Bùi Hà My

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bùi Hà My
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài làm

Trong cuộc đời của mỗi người, ai cũng ohải có ít nhất có cho mình 1 chuyến đi​ đáng nhớ​. Em cũng thế. Em đã được ​đến thăm khu chứng tích Sơn Mỹ–một​ di tích lịch sử của tỉnh Quảng Ngãi, nơi đã để lại cho em những ấn tượng khó quên.

Đó là vào một kỳ nghỉ hè năm em lớp 6. Em được anh chị rủ đi tham quan khu chứng tích Sơn Mỹ vì năm học qua em đã đạt được nhiều thành tích nổi bật. Không chần chừ, em đồng ý ngay tắp lự. Thế là tối hôm đó, em đã không thể nào ngủ được vù quá phấn khích. Đến tờ mờ sáng hôm sau, em xuất phát trên chiếc xe ô tô của anh trai. Xe chuyển bánh, suốt dọc đường qua cây cầu bắc ngang sông Trà Khúc đầy ắp tiếng bàn tán, nói cười rôm rả. Đi hết cầu, xe rẽ xuống hướng đông. Cảnh vâth nơi đây thật đẹp, núi Thiên An uy nghi, trầm mặc hướng ra sông. Sông ôm bóng núi quyện với mây trời. Mải mê ngắm nghía, không biết xe đã tới đích từ bao giờ.

Xe giảm tốc độ rồi dừng lại. Xuống xe, em chỉnh đốn ngay ngắn rồi theo hướng dẫn của anh chị tiến vào trong khu di tích. Em được đi thăm nhà lưu niệm. Những hiện vật vẫn còn đó, được lưu giữ cẩn thận. Sau vụ thảm sát ngày 16/3/1968 tại đây, 504 người dân vô tội đã ra đi, trong đó phần lớn là cụ già, phụ nữ và trẻ em. Chúng em còn ra thắp hương tại tượng đài–hình ảnh một người mẹ đang che chở cho đứa con khi cái chết cận kề. Ôi! Thật thương tâm, em không sao kìm được xúc động. Em đã nghĩ: đây là một chứng tích phơi bày tội ác man rợ của quân hiếu chiến, cướp nước. Đây là nơi tưởng niệm đồng bào vô tội đã bị tàn sát dã man trong chiến tranh. Chúng em đi thăm những căn hầm, những căn hào đã từng che bom chắn đạn, thăm con mương cạn mà quân Mỹ đã dồn phụ nữ và trẻ em vào đó để nả súng. Nghe kể lại, em cảm thấy ghê rợn, kinh hoàng đến tột độ. Tận mắt chứng kiến những bức ảnh về vụ thảm sát do một người Mỹ chụp lại và công bố là bằng chứng quan trọng, buộc tòa án Mỹ phải đem vụ thảm sát Sơn Mỹ ra xét xử.

Ba giờ đồng hồ trôi qua, chúng em đã thăm viếng hết khu chứng tích, đã chứng kiến những cảnh thương tâm. Em như muốn nói lên lời giã từ quá khứ đau thương, phẫn nộ, chiến tranh và ước vọng hòa bình. Em cùng anh chị thành kính thắp những nén hương tưởng niệm trước lúc ra về.

Sau buổi hôm ấy, không những được biết thêm về lịch sử dân tộc, em còn cảm thấy rất biết ơn về những công lao mà các chiến sĩ đã cố gắng đạt​​​​​​​​​​​ ​​​​​​​​​được nhằm đem hòa bình về cho dân chúng. Em thầm tự hào về đất nước và con người Việt Nam đã kiên cường đến mức nào để đấu tranh giành lấy được độc lập vốn có. Ơn này em sẽ mãi không quên.

Câu 1: Bài thơ được viết theo thể thơ 7 chữ.

Câu 2: Những từ ngữ, hình ảnh miêu tả quê hương của tác giả trong khổ thơ thứ nhất là: sông núi vươn dài tiếp núi sông/cò bay thẳng cánh/Huế tôi ở giữa lòng.

Câu 3: sắc thái nghĩa của từ "nhuộm" trong dòng thơ"bao lần máu đỏ nhuộm đồng xanh" là: Chỉ sự hi sinh, đau thương của những người chiến sĩ đã đổ máu nơi quê nhà.

Câu 4: Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là: Nỗi nhớ da diết và tình yêu quê hương sâu đậm của tác giả. Để xác định cảm hứng chủ đạo của bài thơ,em dựa vào cảm xúc bao trùm cả bài thơ: nhớ quê hương; và những từ ngữ, hình ảnh tác giả đã sử dụng để nói về quê hương mình.​​​​​​​

Câu 5: Mạch cảm xúc của bài thơ là: đi từ nỗi nhớ man mán về quê hương đến cảm xúc tự hào mà trĩu nặng về sự hi sinh cao cả của những người con đất Huế,cuối cùng là niềm khao khát được trở về quê nhà.

Câu 6: Câu thơ "có bao người Huế không về nữa/gửi đá ven rừng chép chiến công" gợi nhắc chúng ta về ​​những người con đất Huế nói riêng và đất Việt nói chung đã anh dũng hi sinh vì tổ quốc. Họ ra đi, bỏ lại tuổi xuân nơi chiến trường để đổi lấy tự do,độc lập cho tổ quốc và các thế hệ sau này. Sự hi sinh của họ là biểu tượng cao đẹp của lòng yêu nước, đấu tranh vì dân tộc. Nhờ có những con người dũng cảm ấy mà chúng ta mới có được hòa bình hôm nay. Thế hệ trẻ thời nay cần biết trân trọng, biết ơn quá khứ, thể hiện lòng tri ân đối với các anh hùng và tổ quốc: học tập tốt, sống có trách nhiệm, góp phần xây dựng và phát triển đất nước. Giữ gìn và phát huy truyền thống ấy là cách chúng ta tiếp nối ngọn lửa mà các chiến sĩ xưa đã thắp. ​​​​​​​​