưa có con.Một hôm ,bà ra đồng và ướm chân lên một vết chân khổng lồ ,về nhà bà thụ thai. Sau mười tháng,bà sinh ra một cậu bé kháu khỉnh .Nhưng khi lên ba cậu bé vẫn chưa biết nói ,biết cười ,biết ngồi cũng chẳng biết đi.

Bấy giờ có giặc Ân đến xâm lược nước ta .Nhà vua vô cùng hoảng hốt bèn sai sứ giả đi tìm người tài giỏi giúp nước . Sứ giả vừa đến làng Gióng,nghe thấy tiếng rao Gióng liền bật ngồi dậy cất tiếng nói đầu tiên:” Mẹ ra mời sứ giả vào đây cho con !”Người mẹ mừng rỡ liền chạy ra mời sứ giả vào .Sứ giả vào,Gióng bảo sứ giả về tâu vua sắm cho mình một con ngựa sắt, một cái roi sắt và một bộ giáp sắt. Sứ giả mừng quá liền về tâu vua. Nhà vua vô cùng bất ngờ vì một đứa trẻ bé tuổi như vậy lại xung phong đi đánh giặc.

Lạ hơn nữa là ngay sau ngày gặp sứ giả đó.Gióng lớn nhanh như thổi cơm ,ăn mấy cũng không no, áo vừa rách toạc. Hai vợ chồng làm ra bao nhiêu cũng không đủ nuôi con đành phải chạy nhờ bà con làng, xóm.Giặc đã đến chân núi Trâu, mọi người hoảng hốt bỏ chạy tán loạn .Ngay lúc đấy sứ giả mang những thứ Gióng yêu cầu tới . Gióng vùng dậy vươn vai một cái bất ngờ trở thành một tráng sĩ. Gióng mặc áo giáp ,nhảy lên lưng ngựa và cầm theo roi sắt,thúc ngựa phi thẳng đến nơi có giặc. Gióng cầm roi sắt quật hết lớp này đến lớp khác. Giặc chết như ngả rạ. Bỗng roi sắt gãy,Gióng liền nhanh trí bẻ từng cụm tre quật túi bụi vào giặc. Chúng sợ hãi bỏ chạy giẫm đạp lên nhau.

Giặc tan,Gióng quay trở về làng ,vua mời cậu ở lại để ban thưởng nhưng cậu từ chối,Gióng cởi giáp sắt và bỏ lại rồi cậu tạm biệt bố mẹ ,bà con cùng ngựa bay lên trời.Vua vô cùng cảm động trước tấm lòng của Thánh Gióng. Để ghi nhớ công ơn ông phong Thánh Gióng làm Phù Đổng Thiên Vương và lập đền thờ ngay tại quê nhà .Sau này người ta vẫn truyền tai nhau về một ngôi làng bị phun cháy nên mới có tên là làng cháy và những bụi tre đằng ngà cũng bị phun cháy nên ngả vàng, những vết chân của ngựa lúc chạy,sau này cũng trở thành những ao ,hồ.

Người ta đặt tên cho hội thi thể thao là hội khỏe Phù Đổng là vị tựa như những anh hùng Thánh Gióng vô cùng khỏe mạnh và có sức mạnh phi phàm. Câu chuyện không chỉ là niềm yêu thích của riêng em mà còn là nỗi say mê của biết bao thế hệ học trò.


Câu 1:Văn bản trên được viết theo thể thơ lục bát.

Câu 2:”rồi“với”ngồi”

Câu 3:Trăng được nhân hoá như con người biết thở,cũng hít khí trời và phả ra khiến sao động tàu dừa khiến trăng trở nên sinh động,gợi hình gợi cảm hơn,có hồn cho lời thơ.Từ đó nói lên tình cảm yêu mến của tác giả gắn bó hiểu rõ từng hành động của trăng.

Câu 4:Kí ức ngày xưa bỗng ùa về trí não của tác giả :đỏ nắng ,xanh cây quanh nhà ,mái chèo nghiêng mặt sông xa,vọng tiếng bà năm xưa ,trăng thở động tàu dừa ,cơn mưa giữa trời.Hình ảnh sinh động ,mộc mạc, bình dị quen thuộc, gần gũi thân thương với tác giả. Khơi dậy tình yêu quê hương đất nước trong lòng cậu học trò.

Câu 5:Em thích hình ảnh trong dòng thơ “Bâng khuâng nghe vọng tiếng bà năm xưa” nhất vì nó thể hiện sự nhớ nhung, yêu thương của tác giả đối với bà của mình. Tiếng của bà gọi vô cùng ấm áp, yêu thương lại vọng lên bên tai khi thầy đọc thơ làm tác giả rất xúc động.

