Lê Thị Ngọc Ánh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Thị Ngọc Ánh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

c1: Bài thơ "Bài học đầu cho con" của Đỗ Trung Quân đã chạm đến trái tim em bằng một tình cảm thật dung dị, mộc mạc nhưng vô cùng sâu sắc. Tác giả khéo léo lồng ghép hình ảnh đất nước vào lời ru của mẹ, khiến em nhận ra rằng tình yêu quê hương không phải điều gì cao xa, mà bắt đầu từ những điều bình dị nhất như tình yêu thương mẹ, tiếng ru à ơi êm ái, hay mùi thơm của lúa. Hình ảnh "mẹ và đất nước / Chia đều nỗi nhớ thương" khiến em bồi hồi, xúc động, nhận ra rằng mẹ chính là cội nguồn, là non sông thu nhỏ. Bài thơ thôi thúc em phải biết yêu quý, trân trọng mảnh đất mình sinh ra, phải giữ gìn non sông gấm vóc như đã trân trọng tình mẹ. Đó là một bài học ý nghĩa, nhắc nhở thế hệ trẻ về lòng biết ơn và trách nhiệm với Tổ quốc. 

c2:Quê hương, mảnh đất chôn nhau cắt rốn, không chỉ là nơi ta sinh ra mà còn là chiếc nôi nuôi dưỡng tâm hồn, là bến đỗ bình yên trong tâm trí mỗi người. Như nhà văn Nguyễn Tuân từng nói: "Quê hương là nơi mỗi con người tìm về, dù ở đâu, dù thế nào". Tác phẩm văn học, với những ký ức tuổi thơ tươi đẹp và hình ảnh bình dị, đã khơi gợi sâu sắc ý nghĩa thiêng liêng ấy, nhắc nhở chúng ta về giá trị không thể thay thế của quê hương. 

Trước hết, quê hương là cội nguồn của ký ức tuổi thơ, là nền móng hình thành nhân cách. Những hình ảnh quen thuộc như con đường làng, bờ đê, dòng sông, tiếng ru của mẹ, hay hương lúa đồng nội... đã khắc sâu vào tâm trí, tạo nên những kỷ niệm đẹp đẽ, làm nên con người chúng ta. Chính những ký ức đó, dù bình dị đến đâu, cũng là món quà quý giá, là điểm tựa tinh thần vững chắc cho chúng ta trên mọi nẻo đường đời, như lời bài thơ "Quê hương" của Đỗ Trung Quân đã vẽ nên: "Quê hương là cầu tre nhỏ... Là chùm khế ngọt... Là con diều biếc tuổi thơ con thả trên đồng".  Tiếp theo, quê hương là điểm tựa tinh thần và nguồn sức mạnh vô hình. Khi xa nhà, bất chợt gặp người đồng hương hay nghe một làn điệu dân ca, ta như tìm thấy sự đồng cảm, sẻ chia, một cảm giác thân thuộc đến lạ kỳ, xoa dịu nỗi nhớ nhung và cô đơn. Quê hương tiếp thêm động lực, giúp ta hoàn thiện bản thân, để trở thành người có ích, cống hiến cho sự phát triển của quê hương, đất nước, để rồi khi nhìn lại, ta thấy cuộc đời mình trọn vẹn và ý nghĩa hơn.  Hơn thế nữa, quê hương còn mang ý nghĩa của trách nhiệm và lòng tự hào dân tộc. Mỗi người đều mang trong mình dòng máu, bản sắc của quê hương, đất nước. Yêu quê hương, ta có ý thức gìn giữ và phát huy những giá trị truyền thống, tham gia xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh. Như lời Bác Hồ dạy "Các vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước", tình yêu quê hương gắn liền với tình yêu đất nước, thôi thúc ta hướng về cội nguồn, giữ gìn và làm giàu thêm mạch nguồn văn hóa dân tộc.  Tóm lại, quê hương không chỉ là nơi chốn mà còn là một phần máu thịt, là di sản tinh thần vô giá. Từ những câu chuyện, hình ảnh trong văn học, ta nhận thức rõ hơn rằng, hãy biết trân trọng, yêu thương và góp sức mình để quê hương mãi là điểm tựa, là niềm tự hào, là bến đỗ bình yên cho mỗi người Việt Nam. 

