Nguyễn Thị Bảo Nguyên
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Bài thơ Tương tư được viết theo thể thơ lục bát.
Câu 2.
Cụm từ “chín nhớ mười mong” là cách nói cường điệu, thể hiện nỗi nhớ da diết, sâu nặng, triền miên của chàng trai dành cho người mình yêu. Nỗi nhớ ấy chiếm trọn tâm hồn, không lúc nào nguôi ngoai.
Câu 3.
Câu thơ “Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông” sử dụng biện pháp nhân hóa (thôn Đoài được gán cho hành động, cảm xúc của con người).
→ Tác dụng: Làm cho nỗi nhớ trở nên sinh động, gợi vẻ hồn nhiên, mộc mạc mà đằm thắm của tình yêu nơi thôn quê; đồng thời thể hiện tâm trạng tương tư của chàng trai một cách tinh tế, thấm đẫm chất dân gian.
Câu 4.
Hai câu thơ mang đến cảm nhận về nỗi mong chờ khắc khoải, da diết của người đang yêu. Hình ảnh ẩn dụ “bến – đò”, “hoa – bướm” gợi khát vọng được sum họp, được hòa hợp trong tình yêu chân thành, đồng thời gợi buồn man mác vì sự cách trở.
Câu 5.
Từ tâm trạng tương tư trong bài thơ, em nhận thấy tình yêu là tình cảm cao đẹp và thiêng liêng của con người. Tình yêu giúp con người sống biết quan tâm, biết sẻ chia và biết rung động trước cái đẹp. Dù có khi là nỗi nhớ, sự mong chờ, nhưng chính tình yêu làm cho cuộc sống trở nên ý nghĩa, tươi đẹp và giàu cảm xúc hơn.