TRẦN ĐỨC HUY

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của TRẦN ĐỨC HUY
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài làm:

I. Phần đọc hiểu:

Câu 1. (0.5 điểm) Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ 3

Câu 2. (0.5 điểm) Aưm có hoàn cảnh như sau: Người mẹ ốm đau liên miên. Tuy còn nhỏ nhưng Aưm đã trở thành chỗ dựa của mẹ. Hằng ngày, cậu dậy sớm vào rừng kiếm măng, hái nấm, hái quả mang về cho mẹ. Nhưng trời ngày càng hạn hán hơn. Có những lần cậu đi cả ngày mà vẫn không tìm được thứ gì để ăn.

Câu 3. (1.0 điểm) Tìm 01 từ láy có trong câu chuyện và đặt 01 câu với từ láy đó.

- Từ láy: xơ xác

- Đặt câu: Căn nhà ấy trông thật xơ xác.

Câu 4. (1.0 điểm) Chi tiết "Hằng ngày, Aưm dậy sớm vào rừng kiếm măng, hái nấm, hái quả mang về cho mẹ." đã chứng minh Aưm là người như sau: Cậu bé rất thương mẹ, hiếu thảo với mẹ và chăm chỉ chịu khó làm việc, hết lòng vì mẹ.

Câu 5. (1.0 điểm) Em rút ra bài học cho bản thân từ câu chuyện trên là: Luôn yêu thương với cha mẹ. Luôn hết lòng chăm sóc cha mẹ trong đời sống hằng ngày nhất là lúc mẹ bị ốm. Cũng luôn nhăm chỉ làm việc giúp đỡ mẹ. Yêu thương cha mẹ khi còn có thể.

II. Phần viết:

Trong kho tàng truyện dân gian của Việt Nam có rất nhiều câu chuyện truyền thuyết cổ tích hay và hấp dẫn. Trong đó em thích nhất là câu chuyện truyền thuyết Thánh Gióng. Đây là câu chuyện truyền thuyết để lại nhiều ấn tượng cho em.

Truyện kể rằng, vào đời Hùng Vương thứ 6 có hai vợ chồng ông bà già chăm chỉ làm ăn và có tiếng là phúc đức. Hai ông bà luôn ao ước có một đứa con. Vào một ngày bà lão ra ngoài đồng và thấy có một vết chân rất to, thấy vậy bà liền ướm thử bàn chân của mình lên để xem thua kém bao nhiêu, và không ngờ về nhà bà có thai. Mười hai tháng sau, bà lão sinh được một cậu bé mặt mũi khôi ngô, hai vợ chồng vô cùng mừng rỡ. nhưng kì lại là lên 3 tuổi mà cậu bé vẫn chưa biết nói biết cười, chưa biết đi. Ông bà buồn lằm nhưng vẫn rất thương cậu bé. Ông bà luôn cầu mong con của mình nhanh biết nói, biết đi như bao nhiêu đứa trẻ khac.

Thời bấy giờ, nước ta bị giặc Ân đến xâm phạm bờ cõi, nhà vua lo sợ bèn sai sứ giả đi tìm người tài giỏi để cứu nước. Sứ giả đi tìm nhiều nơi những vẫn không tìm thấy người tài giỏi. Khi đến làng Gióng, sứ giả lại cất tiếng giao tìm người đánh giặc. Khi nghe thấy tiếng loa tìm người đánh giặc, xứ giả bỗng cất tiếng nói:

- Mẹ mời sứ giả vào đây, con muốn đi đánh giặc.

Bà mẹ nghe con mình biết nói vô cùng vui mừng và vội vàng mời sứ giả vào. Khi sứ giả vào, nhìn và nghe thấy cậu bé nói, sứ giả ngỡ ngàng, không tin vào mắt mình, còn lưỡng lự, thì lại nghe Thánh Gióng nói:

- Ông về tâu với vua sắm cho ta một câu roi sắt, một áo sắt và một con ngựa sắt ta sẽ đánh tan lũ giặc này.

Lần này sứ giả vô cùng vui mừng, vội vã về tâu với vua sắm những vật mà đứa bé bảo. Ban đầu vua chưa tin, những khi nghe sứ giả nói, ông đã lập tức sắm những vật đó.

Kể từ hôm gặp sứ giả, chú bé lớn nhanh như thổi, ăn bao nhiêu cũng không thấy no, áo vừa mặc thì đã đứt chỉ. Hai vợ chồng làm ra bao nhiêu cũng không đủ nuôi cậu bé. Hai vợ chồng đành mượn nhờ bài con làng xóm. Khi ông bà nói với bà con, ai cũng sẵn lòng góp gạo nuôi cậu bé, vì ai cũng mong cậu bé giết giặc và cứu nước. Ông bà lão nhìn thấy con ngày càng cao lớn thì rất vui trong lòng.

Lúc này, giặc đã đến rất gần, thế nước rất nguy, người người nhà nhà tán loạn bỏ chạy. Cũng đồng thời lúc đó, sứ gải đem những vật mà cậu bé cần đến. Câu bé vươn vai biến thành một tráng sỹ, mình cao hơn trượng. Tráng sĩ mặc áo giáp sắt trèo lên lưng ngựa. Bà con hàng xóm, tất cả những người xung quanh rất kinh ngạc và trầm trồ. Tráng sĩ trèo lên lưng ngựa rồi bắt đầu ra trận. Tráng sĩ đi thẳng đến chỗ có địch và đón đầu chúng. Khi đến nơi có địch, tráng sĩ quật hết lớp này đến lớp khác, giặc chết như ngả rạ. Khi Thánh Gióng đang giao tranh thì roi sắt gẫy, tráng sĩ bèn nhổ những cụm tre bên đường đánh giặc. Giặc bị Thánh Gióng đánh tan, giẫm đạp lên nhau chạy tán loạn. Tráng sĩ đuổi đến chân núi Sóc Sơn, khi đến đó, Thánh Gióng lên đỉnh núi, một mình một ngựa, cởi bỏ áo giáp sắt và cả người lẫn ngựa từ từ bay lên trời.

Vua nhớ công ơn phong là Phù Đổng Thiên Vương và lập đền thờ ngay ở quê nhà. Hiện nay, vẫn còn làng Phù Đổng, tục gọi là làng Gióng. Mỗi năm đến tháng 4, làng mở hội to lắm. Người ta kể rằng những bụi tre Đằng nga ở huyện Gia Bình bị lửa phen nên mới ngả màu vàng óng như thế. Còn những vết chân ngựa thì trở thành ao hồ liên tiếp. Người ta còn nói khi ngựa thét ra lửa, lửa đã thiêu cháy một làng. về sau làng đó gọi là làng cháy.

Câu chuyện truyền thuyết Thánh Gióng đã cho ta biết về mơ ước của nhân dân ta về người anh hùng đánh giặc ngoại xâm. Câu chuyện đã để lại ấn tượng sâu sắc trong em về nhân vật Thánh. Bản thêm em cần luôn rèn luyện nhăm chỉ, siêng năng, có sức khỏe để góp phần dựng xây đất nước quê hương.