Nguyễn Quốc Đạt
Giới thiệu về bản thân
Câu1:thói quen bắt chước làm mất đi sự độc đáo và cá tính riêng của mỗi người. Thay vì phát huy những điểm mạnh và phát triển bản thân, chúng ta lại trở thành một bản sao nhạt nhòa của người khác, không có chính kiến riêng.
Câu2:Hãy chọn một trải nghiệm cụ thể, có thể là chuyến đi, một lần giúp đỡ người khác hoặc được giúp đỡ, một thử thách bản thân hay một kỷ niệm gia đình.
Câu1: ngôi thứ nhất
Câu2:Hai từ láy trong câu chuyện là ràn rạt và chằng chịt.
Câu3:
Câu chuyện thuộc thể loại truyện đồng thoại vì nhân vật trong truyện là loài vật (Vẹt), được nhân hóa để thể hiện những đặc điểm, tính cách và hành động giống con người. Truyện đồng thoại thường mang ý nghĩa giáo dục, kể về thế giới loài vật nhưng lại ẩn chứa bài học sâu sắc về cuộc sống con người.Câu4:Lý do: Hành động bắt chước của Vẹt thể hiện sự thiếu suy nghĩ, không có chính kiến và dễ bị ảnh hưởng bởi người khác. Vẹt chỉ lặp lại những gì nó thấy mà không hiểu được ý nghĩa hay hậu quả của việc làm đó. Điều này có thể dẫn đến những sai lầm và gây hại cho bản thân cũng như những người xung quanh.
Câu5:Bài học rút ra từ câu chuyện là: Hãy sống là chính mình và có chính kiến riêng. Không nên mù quáng bắt chước người khác mà không có sự suy xét. Mỗi người cần tự rèn luyện khả năng tư duy, phân tích để đưa ra những quyết định đúng đắn cho bản thân.
Trải nghiệm giúp con người học được những điều quý giá. Đó chính là hành trang cho con người hướng tới tương lai. Vì vậy, chúng ta cần trân trọng mỗi trải nghiệm có được trong cuộc sống.
Hằng năm, trường học của tôi thường tổ chức các hoạt động trải nghiệm cho học sinh. Năm nay, nhà trường đã tổ chức hoạt động “Một ngày làm nông dân”. Các lớp sẽ có một học sinh được tham gia hoạt động. Mỗi học sinh sẽ cùng với người thân trải nghiệm những công việc của của người nông dân. Tất cả các khối lớp đều phải tham gia hoạt động trải nghiệm. Thật may mắn khi tôi được cô giáo lựa chọn. Khi về nhà, tôi đã kể cho bố nghe và mời bố tham gia cùng mình.
Câu1:Truyện đồng thoại
Câu2:Hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh mẹ đau yếu và sợ gió lạnh.
Câu3: -"Xù": Từ láy thể hiện đặc điểm hình dáng bên ngoài của hạt dẻ gai, tạo cảm giác xù xì, không bằng phẳng.
-"Ấm áp": Từ láy diễn tả cảm giác dễ chịu, ấm áp mà tấm áo gai mang lại, giúp nhân vật "tôi" cảm thấy an toàn và được che chở.
Câu4:-Sự yếu đuối, sợ hãi: "tôi" là đứa con bé nhất, sợ gió lạnh và xa mẹ. -Sự dần trưởng thành: "tôi" dần vượt qua nỗi sợ hãi, tự tin đối mặt với thế giới bên ngoài. -Khả năng suy nghĩ và cảm nhận: "tôi" có suy nghĩ, cảm nhận như con người, có tình yêu thương và sự quan tâm đến mẹ.
Câu5: -Em rút ra bài học cho bản thân là nên dũng cảm đối mặt với những thử thách trong cuộc sống. -Từ câu chuyện của hạt dẻ gai, em hiểu rằng chúng ta cần mạnh mẽ, tự tin để vượt qua khó khăn và chính những thử thách đó sẽ giúp ta trưởng thành hơn.
Câu 1: Ngôi kể thứ 3
Câu 2: Theo câu chuyện trên Người bà là người trồng cây hoa lan
Câu 3: Khoác lên mình một màu xanh nõn nà
Câu 4: Vì Hà cảm nhận được sự thiêng liêng và tình cảm của bà danh cho những cánh hoa.
Câu 5: Vi gia đình là cội nguồn của sưj yêu thương ,là nơi che chở ấp ủ và là điểm tựa vững chắc cho mỗi chúng ta.
Trong suốt những năm học Tiểu học, em có rất nhiều kỷ niệm đáng nhớ, nhưng trải nghiệm khiến em nhớ mãi chính là lần đầu tiên em được tham gia Hội thi “Kể chuyện Bác Hồ” của trường.
Hôm đó, em được cô giáo chọn đại diện cho lớp để tham gia. Lúc đầu, em rất lo lắng và run sợ vì sợ mình nói sai hay quên lời. Cô giáo đã động viên em rằng: “Chỉ cần con nói bằng cả tấm lòng là được rồi.” Nghe cô nói, em thấy tự tin hơn. Mấy ngày liền, em chăm chỉ tập kể trước gương, rồi nhờ bố mẹ nghe thử và góp ý.
Ngày thi diễn ra, em bước lên sân khấu với bộ áo dài trắng mà mẹ đã ủi phẳng phiu. Khi bắt đầu kể chuyện, em nhìn xuống thấy bạn bè và cô giáo đang mỉm cười cổ vũ. Dần dần, em quên đi sự lo lắng và kể thật tự nhiên, bằng tất cả tình cảm của mình dành cho Bác Hồ kính yêu. Khi kết thúc, cả hội trường vỗ tay vang dội, và em cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Cuối buổi, em được nhận giải Nhì của cuộc thi.
Đó là lần đầu tiên em cảm nhận được niềm vui khi vượt qua nỗi sợ và làm được điều mình tưởng không thể. Trải nghiệm ấy giúp em tự tin hơn, dạy em rằng chỉ cần cố gắng và tin vào bản thân, em sẽ đạt được thành công. Đây là một kỷ niệm thật đẹp trong những năm tháng Tiểu học của em.