Từ bé em thường được ông bà bố mẹ kể về những truyền thuyết và truyện cổ tích hay như :Thạch Sanh ,sự tích hồ Gươm Tấm Cám nhưng em thích nhất là câu chuyện Thánh Gióng .

Ngày xưa ở làng Gióng có hai vợ chồng đã già nhưng chưa có con.Một hôm ,bà ra đồng và ướm chân lên một vết chân khổng lồ ,về nhà bà thụ thai. Sau mười tháng,bà sinh ra một cậu bé kháu khỉnh .Nhưng khi lên ba cậu bé vẫn chưa biết nói ,biết cười ,biết ngồi cũng chẳng biết đi.

Bấy giờ có giặc Ân đến xâm lược nước ta .Nhà vua vô cùng hoảng hốt bèn sai sứ giả đi tìm người tài giỏi giúp nước . Sứ giả vừa đến làng Gióng,nghe thấy tiếng rao Gióng liền bật ngồi dậy cất tiếng nói đầu tiên:” Mẹ ra mời sứ giả vào đây cho con !”Người mẹ mừng rỡ liền chạy ra mời sứ giả vào .Sứ giả vào,Gióng bảo sứ giả về tâu vua sắm cho mình một con ngựa sắt, một cái roi sắt và một bộ giáp sắt. Sứ giả mừng quá liền về tâu vua. Nhà vua vô cùng bất ngờ vì một đứa trẻ bé tuổi như vậy lại xung phong đi đánh giặc.

Lạ hơn nữa là ngay sau ngày gặp sứ giả đó.Gióng lớn nhanh như thổi cơm ,ăn mấy cũng không no, áo vừa rách toạc. Hai vợ chồng làm ra bao nhiêu cũng không đủ nuôi con đành phải chạy nhờ bà con làng, xóm.Giặc đã đến chân núi Trâu, mọi người hoảng hốt bỏ chạy tán loạn .Ngay lúc đấy sứ giả mang những thứ Gióng yêu cầu tới . Gióng vùng dậy vươn vai một cái bất ngờ trở thành một tráng sĩ. Gióng mặc áo giáp ,nhảy lên lưng ngựa và cầm theo roi sắt,thúc ngựa phi thẳng đến nơi có giặc. Gióng cầm roi sắt quật hết lớp này đến lớp khác. Giặc chết như ngả rạ. Bỗng roi sắt gãy,Gióng liền nhanh trí bẻ từng cụm tre quật túi bụi vào giặc. Chúng sợ hãi bỏ chạy giẫm đạp lên nhau.

Giặc tan,Gióng quay trở về làng ,vua mời cậu ở lại để ban thưởng nhưng cậu từ chối,Gióng cởi giáp sắt và bỏ lại rồi cậu tạm biệt bố mẹ ,bà con cùng ngựa bay lên trời.Vua vô cùng cảm động trước tấm lòng của Thánh Gióng. Để ghi nhớ công ơn ông phong Thánh Gióng làm Phù Đổng Thiên Vương và lập đền thờ ngay tại quê nhà .Sau này người ta vẫn truyền tai nhau về một ngôi làng bị phun cháy nên mới có tên là làng cháy và những bụi tre đằng ngà cũng bị phun cháy nên ngả vàng, những vết chân của ngựa lúc chạy,sau này cũng trở thành những ao ,hồ.

Người ta đặt tên cho hội thi thể thao là hội khỏe Phù Đổng là vị tựa như những anh hùng Thánh Gióng vô cùng khỏe mạnh và có sức mạnh phi phàm. Câu chuyện không chỉ là niềm yêu thích của riêng em mà còn là nỗi say mê của biết bao thế hệ học trò.

Câu 1: Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.

Câu 2:Cậu sống trong ngôi làng bị hạn hán với mẹ bị ốm đau liên miên .

Câu 3:Từ láy có trong câu chuyện là” tăm tắp”;Đặt câu là:Ngày khai giảng các bạn học sinh xếp hàng ngoài sân đều tăm tắp.

Câu 4:Chi tiết đó chứng minh Aưm là một người con hiếu thảo ,ngoan ngoãn và yêu thương mẹ.

Câu 5:Em rút ra bài học là mình luôn phải biết hiếu thảo,ngoan ngoãn và chăm học để không phụ lòng cha mẹ,ông bà của mình.