Nguyễn Gia Khánh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Gia Khánh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài làm Nguyễn Khuyến là nhà thơ lớn của dân tộc Việt Nam, người nổi tiếng với giọng thơ thuần hậu, sâu sắc, phản ánh chân thực cuộc sống nông thôn và con người Việt Nam. Bài thơ “Bạn đến chơi nhà” là một trong những tác phẩm tiêu biểu, thể hiện tình bạn chân thành, đậm đà, đồng thời bộc lộ tâm hồn hóm hỉnh, tinh tế của tác giả. Mở đầu bài thơ, Nguyễn Khuyến viết: > “Đã bấy lâu nay bác tới nhà, Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa.” Lời thơ giản dị như một câu nói thường ngày, gợi lên niềm vui mừng xen lẫn chút trách khẽ của người chủ lâu ngày mới được gặp bạn. Hai câu thơ tiếp theo: > “Ao sâu nước cả, khôn chài cá, Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà.” gợi ra cảnh nghèo khó, thiếu thốn của người nông dân nhưng lại được diễn tả một cách tự nhiên, hóm hỉnh. Dường như cái gì trong nhà cũng “không có”, nhưng điều đó không làm giảm đi niềm vui của cuộc gặp gỡ. Đến hai câu: > “Cải chửa ra cây, cà mới nụ, Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa.” Cảnh vật quanh nhà được miêu tả chân thực, sống động, thể hiện cuộc sống mộc mạc, gần gũi với làng quê Bắc Bộ. Nhà thơ không tô vẽ, chỉ kể lại đúng cái “không có gì” nhưng qua giọng thơ dí dỏm, người đọc lại cảm nhận được sự đằm thắm và chan chứa tình cảm. Hai câu kết chính là điểm sáng của bài thơ: > “Đầu trò tiếp khách, trầu không có, Bác đến chơi đây, ta với ta.” Dù không có vật chất để tiếp bạn, nhưng giữa hai người lại có tình cảm chân thành, gắn bó – “ta với ta”. Ở đây, “ta” vừa là “tôi”, vừa là “bác”, biểu hiện sự hòa hợp, đồng điệu giữa hai tâm hồn tri kỉ. Về nghệ thuật, bài thơ có giọng điệu tự nhiên, hóm hỉnh, ngôn ngữ dân dã, gần gũi với lời ăn tiếng nói của người nông dân. Cách sử dụng điệp cấu trúc “ao sâu…, vườn rộng…, cải chửa…, bầu vừa…” tạo nhịp thơ vui tươi, dí dỏm. Toàn bài là một cuộc trò chuyện mộc mạc, thân tình, nhưng ẩn chứa chiều sâu của một tình bạn chân thực, thủy chung. Về nội dung, bài thơ ca ngợi tình bạn trong sáng, vô tư, vượt lên trên mọi giá trị vật chất. Qua đó, ta thấy được tấm lòng chân thành, tâm hồn thanh cao và giản dị của Nguyễn Khuyến, một người vừa gần gũi với dân quê, vừa coi trọng tình nghĩa hơn mọi của cải. Kết bài “Bạn đến chơi nhà” là một bức tranh nhỏ nhưng chứa đựng một tình cảm lớn – tình bạn đậm đà, trong sáng, giản dị mà cao quý. Với giọng thơ hóm hỉnh, ngôn từ mộc mạc và cảm xúc chân thật, Nguyễn Khuyến đã để lại cho đời một bài thơ vừa đậm chất dân gian, vừa chan chứa tình người, khiến ai đọc cũng thấy lòng mình ấm lại.