c1 : Bài thơ trên thuộc thể thơ 6 chữ

c2:Bài thơ "Bài học đầu cho con" của Đỗ Trung Quân là lời của người cha 

c3:Trong bài thơ "Bài học đầu cho con" của Đỗ Trung Quân, có nhiều hình ảnh quê hương quen thuộc như hoa bí, giậu mồng tơi, bờ dâm bụt, hoa sen trắng, con diều biếc, con đò nhỏ, được dùng để miêu tả một quê hương bình dị, thân thương như vòng tay mẹ, đầy ắp kỷ niệm tuổi thơ và có ý nghĩa thiêng liêng như tình mẹ, nhắc nhở mỗi người về nguồn cội. 

c4:Trong bài thơ "Bài học đầu cho con" của Đỗ Trung Quân, biện pháp tu từ so sánh được sử dụng xuyên suốt để biến những hình ảnh quê hương giản dị (chùm khế ngọt, con diều biếc, đường đi học,...) thành những biểu tượng đẹp đẽ, thân thương, làm nổi bật tình cảm thiêng liêng, gần gũi của quê hương đối với mỗi con người, giúp thế hệ trẻ cảm nhận được giá trị cội nguồn và bài học đầu tiên về tình yêu quê hương, đất nước. Tác dụng chính là tạo hình ảnh sinh động, gợi cảm, khẳng định quê hương là tình yêu, là nguồn cội không thể thiếu trong quá trình trưởng thành. 

c5:Hai dòng thơ "Quê hương mỗi người chỉ một / Như là chỉ một mẹ thôi" của Đỗ Trung Quân khẳng định tình yêu quê hương thiêng liêng, không thể thay thế như tình mẹ, coi đó là bài học nhân sinh đầu đời, là cội nguồn hình thành nhân cách, nhắc nhở mỗi người phải biết trân trọng, gắn bó với nơi chôn nhau cắt rốn, bởi ai không nhớ quê hương thì không thể thành người trọn vẹn, sâu sắc. 

Cuộc sống càng phát triển càng khiến con người ta trở nên thờ ơ với những gì vốn dĩ là quen thuộc, gần gũi, trước hết là bản thân mình sau đó là gia đình, xã hội, đó là biểu hiện của lối sống “vô trách nhiệm” rất đáng phê bình và lên án.

Trái lại với những người sống có tinh thần trách nhiệm, họ luôn cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ chính là học tập. Ở gia đình, họ luôn làm tròn bổn phận của một người con có hiếu với ông bà, cha mẹ. Ngoài xã hội họ là người công dân tốt, có ý thức bảo vệ môi trường , giúp đỡ người khác khi gặp khó khăn, hoạn nạn và lên án những hành vi tiêu cực gây ảnh hưởng xấu. Bên cạnh đó, là những người có lối sống vô trách nhiệm.

Biểu hiện của lối sống vô trách nhiệm là việc sống buông thả với chính bản thân mình. Học sinh, sinh viên không chịu học tập, mà mải chơi điện tử, tham gia các tệ nạn xã hội dẫn tới việc suy thoái tư cách đạo đức và phẩm chất con người. Những trang báo mạng điện tử thường xuyên đăng những bài báo về các sự việc con cái bỏ rơi, đánh đập cha mẹ hoặc đuổi cha mẹ ra khỏi nhà. Đó là những người vô trách nhiệm với chính cha mẹ – những người đã sinh ra mình. Những lối sống đó là trái với chuẩn mực đạo đức xã hội. Trách nhiệm của cha mẹ là phải nuôi dạy con cái nên người và trách nhiệm của con cái là phải phục dưỡng, báo hiếu công lao của cha mẹ. Nếu ai đó làm trái với quy luật này sẽ bị xã hội lên án. Phải chăng những người đó họ mải chạy theo danh vọng, đồng tiền mà đánh mất chính mình, đánh mất những gì thân thuộc nhất đó là gia đình, cha mẹ. Họ sống ích kỉ và thờ ờ với mọi thứ xung quanh. Rồi họ sẽ nhận lại được gì, cũng là sự thờ ơ và coi thường của những người thân thiết với họ và của toàn xã hội và rồi họ cũng sẽ chẳng có gì trong tay khi họ chỉ còn một mình.

