Nguyễn Hoài Như
Giới thiệu về bản thân
Trong gia đình, người mà em yêu quý và gắn bó nhất chính là bà nội. Có một trải nghiệm cùng bà mà em luôn nhớ mãi, đó là lần đầu tiên em được cùng bà tự tay trồng những khóm hoa mười giờ trước hiên nhà. Sáng hôm ấy là một ngày chủ nhật nắng đẹp. Bà nội gọi em ra sân, tay cầm những cành hoa nhỏ xíu và một chiếc xẻng nhỏ. Bà cười bảo: "Cháu lại đây, bà cháu mình cùng làm đẹp cho ngôi nhà nhé!". Em hào hứng chạy lại, giúp bà xới đất. Bà dạy em cách chọn những cành khỏe, cách cắm xuống đất sao cho cây không bị dập. Đôi bàn tay bà nhăn nheo nhưng vô cùng khéo léo, nhẹ nhàng nâng niu từng mầm xanh. Trong lúc làm, bà kể cho em nghe những câu chuyện ngày xưa, về việc bà đã chăm sóc vườn tược như thế nào. Em chăm chú lắng nghe, cảm nhận được sự bình yên và tình yêu thương vô bờ bến từ bà. Khi những khóm hoa cuối cùng được trồng xuống, em và bà cùng nhau tưới nước. Những giọt nước lấp lánh dưới ánh nắng như những viên kim cương nhỏ đậu trên lá xanh. Vài tuần sau, hiên nhà em đã rực rỡ sắc hồng, sắc đỏ của hoa mười giờ. Nhìn những bông hoa nở rộ, em không chỉ thấy đẹp mà còn thấy trân trọng hơn công sức và tình cảm mà hai bà cháu đã cùng nhau vun đắp. Trải nghiệm nhỏ bé ấy đã dạy cho em bài học về sự kiên nhẫn và tình yêu thiên nhiên. Quan trọng hơn cả, đó là khoảnh khắc em cảm thấy mình thật hạnh phúc khi được ở bên bà. Em tự hứa sẽ chăm sóc vườn hoa thật tốt để bà luôn vui lòng.
Câu 9: Từ láy được sử dụng để miêu tả Chiếc Lá: "Nhỏ nhoi" .Phân tích tác dụng:Về nội dung: Từ láy "nhỏ nhoi" nhấn mạnh sự khiêm nhường, bé nhỏ và giản dị của chiếc lá giữa thế giới rộng lớn. Nó cho thấy chiếc lá tự nhận thức được vị trí khiêm tốn của mình, không hề phô trương hay tự cao.Về nghệ thuật: Giúp lời văn trở nên sinh động, gợi hình, gợi cảm, đồng thời thể hiện thái độ trân trọng của tác giả đối với những giá trị bình dị trong cuộc sống. Câu 10: Qua câu chuyện về chiếc lá, em rút ra được bài học quý giá về giá trị của sự bình dị trong cuộc sống. Mỗi con người khiêm nhường và thầm lặng đều có đóng góp quan trọng cho cuộc đời dù họ không rực rỡ như những bông hoa. Chúng ta không nên tự ti về sự bình thường của bản thân bởi mỗi cá nhân là một mắt xích không thể thiếu để tạo nên vẻ đẹp chung. Sự biết ơn và trân trọng những điều nhỏ bé sẽ giúp tâm hồn ta trở nên phong phú hơn. Đôi khi, chính những thứ lặng lẽ nhất lại là nguồn cội nuôi dưỡng cho những thành quả tốt đẹp nhất nảy nở. Chúng ta hãy cứ sống hết mình và cống hiến theo cách riêng của mình. Xác định chủ ngữ là cụm từ: Chủ ngữ là cụm từ: Mỗi con người khiêm nhường và thầm lặng
Câu 9:
Trong câu văn: "Bọ Ngựa đứng ngần mặt. Rồi hai hàng nước mắt rưng rưng. Chú Bọ Ngựa bé con mà hợm mình đã biết hối lỗi.", biện pháp nhân hóa được sử dụng qua các từ ngữ chỉ hành động, tâm trạng của con người như: đứng ngần mặt, nước mắt rưng rưng, hối lỗi.
