Trương Thị Hiên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trương Thị Hiên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Mạng xã hội ra đời với mục đích kết nối con người trên toàn cầu, rút ngắn mọi khoảng cách địa lý. Thế nhưng nghịch lý thay, càng dùng mạng xã hội nhiều, con người lại càng cảm thấy cô đơn. Tôi hoàn toàn tán thành với quan điểm: “Mạng xã hội khiến con người cô đơn hơn”. Trước hết, mạng xã hội tạo ra một kiểu “kết nối ảo” và làm mờ nhạt những mối quan hệ thật. Chúng ta có thể có hàng nghìn bạn bè trên Facebook, hàng trăm lượt thích cho một bức ảnh, nhưng khi mệt mỏi hay gặp biến cố, lại không tìm được một người thật sự để sẻ chia. Thời gian lướt TikTok, xem story đã vô tình lấy mất những buổi trò chuyện trực tiếp cùng gia đình, bạn bè. Ngồi cạnh nhau mà mỗi người dán mắt vào một màn hình, đó chính là sự cô đơn trong đám đông. Thứ hai, mạng xã hội thúc đẩy tâm lý so sánh, khiến con người tự ti và khép mình lại. Mỗi ngày ta nhìn thấy bạn bè khoe chuyến du lịch, thành tích học tập, cuộc sống “màu hồng”. Từ đó nảy sinh cảm giác bản thân kém cỏi, lạc lõng. Nhiều bạn trẻ sợ bị phán xét nên chọn cách thu mình, chỉ sống trong thế giới ảo do mình dựng lên. Nỗi cô đơn không đến từ việc ở một mình, mà đến từ cảm giác không ai hiểu mình giữa hàng triệu kết nối. Thứ ba, thuật toán của mạng xã hội giam con người trong “cái kén thông tin”. Nó chỉ đưa đến những nội dung ta thích, khiến ta lầm tưởng cả thế giới đều giống mình. Đến khi bước ra đời thực, gặp quan điểm trái chiều, ta dễ hụt hẫng, khó hòa nhập và lại quay về không gian ảo an toàn. Càng như vậy, ta càng cô lập chính mình khỏi xã hội thật. Tất nhiên, mạng xã hội không hoàn toàn xấu. Vấn đề nằm ở cách chúng ta sử dụng. Nếu biến nó thành toàn bộ cuộc sống, xem lượt like là thước đo giá trị, thì cô đơn là điều tất yếu. Còn nếu dùng nó như công cụ, vẫn ưu tiên những cuộc gặp mặt, những cái ôm thật sự, thì ta sẽ không bị đánh cắp cảm xúc. Tóm lại, mạng xã hội đang vô tình đẩy con người vào trạng thái cô đơn sâu sắc hơn vì nó thay thế kết nối thật bằng tương tác ảo. Vì thế, hãy đặt điện thoại xuống để ngẩng lên nhìn vào mắt nhau. Bởi chỉ có sự thấu hiểu trực tiếp mới chữa lành được nỗi cô đơn của thời đại số.

Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến trên. Bởi mỗi người đều có giới hạn về hiểu biết và góc nhìn, nên sự thật đầy đủ chỉ xuất hiện khi ta biết lắng nghe người khác. Như hai vợ chồng thầy bói, vì đui và điếc nên mỗi người chỉ thấy một mảnh của đám ma, cãi nhau chỉ vì không ai chịu tin ai. Trong học tập, nếu làm bài nhóm mà chỉ khăng khăng với ý mình, không nghe bạn góp ý thì sẽ bỏ lỡ cách giải hay hơn. Biết tôn trọng góc nhìn khác chính là cách để ta chạm tới sự thật trọn vẹn

Trong thời đại hiện nay, việc trang bị tri thức cho học sinh là điều không thể phủ nhận. Tuy nhiên, có một quan điểm cho rằng với học sinh, kỹ năng sống không quan trọng như tri thức. Tôi hoàn toàn phản đối quan điểm này. Trước hết, kỹ năng sống là những kỹ năng cần thiết để học sinh có thể tồn tại và phát triển trong xã hội. Những kỹ năng này bao gồm kỹ năng giao tiếp, kỹ năng giải quyết vấn đề, kỹ năng quản lý thời gian, kỹ năng làm việc nhóm,... Những kỹ năng này không chỉ giúp học sinh thành công trong học tập mà còn giúp họ thành công trong cuộc sống sau này. Tri thức là quan trọng, nhưng nếu không có kỹ năng sống, học sinh sẽ khó có thể áp dụng tri thức vào thực tế. Ví dụ, một học sinh có tri thức về kinh tế nhưng không có kỹ năng giao tiếp, sẽ khó có thể thuyết phục người khác về ý tưởng của mình. Hay một học sinh có tri thức về công nghệ nhưng không có kỹ năng làm việc nhóm, sẽ khó có thể phát triển một dự án công nghệ thành công. Hơn nữa, kỹ năng sống còn giúp học sinh phát triển tính cách và đạo đức. Những kỹ năng như lòng kiên trì, tính trách nhiệm, tính tự lập,... sẽ giúp học sinh trở thành người có phẩm chất tốt, có thể đóng góp cho xã hội. Trong khi đó, tri thức chỉ là một phần của giáo dục, nếu không có kỹ năng sống, học sinh sẽ trở thành người thiếu kỹ năng, thiếu khả năng thích nghi với xã hội. Không chỉ vậy, kỹ năng sống còn giúp học sinh có thể đối mặt với những thách thức và khó khăn trong cuộc sống. Những kỹ năng như kỹ năng giải quyết vấn đề, kỹ năng quản lý stress,... sẽ giúp học sinh có thể vượt qua những khó khăn và đạt được mục tiêu của mình. Tóm lại, kỹ năng sống là một phần quan trọng của giáo dục, không kém quan trọng hơn tri thức. Học sinh cần được trang bị cả tri thức và kỹ năng sống để có thể thành công trong cuộc sống và đóng góp cho xã hội. Vì vậy, chúng ta nên tập trung vào việc phát triển cả tri thức và kỹ năng sống cho học sinh, thay vì chỉ tập trung vào tri thức.

Trải nghiệm của em về lòng kiên trì là khi mình học tiếng Anh. Lúc mới bắt đầu, em chẳng biết gì cả, phát âm sai tè le, ngữ pháp thì lủng lỗng . Nhưng em không bỏ cuộc, mỗi ngày dành ra 30 phút để học, dù chỉ là một vài từ mới hay xem một video ngắn. Dần dần, mình thấy trình độ cải thiện, nghe hiểu được nhiều hơn, nói cũng tự tin hơn. Em nhận ra rằng, nếu kiên trì và nỗ lực, em có thể đạt được mục tiêu của em , dù nó có khó khăn đến đâu. Lòng kiên trì giúp mình vượt qua những lúc muốn bỏ cuộc và tiến gần hơn đến thành công .