Bùi Nguyễn Tuấn Hưng
Giới thiệu về bản thân
Hai câu thơ “Có bao người Huế không về nữa/ Gửi đá ven rừng chép chiến công” gợi lên niềm xúc động sâu sắc về sự hi sinh cao cả của những người con xứ Huế nói riêng và dân tộc Việt Nam nói chung trong các cuộc kháng chiến. Họ đã ngã xuống giữa núi rừng, gửi lại tuổi xuân, gửi lại tên tuổi vào trang sử của Tổ quốc để đổi lấy độc lập, tự do cho hôm nay. Sự hi sinh ấy không chỉ là mất mát mà còn là biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước, của tinh thần kiên cường và ý chí quật cường của dân tộc Việt Nam. Thế hệ trẻ hôm nay – những người đang được sống trong hòa bình – cần nhận thức sâu sắc về giá trị của máu xương cha anh, biết trân trọng, biết ơn và tiếp bước bằng hành động thiết thực: học tập, rèn luyện, sống có trách nhiệm, góp phần xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Giữ gìn và phát huy truyền thống ấy chính là cách tốt nhất để tri ân những người đã “không về nữa” mà vẫn sống mãi trong lòng đất nước.
Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, lớp em đã tổ chức một chuyến tham quan về nguồn tại Khu di tích lịch sử Đền Hùng – nơi thờ các Vua Hùng, những người đã có công dựng nước Văn Lang đầu tiên. Đây là chuyến đi để lại trong em nhiều kỉ niệm sâu sắc và ý nghĩa.
Buổi sáng hôm ấy, khi mặt trời vừa ló rạng, cả lớp em đã có mặt tại sân trường, ai nấy đều háo hức và vui tươi. Tiếng cười nói rộn ràng hòa cùng tiếng xe khởi hành khiến không khí trở nên thật sôi nổi. Sau hơn hai tiếng đồng hồ trên xe, chúng em đã tới nơi. Đứng trước khu di tích linh thiêng, em cảm nhận được một sự trang nghiêm, thành kính lạ thường. Những hàng cây xanh mát, những bậc đá dẫn lên đền như đưa chúng em ngược dòng thời gian, trở về với cội nguồn dân tộc.
Chúng em lần lượt dâng hương tưởng niệm các Vua Hùng. Khói hương nghi ngút bay lên như lời tri ân của thế hệ hôm nay gửi đến cha ông thuở trước. Sau lễ dâng hương, cô giáo hướng dẫn chúng em đi tham quan xung quanh khu di tích, giới thiệu về lịch sử dựng nước của dân tộc, về truyền thuyết “Con Rồng cháu Tiên” mà em từng được học trong sách. Mỗi câu chuyện, mỗi di vật đều khiến em thấy tự hào và thêm yêu quê hương đất nước.
Buổi trưa, chúng em cùng nhau ăn trưa dưới tán cây cổ thụ, chia sẻ những món ăn mang theo. Tiếng nói cười vang lên khắp khu rừng. Chiều đến, trước khi ra về, cả lớp còn chụp một tấm ảnh lưu niệm trước cổng Đền Hùng. Ai cũng lưu luyến không muốn rời.
Chuyến tham quan hôm ấy không chỉ mang đến cho em những phút giây thư giãn mà còn giúp em hiểu thêm về lịch sử, về truyền thống “uống nước nhớ nguồn” của dân tộc ta. Mỗi khi nhớ lại, em vẫn cảm thấy bồi hồi và tự hào, bởi đó là một kỉ niệm đẹp trong những năm tháng học trò của em.