Bài làm Nguyễn Khuyến là nhà thơ lớn của dân tộc Việt Nam, người nổi tiếng với giọng thơ thuần hậu, sâu sắc, phản ánh chân thực cuộc sống nông thôn và con người Việt Nam. Bài thơ “Bạn đến chơi nhà” là một trong những tác phẩm tiêu biểu, thể hiện tình bạn chân thành, đậm đà, đồng thời bộc lộ tâm hồn hóm hỉnh, tinh tế của tác giả. Mở đầu bài thơ, Nguyễn Khuyến viết: > “Đã bấy lâu nay bác tới nhà, Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa.” Lời thơ giản dị như một câu nói thường ngày, gợi lên niềm vui mừng xen lẫn chút trách khẽ của người chủ lâu ngày mới được gặp bạn. Hai câu thơ tiếp theo: > “Ao sâu nước cả, khôn chài cá, Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà.” gợi ra cảnh nghèo khó, thiếu thốn của người nông dân nhưng lại được diễn tả một cách tự nhiên, hóm hỉnh. Dường như cái gì trong nhà cũng “không có”, nhưng điều đó không làm giảm đi niềm vui của cuộc gặp gỡ. Đến hai câu: > “Cải chửa ra cây, cà mới nụ, Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa.” Cảnh vật quanh nhà được miêu tả chân thực, sống động, thể hiện cuộc sống mộc mạc, gần gũi với làng quê Bắc Bộ. Nhà thơ không tô vẽ, chỉ kể lại đúng cái “không có gì” nhưng qua giọng thơ dí dỏm, người đọc lại cảm nhận được sự đằm thắm và chan chứa tình cảm. Hai câu kết chính là điểm sáng của bài thơ: > “Đầu trò tiếp khách, trầu không có, Bác đến chơi đây, ta với ta.” Dù không có vật chất để tiếp bạn, nhưng giữa hai người lại có tình cảm chân thành, gắn bó – “ta với ta”. Ở đây, “ta” vừa là “tôi”, vừa là “bác”, biểu hiện sự hòa hợp, đồng điệu giữa hai tâm hồn tri kỉ. Về nghệ thuật, bài thơ có giọng điệu tự nhiên, hóm hỉnh, ngôn ngữ dân dã, gần gũi với lời ăn tiếng nói của người nông dân. Cách sử dụng điệp cấu trúc “ao sâu…, vườn rộng…, cải chửa…, bầu vừa…” tạo nhịp thơ vui tươi, dí dỏm. Toàn bài là một cuộc trò chuyện mộc mạc, thân tình, nhưng ẩn chứa chiều sâu của một tình bạn chân thực, thủy chung. Về nội dung, bài thơ ca ngợi tình bạn trong sáng, vô tư, vượt lên trên mọi giá trị vật chất. Qua đó, ta thấy được tấm lòng chân thành, tâm hồn thanh cao và giản dị của Nguyễn Khuyến, một người vừa gần gũi với dân quê, vừa coi trọng tình nghĩa hơn mọi của cải. Kết bài “Bạn đến chơi nhà” là một bức tranh nhỏ nhưng chứa đựng một tình cảm lớn – tình bạn đậm đà, trong sáng, giản dị mà cao quý. Với giọng thơ hóm hỉnh, ngôn từ mộc mạc và cảm xúc chân thật, Nguyễn Khuyến đã để lại cho đời một bài thơ vừa đậm chất dân gian, vừa chan chứa tình người, khiến ai đọc cũng thấy lòng mình ấm lại.

Sống hòa hợp với thiên nhiên giúp con người cảm nhận được vẻ đẹp bình dị và nguồn sống dồi dào quanh mình. Trong bài thơ “Chiều xuân ở thôn Trừng Mại”, Nguyễn Trãi đã miêu tả cảnh mưa xuân nhẹ bay, cây cối đâm chồi, con người hăng say lao động giữa đồng quê thanh bình. Thiên nhiên và con người như hòa làm một, cùng tạo nên nhịp sống yên vui, ấm áp. Khi biết sống hòa hợp với thiên nhiên, con người sẽ thấy lòng mình thanh thản, yêu đời hơn và thêm gắn bó với quê hương, đất nước. Cuộc sống vật chất có thể giản dị, nhưng tinh thần vẫn đủ đầy, hạnh phúc.

