Đặng Gia Bảo
Giới thiệu về bản thân
Trong cuộc đời mỗi học sinh, có lẽ ai cũng có những kỷ niệm đẹp về thầy cô và mái trường. Với tôi, kỷ niệm về lễ kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11 vừa qua tại trường đã để lại trong tôi nhiều cảm xúc sâu sắc về truyền thống tôn sư trọng đạo.
Hôm ấy, ngôi trường của tôi khoác lên mình tấm áo mới với những dải cờ hoa rực rỡ. Từ cổng trường, những lẵng hoa tươi thắm của các thế hệ học trò gửi tặng thầy cô xếp thành hàng dài. Không khí trang trọng nhưng cũng thật ấm áp. Điều làm tôi xúc động nhất là khi các anh chị cựu học sinh trở về thăm trường. Có anh chị tóc đã điểm bạc, có người là bác sĩ, kỹ sư thành đạt, nhưng khi gặp lại thầy cô, tất cả đều trở nên nhỏ bé, bồi hồi như những cô cậu học trò năm xưa. Tôi chứng kiến cảnh một anh lớn tuổi ôm chầm lấy cô giáo cũ, nước mắt lăn dài. Anh kể rằng nhờ có cô động viên mà anh đã vượt qua những năm tháng khó khăn để thi đỗ đại học. Một chị khác run run cầm tay thầy dạy văn, cảm ơn thầy đã khơi dậy trong chị tình yêu với những trang sách.
Nhìn những khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu rằng tình thầy trò là thứ tình cảm thiêng liêng và bền chặt nhất. Dù thời gian có trôi qua, dù mỗi người một nơi, nhưng trong trái tim mỗi học trò, hình ảnh người thầy, người cô vẫn luôn hiện hữu với lòng biết ơn sâu sắc. Đó chính là truyền thống tôn sư trọng đạo cao đẹp của dân tộc ta.
Là một học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, tôi thấy mình thật may mắn khi được sống trong tình yêu thương của thầy cô. Buổi lễ hôm ấy như một lời nhắc nhở tôi phải cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng những người đã dìu dắt mình. Tôi thầm hứa với lòng, dù mai này có đi đâu xa, tôi sẽ luôn nhớ về mái trường, nhớ về những người thầy, người cô đã dạy dỗ mình nên người.
a, với sự kiên trì, em đã được học sinh suốt sắc.
b, Ở nhà, em trai em đang học bài.
\(1*8\)
Hellooooo
Các bạn học xong chưa ?
Các bạn học xong chưa ?
Các bạn học xong bài chưa ?
Helo
Helooooooo
Helo