Lối sống vô trách nhiệm còn được biểu hiện rộng hơn ở việc chúng ta không biết quan tâm đến những người xung quanh, và hủy hoại môi trường. Ra đường gặp một người già đang qua đường, bạn không sẵn sàng giúp đỡ họ khi có thể. Gặp một người chỉ xin bạn 5 nghìn đi xe buýt do bị mất ví, bạn không nói gì và quay mặt đi. Bạn vừa đi học, vừa ăn kem rồi vứt vỏ ra đường. Mặc dù là người cuối cùng ra khỏi lớp nhưng bạn cũng không tắt điện vì bạn nghĩ đó không phải là việc của bạn,..Rất nhiều những việc làm khác nữa thể hiện lối sống vô trách nhiệm. Những người có suy nghĩ và lối sống như vậy sẽ tạo nên văn hóa ứng xử không tốt gây ảnh hưởng đến mọi người xung quanh. Là người sống vô trách nhiệm bạn sẽ không thể hiện được trách nhiệm của người công dân khi sống trong xã hội và sẽ không bao giờ được nhận lại sự giúp đỡ từ người khác và bạn sẽ nhanh chóng bị cô lập.

Mỗi người chúng ta cần có nhận thức đúng đắn về suy nghĩ và lối sống có trách nhiệm. Bởi xã hội là một chuỗi các mối quan hệ, chúng ta không thể sống một mình mà phải phụ thuộc vào những người khác. Để khẳng định được giá trị bản thân, trước hết bạn phải sống có trách nhiệm với chính mình bằng cách nỗ lực cố gắng hoàn thiện mình, dám làm, dám chịu và luôn làm điều có ích, sau đó bạn phải có trách nhiệm với gia đình, luôn yêu thương, kính trọng ông bà, cha mẹ và làm tốt bổn phận của người con. Đối với xã hội, bạn cần có ý thức bảo vệ môi trường, giữ gìn của công và luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn. Có như vậy bạn mới trở thành người công dân tốt và cuộc sống của bạn mới có ý nghĩa.


câu 1 Truyện dân gian "Phơi sách, phơi bụng Làng Quỳnh" (hay còn gọi là truyện về Trạng Quỳnh) được viết theo ngôi kể thứ ba

c2 Trong truyện cười dân gian, nhân vật Quỳnh (Trạng Quỳnh) trong truyện "Phơi sách, phơi bụng" thuộc kiểu nhân vật thông minh, mưu trí, đại diện cho trí tuệ dân gian, dùng tài năng và sự hóm hỉnh để vạch trần thói hư tật xấu, mỉa mai những kẻ dốt nát khoe khoang như ông Tú Cát

c3 nghĩa của câu hàm ý trên là "Bụng ông nó đang kêu 'ong óc' đây này! Tiếng cơm, tiếng gà, tiếng cá, lợn... chứ có phải tiếng chữ, tiếng sách đâu" có ý nghĩa hàm ẩn là chế giễu và vạch trần sự dốt nát, khoe mẽ giả dối của lão trọc phú - bụng lão chỉ chứa đầy thức ăn (cơm, cá, lợn) chứ không chứa chút chữ nghĩa sách vở nào, và âm thanh 'ong óc' là tiếng đói bụng, không phải 'tiếng sách' như lão tưởng tượng, qua đó mỉa mai lão "thùng rỗng kêu to". 

c4Thủ pháp gây cười chính trong truyện "Phơi sách, phơi bụng" (hay "Phơi bụng làng Quỳnh") là sự đối lập, mỉa mai sâu cay giữa nhân vật trọc phú khoe mẽ, dốt nát ("thùng rỗng kêu to") và nhân vật thông minh Quỳnh cùng lời bình luận của người kể chuyện, tạo nên tiếng cười châm biếm kẻ không thực học mà ham hư danh. 

c6 Qua câu chuyện Phơi sách, phơi bụng, em học được bài học sâu sắc về giá trị tri thức và sự tự phụ, dốt nát

c5Tác giả dân gian sáng tác truyện cười Phơi sách, phơi bụng nhằm mục đích phê phán, châm biếm thói học đòi làm sang, khoe khoang tri thức giả tạo của những kẻ nông cạn, thiếu hiểu biết nhưng lại cố tỏ ra uyên bác (như lão Trọc phú), qua đó giáo dục, nhắc nhở mọi người phải tự trau dồi kiến thức thực chất, đề cao giá trị của việc học hành chân chính, tránh xa sự giả dối, khoác lác. 

