NGUYỄN HÀ MY

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN HÀ MY
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Gia đình là bến đỗ bình yên nhất, là nơi nuôi dưỡng tâm hồn mỗi người chúng ta. Trong dòng chảy vô tận của thời gian, có vô vàn kỷ niệm đẹp đẽ, nhưng có một kỷ niệm về mẹ đã in sâu vào tâm trí tôi như một dấu son không thể phai mờ, đó là đêm mẹ thức trắng chăm sóc tôi những ngày tôi bị sốt cao.

Kỷ niệm ấy diễn ra vào một chiều đông mưa tầm tã, khi tôi đang học lớp Năm. Sau giờ tan học, vì mải mê chạy theo nhóm bạn chơi đùa dưới cơn mưa bất chợt, tôi về nhà trong bộ dạng ướt sũng. Đến tối, cơn sốt ập đến, người tôi nóng rực như lửa đốt, tay chân lạnh toát. Tôi yếu ớt gọi: “Mẹ ơi, con lạnh quá!”.

Mẹ tôi, người phụ nữ vốn tần tảo với công việc nội trợ, đã lập tức gác lại mọi thứ. Tôi nhớ như in khoảnh khắc mẹ vội vã chạy đến, áp bàn tay ấm áp lên trán tôi để kiểm tra. Vừa nghe tôi nói bị lạnh, mẹ đã vội vàng đi lấy chiếc khăn bông, nhúng nước mát, đắp lên trán tôi. Mẹ không hề tỏ ra mệt mỏi dù cả ngày mẹ đã tất bật lo toan. Tôi mơ màng nhìn mẹ, và lần đầu tiên cảm nhận rõ sự tảo tần hiện rõ trên vầng trán mẹ.

Suốt đêm đó, mẹ đã không hề chợp mắt. Mẹ ngồi bên giường, đôi khi lại nhẹ nhàng đỡ tôi dậy uống thuốc, giọng nói trầm ấm, ngọt ngào như xua đi cái lạnh và cơn sốt đang hành hạ: “Không sao đâu con, mai con sẽ khỏi ngay thôi.” Ánh đèn vàng vọt hắt lên khuôn mặt mẹ, tôi thấy những nét nhăn nơi khóe mắt mẹ hằn sâu hơn, và đôi mắt mẹ ánh lên một nỗi lo lắng bao la. Cảm giác được che chở ấy lớn hơn bất cứ liều thuốc nào. Tôi hiểu rằng, tình yêu thương của mẹ là một thứ sức mạnh vô hình, mạnh mẽ hơn cả bệnh tật. Sáng hôm sau, dù tôi đã hạ sốt, mẹ vẫn ngồi cạnh, nắm chặt lấy tay tôi như sợ tôi sẽ lại ốm. Nhìn mẹ với quầng thâm nơi mắt, tôi chợt thấy thương mẹ vô cùng. Tôi tự nhủ, vì sự vô tâm, bướng bỉnh của mình mà mẹ đã vất vả đến vậy. Trong khoảnh khắc ấy, tôi không chỉ thấy mình đã lớn hơn một chút, mà còn cảm nhận được trách nhiệm phải làm mẹ vui lòng.

Kỷ niệm đêm mưa hôm ấy đã trở thành hành trang quý giá trong lòng tôi. Nó dạy tôi trân trọng từng khoảnh khắc bình dị bên mẹ, biết ơn sự hy sinh thầm lặng mà mẹ dành cho tôi. Tôi xin hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, chăm ngoan hơn để mẹ không còn phải lo lắng, để mỗi nụ cười của mẹ luôn rạng rỡ. Tình mẹ, đúng như câu thơ: “Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào”, là điều thiêng liêng nhất mà tôi mãi mãi khắc ghi.

Câu 1.Ngôi kể thứ nhất,người kể xưng "tôi".

Câu 2.Nhân vật "tôi" được cha dạy chữ Nho và chữ Quốc ngữ tại nhà cùng với vài người em họ vào con của một người bạn của mẹ.Mặc dù nhỏ tuổi hơn nhưng nhân vật "tôi" học giỏi hơn những người cùng học.Sau đó,cha mời một thầy kí có bằng Tiểu học Pháp Việt dạy vần Tây cho "tôi".