Câu10:
Từ câu chuyện về sự hợm hĩnh ban đầu và sự hối lỗi sau này của "Võ sĩ Bọ Ngựa", em có thể rút ra một số việc làm cụ thể để rèn luyện đức tính khiêm tốn cho bản thân như sau: Luôn lắng nghe và học hỏi: Biết lắng nghe ý kiến góp ý của thầy cô, cha mẹ và bạn bè thay vì luôn cho rằng mình đúng.Không khoe khoang thành tích: Khi đạt được kết quả cao trong học tập hay cuộc sống, không nên tự mãn hay xem thường người khác mà cần tiếp tục cố gắng.Thừa nhận khuyết điểm: Dũng cảm nhận lỗi khi làm sai và quyết tâm sửa đổi, giống như cách Bọ Ngựa đã biết hối lỗi khi được mẹ chỉ dạy.Tôn trọng mọi người xung quanh: Nhận ra rằng mỗi người đều có thế mạnh riêng để tôn trọng và học tập, không "vênh vác" hay coi thường những người có vẻ ngoài yếu thế hơn mình.Sống chan hòa, giản dị: Xây dựng mối quan hệ thân thiện với bạn bè, sẵn sàng giúp đỡ mọi người mà không cần phô trương.
Kỉ niệm bị mẹ la mà em nhớ nhất là lần em làm vỡ bình hoa yêu thích của mẹ. Hôm ấy là một buổi chiều hè, cùng mấy đứa nhỏ các bạn ở xóm chơi đuổi bắt trong nhà. Chúng em chạy khắp nơi, vừa cười đùa giòn tan. Đến khi chạy vào phòng khách, em vấp ngã và vô tình chạm phải chiếc bàn có bình hoa mà mẹ rất thích. Tiếng “choang” vang lên làm em và các bạn đứng yên, nhìn những mảnh vỡ vương vãi dưới sàn. Em hoảng sợ, chỉ biết nhìn, không biết phải làm gì. Một lát sau, mẹ từ dưới bậc thang lên và nhìn thấy cảnh tượng đó. Ánh mắt mẹ thoáng buồn và thất vọng, mẹ nhẹ nhàng bước vào. Mẹ không nói tiếng nhưng từng lời nói của mẹ khiến em cảm thấy ân hận vô cùng. Mẹ nhắc nhở em về việc phải cẩn thận và không nên chơi đùa trong nhà, nhất là với những đồ vật dễ vỡ. Em đứng im lặng, cảm giác trong lòng thật khó chịu khi thấy mẹ buồn vì hành động Sau khi mẹ dọn xong, em lên đầu xin lỗi mẹ. Mẹ thở dài và xoa đầu em, nhắc nhở thêm một lần nữa rồi tha thứ. Kỉ niệm này tạo em nhớ mãi, không chỉ vì đó là lần em thấy mẹ buồn đến vậy, mà còn là bài học về sự cẩn thận, biết suy nghĩ trước khi hành động.
Hằng năm, vào ngày 2/9, địa phương em sẽ tổ chức lễ hội đua thuyền để chào mừng Tết Độc Lập của dân tộc. Đó là một sự kiện lớn, với sự tham gia của không chỉ người dân địa phương, mà còn thu hút rất nhiều khách du lịch từ nơi khác đến. Sự kiện được tổ chức ngay trên dòng sông lớn nhất của địa phương là sông Kiến Giang. Từ trước đó, thanh niên trai tráng của từng thôn đã tề tựu để tập luyện. Các bác có tuổi, dày dặn kinh nghiệm thì chỉ bảo những chiến thuật để thi đấu tốt, rồi còn sửa sang lại thuyền thi nữa. Riêng các bà, các mẹ cũng không hề rảnh rỗi, mà cũng hăng hái tập luyện để có thể cổ vũ cho đội nhà. Sáng 2/9, mới 6 giờ, mọi người đã đến đông đúc, kín cả hai bờ sông để chờ đón lễ hội diễn ra. Sau màn khai mạc nhanh chóng ở đầu làng - điểm xuất phát của cuộc đua. Thì các đội thi nhanh chóng vào vạch với sự quyết tâm cao độ. Mười lăm chiếc thuyền lớn trang trí rực rỡ, chở các thanh niên khỏe mạnh và chiếc trống lớn ở đuôi thuyền lao vút về phía trước ngay sau tiếng còi của trọng tài. Người dân hai bên bờ cũng cổ vũ nồng nhiệt, mạnh mẽ, có người còn lao cả xuống sông, tát nước cổ vũ đội nhà. Tiếng còi, trống, tiếng cổ vũ qua loa rần rần như sấm, khiến không ai có thể dửng dưng được. Theo sự di chuyển của các thuyền đua, đoàn người cổ vũ cũng dần di chuyển theo ven sông. Càng lúc, người cổ vũ càng đông. Bà cô đi chợ về cũng ghé vào xem, khách du lịch cũng ngó vào cổ vũ. Chao ôi là đông đúc. Điều đó càng tiếp thêm sức mạnh cho các đội thi. Các chiếc thuyền kèn cựa nhau san sát, lượt dẫn đầu liên tục bị thay thế, khiến cuộc đua gay gấn vô cùng. Sau hai tiếng đua bền bỉ thì cuộc đua kết thúc trong tiếng hò reo ầm ầm của người dân. Lúc này, người lạ cũng thành người quen, ai cũng hân hoan ôm nhau chúc mừng đội chiến thắng. Tinh thần thể thao mạnh mẽ, không khí tưng bừng của lễ hội, và sự gắn kết của người dân trong lễ hội đua thuyền đó, chính là sự thành công và ý nghĩa to lớn nhất của sự kiện này. Chính sự yêu mến của nhân dân trên địa phương em, mà suốt bao năm qua, sự kiện này vẫn được tổ chức đều đặn trong niềm hân hoan đón chờ của mọi người.