Bài làm Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, lớp em được tham gia một chuyến tham quan về nguồn tại Khu di tích lịch sử Đền Hùng (Phú Thọ) – nơi linh thiêng gắn với cội nguồn dân tộc Việt Nam. Dù chuyến đi đã kết thúc khá lâu, nhưng đến nay mỗi khi nhớ lại, em vẫn còn nguyên vẹn những cảm xúc tự hào và xúc động. Sáng sớm hôm ấy, sân trường rộn ràng tiếng nói cười. Ai nấy đều háo hức trong bộ đồng phục gọn gàng, đeo khăn quàng đỏ thắm. Sau hơn hai giờ ngồi xe, đoàn chúng em đã đến khu di tích. Đứng trước những bậc đá dẫn lên đền Thượng, em thấy lòng mình rộn ràng và háo hức. Hai bên đường là rừng cây xanh mát, tiếng chim hót ríu ran như hòa cùng bước chân của đoàn học sinh nhỏ. Khi tới đền, chúng em được thầy cô hướng dẫn thắp hương tưởng nhớ các Vua Hùng, nghe kể về công lao dựng nước của các ngài. Giây phút đứng trước bàn thờ nghi ngút khói hương, em cảm nhận rõ lòng biết ơn sâu sắc với tổ tiên đã khai sơn mở cõi để chúng ta có cuộc sống hôm nay. Sau lễ dâng hương, chúng em còn được tham quan bảo tàng Hùng Vương, nơi trưng bày nhiều hiện vật quý như trống đồng, vũ khí, đồ gốm cổ... Mỗi hiện vật là một câu chuyện về quá khứ hào hùng của dân tộc. Buổi trưa, cả lớp cùng nhau ăn cơm nắm, trứng luộc dưới tán cây cổ thụ. Tiếng cười đùa, tiếng kể chuyện rộn rã vang lên làm cho chuyến đi thêm ấm áp và đầy kỉ niệm. Chiều về, ngồi trên xe, ai cũng lưu luyến nhìn lại ngọn núi Nghĩa Lĩnh dần khuất sau làn sương. Trong lòng em dâng lên niềm tự hào và biết ơn sâu sắc với cội nguồn dân tộc, đồng thời hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với công lao của cha ông. Kết bài Chuyến tham quan về Đền Hùng đã để lại trong em nhiều ấn tượng đẹp và bài học quý giá. Đó không chỉ là một chuyến đi chơi mà còn là hành trình trở về với cội nguồn, hun đúc thêm lòng yêu nước và tự hào dân tộc. Em mong rằng sẽ có thêm nhiều chuyến đi ý nghĩa như thế để hiểu hơn về lịch sử và thêm yêu quê hương Việt Nam mình.

Bài làm Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, lớp em được tham gia một chuyến tham quan về nguồn tại Khu di tích lịch sử Đền Hùng (Phú Thọ) – nơi linh thiêng gắn với cội nguồn dân tộc Việt Nam. Dù chuyến đi đã kết thúc khá lâu, nhưng đến nay mỗi khi nhớ lại, em vẫn còn nguyên vẹn những cảm xúc tự hào và xúc động. Sáng sớm hôm ấy, sân trường rộn ràng tiếng nói cười. Ai nấy đều háo hức trong bộ đồng phục gọn gàng, đeo khăn quàng đỏ thắm. Sau hơn hai giờ ngồi xe, đoàn chúng em đã đến khu di tích. Đứng trước những bậc đá dẫn lên đền Thượng, em thấy lòng mình rộn ràng và háo hức. Hai bên đường là rừng cây xanh mát, tiếng chim hót ríu ran như hòa cùng bước chân của đoàn học sinh nhỏ. Khi tới đền, chúng em được thầy cô hướng dẫn thắp hương tưởng nhớ các Vua Hùng, nghe kể về công lao dựng nước của các ngài. Giây phút đứng trước bàn thờ nghi ngút khói hương, em cảm nhận rõ lòng biết ơn sâu sắc với tổ tiên đã khai sơn mở cõi để chúng ta có cuộc sống hôm nay. Sau lễ dâng hương, chúng em còn được tham quan bảo tàng Hùng Vương, nơi trưng bày nhiều hiện vật quý như trống đồng, vũ khí, đồ gốm cổ... Mỗi hiện vật là một câu chuyện về quá khứ hào hùng của dân tộc. Buổi trưa, cả lớp cùng nhau ăn cơm nắm, trứng luộc dưới tán cây cổ thụ. Tiếng cười đùa, tiếng kể chuyện rộn rã vang lên làm cho chuyến đi thêm ấm áp và đầy kỉ niệm. Chiều về, ngồi trên xe, ai cũng lưu luyến nhìn lại ngọn núi Nghĩa Lĩnh dần khuất sau làn sương. Trong lòng em dâng lên niềm tự hào và biết ơn sâu sắc với cội nguồn dân tộc, đồng thời hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với công lao của cha ông. Kết bài Chuyến tham quan về Đền Hùng đã để lại trong em nhiều ấn tượng đẹp và bài học quý giá. Đó không chỉ là một chuyến đi chơi mà còn là hành trình trở về với cội nguồn, hun đúc thêm lòng yêu nước và tự hào dân tộc. Em mong rằng sẽ có thêm nhiều chuyến đi ý nghĩa như thế để hiểu hơn về lịch sử và thêm yêu quê hương Việt Nam mình.