Câu 3.Bài Tựa của cuốn "Thế hệ ngày mai" viết về buổi học đầu tiên của tác giả và buổi học đầu tiên của con tác giả sau này.
Thông qua chi tiết "hai thế hệ một tấm lòng, một tinh thần", tác giả muốn khẳng định giá trị của tình cảm gia đình, sự quan tâm, chăm sóc và yêu thương giữa các thế hệ trong gia đình luôn được trân trọng và giữ gìn.

4. Phẩm chất của người cha:

Người cha hiện lên với những phẩm chất đáng quý như:
Yêu thương, quan tâm, lo lắng cho con: Cha dậy sớm chuẩn bị mọi thứ cho con, thuê xe đưa con đến trường, dắt con vào chào thầy.
Tận tâm, chu đáo: Cha sắp xếp bút mực, sách vở, lo lắng về việc học hành của con.
Trân trọng việc học: Cha tìm mọi cách để con được học hành đầy đủ, từ việc dạy chữ tại nhà đến việc xin cho con vào trường học.

5. Suy nghĩ về trách nhiệm của cha mẹ đối với việc học tập của con cái:

Từ câu chuyện trên, ta thấy cha mẹ có vai trò vô cùng quan trọng trong việc học tập của con cái. Cha mẹ không chỉ tạo điều kiện vật chất mà còn cần quan tâm, động viên tinh thần, đồng hành cùng con trên con đường học vấn. Sự yêu thương, chăm sóc và định hướng của cha mẹ sẽ giúp con cái có thêm động lực, niềm tin để vượt qua khó khăn, đạt được thành công trong học tập và cuộc sống. Cha mẹ cần tạo một môi trường học tập lành mạnh, khuyến khích con tự giác học tập, rèn luyện và phát triển toàn diện.

Vào thời giặc Minh xâm lược nước ta, chúng coi nhân dân ta như cỏ rác, làm nhiều điều bạo ngược. Bấy giờ ở vùng núi Lam Sơn, nghĩa quân nổi dậy chống lại chúng, nhưng buổi đầu thế lực còn non yếu nên nhiều lần thất bại. Thấy vậy, đức Long Quân quyết định cho nghĩa quân mượn gươm thần để giết giặc.


Hồi ấy, ở Thanh Hóa, có một người làm nghề đánh cá tên là Lê Thận. Một đêm nọ, Thận thả lưới ở một bến vắng như thường lệ. Đến khi kéo lưới lên thấy nằng nặng, nghĩ rằng sẽ kéo được mẻ cá to. Nhưng khi thò tay vào bắt cá thì chỉ thấy một thanh sắt. Chàng vứt xuống sông, rồi lại thả lưới ở chỗ khác. Kì lạ thay, liên tiếp ba lần đều vớt được thanh sắt nọ. Thận liền đưa thanh sắt lại mồi lửa thì phát hiện ra đó là một thanh gươm.


Về sau, Thận gia nhập vào nghĩa quân Lam Sơn. Một lần nọ, chủ tướng Lê Lợi cùng tùy tùng đến thăm nhà Thận. Bỗng nhiên thấy phía góc nhà lóe sáng, Lê Lợi tiến đến gần xem là cầm lên xem là vật thì gì thì thấy hai chữ “Thuận Thiên”. Song lại không ai nghĩ đó là lưỡi gươm thần.


Một hôm, bị giặc đuổi, Lê Lợi và các tướng rút mỗi người một ngả. Lúc đi ngang qua một khu rừng, Lê Lợi thấy có ánh sáng trên ngọn cây đa. Ông trèo lên mới biết đó là một cái chuôi gươm nạm ngọc quý giá. Bỗng nhớ đến lưỡi gươm nhà Lê Thận, ông mang chuôi về tra vào lưỡi gươm thì vừa như in.


Một năm trôi qua, nhờ có gươm thần giúp sức, nghĩa quân của Lê Lợi đánh đến đâu thắng đến đó. Thanh thế ngày một vang xa. Quân Minh được dẹp tan. Lê Lợi lên ngôi vua, lấy niên hiệu là Lê Thái Tổ. Vua cho cưỡi thuyền trên hồ Tả Vọng thì thấy Rùa Vàng nổi lên đòi lại thanh gươm thần:


- Việc lớn đã thành. Xin bệ hạ trả lại gươm báu cho đức Long Quân.