Trong bài thơ "MẸ ỐM" của Trần Đăng Khoa em rút ra được bài học về là phải biết ơn mẹ, làm tròn chữ hiếu, cố gắng học hành, làm việc tốt để mẹ tự hào, mang lại niềm vui cho mẹ.
Trong câu thơ " Cả đời đi gió đi sương/Bây giờ mẹ lại lần giường tập đi"tác giả sử dụng BPTT là ẩn dụ.BPTT ẩn dụ trong câu "Đi gió đi sương": Chỉ cuộc sống gian nan, vất vả, phải trải qua bao nắng mưa, khó nhọc và "Lần giường tập đi": Chỉ việc mẹ già yếu, bệnh tật, phải chống gậy, vịn giường để tập đi từng bước, thể hiện sự suy sụp về thể chất.
1. thể thơ trên là thơ lục bát
2.Phương thức biểu đạt trong bài thơ trên là biểu cảm
3.trong câu thơ "ngoại thăm lu nước,bờ ao/Thăm vườn ổi đã cây nào ra bông "tác giả sử dụng biện pháp tu từ là điệp từ điệp ngữ.Điệp từ điệp ngữ làm cho câu thơ nổi bật ý,gây cảm xúc mạnh
4.trong câu thơ "từ nơi được gọi là Thiên Đàng/Ngoại luôn có cách dịu dàng bên con ."là:Tuy ngoại không còn ở bên con nữa nhưng ngoại sẽ luôn dõi theo con
5.Qua bài thơ trên em rút ra được bài học là:phải biết yêu thương, trân trọng những người thân trong gia đình;phải biết quý trọng,tôn kính những người luôn yêu thương, giúp đỡ mình
6. Bài làm
Bài thơ "Thưa ngoại con mới về " của Lam đã mang đến cho em những cảm xúc thật ấm áp và cảm xúc về tình cảm của ngoại thiêng liêng đến nhường nào .Bài thơ ca ngợi về ngoại-người luôn yêu thương, lo lắng và theo con bằng tất cả tình yêu thương của ngoại. Qua những hình ảnh đẹp như "ngoại về trồng ngọn rau","ngoại thăm lũ nước, bờ ao/Thăm vườn ổi đã cây nào ra bông", "ngoại về than lửa lại hồng","ngoại về nắm lấy bàn tay/dặn tôi ở thế giới này phải ngoan…" bà như một nguồn sống tốt đẹp,bà như một lời an ủi đầy tình thương. "từ nơi được gọi Thiên Đàng/ngoại luôn có cách dịu dàng bên con.”ngoại không còn ở bên con nữa nhưng ngoại sẽ luôn theo dõi con.Bài thơ sử dụng nhiều hình ảnh so sánh giàu tính gợi cảm ngôn ngữ nhẹ nhàng, giản dị những chứa được tình cảm thiết tha.Nhịp thơ đều đặn,êm dịu như lời ru của mẹ càng khiến cảm xúc trong thơ lan tỏa mạnh mẽ.Đoạn thơ giúp em hiểu hơn về tình yêu thương,lo lắng của ngoại và phải biết trân trọng, ngoại
Đề cao, tôn vinh chiến công của người Việt cổ trong công cuộc chống bão lũ, chế ngự và sử dụng nguồn nước.
1.the jack is more expensive than the shirt
2. You shouldn't sweep the floor on the first day of Tet
3.let's spend time at the new park