câu 1 : bài thơ "Nhớ Huế quê tôi" được viết theo thể thơ tự do

câu 2: - Những từ ngữ, hình ảnh miêu tả quê hương trong khổ thơ thứ nhất là

. Sông núi vươn dài tiếp núi sông

. Cò bay thẳng cánh nối đòng không

Câu 3 :

- từ "nhuộm" trong câu câu thơ "bao lần máu đỏ nhuộm đòng xanh" là gợi sự thắm sâu, lan tảo của máu trên đồng xanh, thể hiện sự hy sinh lớn lao, mất mát đau thương mà Huế đã trải qua trong chiến tranh

câu 4:

- Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là nỗi nhớ da diết, tình yêu sâu nặng đối với Huế

- căn cứ vào bài thơ thể hiện qua các hình ảnh thân thuộc về Huế, đồng thời ca ngợi những con người huế kiên cường, bất khuất

câu 5:

- Mạch cảm xúc của bài thơ được chia thành các phần là :

+ Khổ 1: Miêu tả vẻ đẹp hùng vĩ , lịch sử của Huế

+ Khổ 2: Nỗi nhớ Huế da diết của tác giả

+ Khổ 3: Tình cảm với những người con xứ Huế đấu tranh vì độc lập

+ khổ 4,5 : Niềm thương xót , tự hào về những con người ở Huế đã hy sinh

+ khổ 6: Nỗi nhớ Huế thăm thẳm , nỗi nhớ con da diết của tác giả

Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, lớp em đã có một chuyến tham quan đầy ý nghĩa đến hai di tích lịch sử nổi tiếng: Văn Miếu – Quốc Tử Giám ở Hà Nội và Cố đô Huế. Sáng hôm ấy, cả lớp háo hức tập trung, ai cũng mang theo máy ảnh và sổ ghi chép để lưu giữ những trải nghiệm quý giá.

Điểm dừng chân đầu tiên là Văn Miếu – Quốc Tử Giám, nơi thờ Khổng Tử và từng là trường đại học đầu tiên của Việt Nam. Em ấn tượng mạnh khi bước vào cổng chính, nhìn thấy các bia tiến sĩ xếp ngay ngắn, mỗi tấm bia là một câu chuyện về những con người xuất sắc của đất nước. Thầy cô hướng dẫn giải thích về lịch sử của Văn Miếu, về tri thức và truyền thống hiếu học của người Việt. Em cảm thấy tự hào và khâm phục những người xưa đã dạy học và nghiên cứu một cách nghiêm túc, cống hiến cho đất nước.

Sau đó, lớp chúng em tiếp tục hành trình đến Cố đô Huế, nơi lưu giữ dấu ấn của triều đại Nguyễn. Khi bước vào Hoàng thành, em như được trở về thời xưa, chứng kiến lăng tẩm nguy nga, kiến trúc cung điện uy nghiêm và những chiếc cổng gạch đỏ rêu phong. Tham quan từng phòng, từng điện, em cảm nhận được sự tài hoa của các kiến trúc sư xưa và sự khéo léo, tỉ mỉ trong từng chi tiết trang trí. Mỗi góc nhỏ đều khiến em ngỡ ngàng và muốn lưu giữ thật lâu trong trí nhớ.

Điều để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong em không chỉ là cảnh đẹp hay kiến trúc, mà còn là những câu chuyện lịch sử gắn liền với hai nơi này. Em hiểu rằng việc học về lịch sử, về văn hóa dân tộc không chỉ giúp ta biết quá khứ, mà còn nhắc nhở mỗi người sống có trách nhiệm và trân trọng giá trị truyền thống. Khi chuyến đi kết thúc, cả lớp chụp những bức ảnh kỷ niệm và chia sẻ cảm xúc, ai cũng vui vẻ và tự hào về quê hương, đất nước. Đây thực sự là một chuyến tham quan đáng nhớ, để lại trong em nhiều kỷ niệm và bài học quý giá.