Sau khi nghe Rùa Vàng nói, Lê Lợi bèn đem gươm báu trả lại rồi nói:


- Xin cảm tạ ngài cùng đức Long Quân đã cho mượn gươm báu để đánh tan quân giặc, bảo vệ nước nhà.


Nghe xong, Rùa Vàng gật đầu rồi lặn xuống hồ. Từ đó, người dân đổi tên hồ Tả Vọng thành hồ Gươm hay còn gọi là hồ Hoàn Kiếm.

Vào thời giặc Minh xâm lược nước ta, chúng coi nhân dân ta như cỏ rác, làm nhiều điều bạo ngược. Bấy giờ ở vùng núi Lam Sơn, nghĩa quân nổi dậy chống lại chúng, nhưng buổi đầu thế lực còn non yếu nên nhiều lần thất bại. Thấy vậy, đức Long Quân quyết định cho nghĩa quân mượn gươm thần để giết giặc.


Hồi ấy, ở Thanh Hóa, có một người làm nghề đánh cá tên là Lê Thận. Một đêm nọ, Thận thả lưới ở một bến vắng như thường lệ. Đến khi kéo lưới lên thấy nằng nặng, nghĩ rằng sẽ kéo được mẻ cá to. Nhưng khi thò tay vào bắt cá thì chỉ thấy một thanh sắt. Chàng vứt xuống sông, rồi lại thả lưới ở chỗ khác. Kì lạ thay, liên tiếp ba lần đều vớt được thanh sắt nọ. Thận liền đưa thanh sắt lại mồi lửa thì phát hiện ra đó là một thanh gươm.


Về sau, Thận gia nhập vào nghĩa quân Lam Sơn. Một lần nọ, chủ tướng Lê Lợi cùng tùy tùng đến thăm nhà Thận. Bỗng nhiên thấy phía góc nhà lóe sáng, Lê Lợi tiến đến gần xem là cầm lên xem là vật thì gì thì thấy hai chữ “Thuận Thiên”. Song lại không ai nghĩ đó là lưỡi gươm thần.


Một hôm, bị giặc đuổi, Lê Lợi và các tướng rút mỗi người một ngả. Lúc đi ngang qua một khu rừng, Lê Lợi thấy có ánh sáng trên ngọn cây đa. Ông trèo lên mới biết đó là một cái chuôi gươm nạm ngọc quý giá. Bỗng nhớ đến lưỡi gươm nhà Lê Thận, ông mang chuôi về tra vào lưỡi gươm thì vừa như in.


Một năm trôi qua, nhờ có gươm thần giúp sức, nghĩa quân của Lê Lợi đánh đến đâu thắng đến đó. Thanh thế ngày một vang xa. Quân Minh được dẹp tan. Lê Lợi lên ngôi vua, lấy niên hiệu là Lê Thái Tổ. Vua cho cưỡi thuyền trên hồ Tả Vọng thì thấy Rùa Vàng nổi lên đòi lại thanh gươm thần:


- Việc lớn đã thành. Xin bệ hạ trả lại gươm báu cho đức Long Quân.


Sau khi nghe Rùa Vàng nói, Lê Lợi bèn đem gươm báu trả lại rồi nói:


- Xin cảm tạ ngài cùng đức Long Quân đã cho mượn gươm báu để đánh tan quân giặc, bảo vệ nước nhà.


Nghe xong, Rùa Vàng gật đầu rồi lặn xuống hồ. Từ đó, người dân đổi tên hồ Tả Vọng thành hồ Gươm hay còn gọi là hồ Hoàn Kiếm.

1.Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ 3.

2.A ưm có hoàn cảnh khó khăn.

3.Từ láy là hạn hán.

-Nước ta năm xưa hạn hán rất nhiều.

4.Đã chứng minh A ưm rất có hiếu,chăm chỉ để lo cho người mẹ bệnh nặng.

5.Em rút ra được bài học con người phải có 1 tấm lòng thơm thảo và có hiếu với cha mẹ của mình,hãy trân trọng người thân của mình khi còn có thể nhé!